Chương 6

“Vâng.” Với Cố Sơ, Cố Trọng Uyên là chủ nhân, lời hắn nói chính là mệnh lệnh. Hắn bảo đứng lên thì nàng phải đứng, dù trong lòng hoang mang, sợ hãi, nàng vẫn cắn răng bái lạy rồi gắng gượng đứng dậy.

Nhưng quỳ quá lâu trên nền đá lạnh cứng khiến đầu gối nàng tê dại, cứng đờ, không tài nào duỗi thẳng được chứ đừng nói đến đứng dậy.

Dù vậy, Cố Trọng Uyên đã ra lệnh — nàng không có quyền từ chối. Cố Sơ nghiến răng, hai tay bám chặt vào đùi, cố nâng người dậy. Đau đến mức mắt tối sầm nhưng nàng vẫn cố, vẫn nghĩ mình có thể làm được. Thế nhưng…

Một lực siết bất ngờ vòng qua eo nàng. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thân thể đã bị nhấc bổng lên — Cố Trọng Uyên đã ôm nàng vào lòng.

“Vương gia…” Người lên tiếng là Lưu Nguyệt, tay vẫn cầm ô, giọng thấp đầy ngờ vực.

Cố Sơ bị ôm gọn trong ngực Cố Trọng Uyên, đôi mắt mở lớn nhìn hắn, gương mặt ngập vẻ bối rối xen lẫn hoảng hốt, không kịp che giấu.

“Đến Phương Hoa Uyển.”

Hắn dứt lời liền sải bước, bế thẳng nàng rời đi, hướng về nơi được xem là chốn hoa lệ nhất trong phủ Tĩnh Vương — Phương Hoa Uyển.

Nơi đó, trừ Túc Uyên Các ra, là viện được xây dựng tinh xảo nhất. Đình đài soi bóng ao sen, thủy tạ uốn mình quanh những hành lang quanh co tĩnh mịch. Mỗi nhành cây, mỗi ngọn cỏ đều như được chăm chút bằng tay người họa sĩ. Hành lang gỗ nối liền bốn phía, góc nào cũng như thể bước vào một bức tranh thủy mặc còn chưa khô nét mực.

Nhưng khi đến nơi phong cảnh thanh nhã, độc đáo này, Cố Sơ chẳng còn lòng dạ nào để ngắm nhìn.

Nàng không hiểu vì sao Cố Trọng Uyên lại ôm nàng đến Phương Hoa Uyển — nơi vốn được chuẩn bị cho Tĩnh vương phi tương lai. Mỗi bông hoa, mỗi bụi cây, từng khóm trúc hàng hiên nơi đây đều do chính tay hắn chọn lựa, sắp đặt. Từng viên đá, từng khúc hành lang đều mang dấu vết dụng tâm của hắn.

Cố Sơ nằm yên trong vòng tay ấy, không dám cử động, càng không dám ngẩng đầu. Nàng là hạ nhân, thân phận thấp hèn, sao dám vươn tay ôm lấy cổ chủ nhân? Hai bàn tay chỉ có thể vụng về nắm lấy vạt áo của chính mình, cố giữ chút trấn tĩnh trong lòng.

Tai nàng áp vào ngực hắn. Nàng nghe rõ nhịp tim mạnh mẽ, ổn định của Cố Trọng Uyên còn tim nàng thì rối loạn, run rẩy, như muốn vỡ ra trong l*иg ngực.

Lưu Nguyệt nhanh chân bước tới, dùng mũi giày đẩy cửa ra.

Cố Trọng Uyên bế Cố Sơ vào phòng, đặt nàng xuống chiếc giường mỹ nhân bằng gỗ lim, mặt giường khắc hoa tinh xảo, lạnh buốt dưới tấm lưng run rẩy của nàng.

Hắn cúi người, tay đưa về phía dây buộc bên hông nàng, như muốn cởi y phục.

Khoảnh khắc ấy, nỗi khuất nhục từ kiếp trước như lũ dữ tràn về, tàn nhẫn xé toạc tâm trí nàng. Cố Sơ tái mặt, hoảng loạn quỳ xuống sàn.

Nàng không biết hắn định làm gì, càng không rõ mình đã làm sai điều gì. Trong đầu chỉ còn lại phản xạ quen thuộc là quỳ xuống cầu xin.

“Vương gia tha tội…” Giọng nàng run như sợi chỉ đứt.

Nàng sợ.

Hai vai khẽ run. Cả người nàng co rúm lại như con thú nhỏ bị dồn đến chân tường.

Nhưng nàng không hề biết, ngay trước mặt mình, bàn tay đang nắm chặt của Cố Trọng Uyên… cũng khẽ run.