Nói xong, hắn thô bạo xé toạc y phục trên người nàng, không hề có lấy một chút dịu dàng hay dừng lại. Không một lời dỗ dành, không một cái vuốt ve, hắn cưỡng ép xâm nhập thân thể nàng bằng tất cả giận dữ và du͙© vọиɠ.
Cố Sơ cảm nhận được từng cơn đau như dao cắt, thân thể bị giày vò không chút nương tay. Hắn chẳng buồn quan tâm nàng có đau hay không, chỉ hung hăng trút hết tức giận lên người nàng như thể nàng là thứ đáng bị trừng phạt.
Cố Sơ từ đầu tới cuối đều cắn chặt răng, không rêи ɾỉ, không rơi một giọt nước mắt chỉ có nỗi nhục nhã nghẹn lại nơi cổ họng, nghẹn đến mức hít thở cũng đau.
Hắn rời đi, để lại thân thể nàng tím bầm, tái nhợt, dưới người vẫn còn vương máu đỏ thẫm loang lổ ga giường.
Vậy mà, cho dù nàng đã chịu đựng đến mức ấy, vẫn chẳng đổi được một cái liếc mắt thương tiếc từ Cố Trọng Uyên.
Hắn cho rằng, chính nàng đã bỏ thuốc vào rượu.
Cho rằng nàng vì tham lam phú quý, muốn trèo lên giường hắn để được phong làm chủ tử, sống đời vinh hoa.
Hắn ghê tởm nàng đến tận xương tủy.
Khi ấy, Cố Trọng Uyên bóp cổ nàng bằng cả cơn thịnh nộ chưa từng có, sức lực lớn đến mức tưởng như muốn chấm dứt sinh mạng nàng ngay tức khắc.
“Ngươi biết rõ bổn vương từng hứa với Tuyết Nhi, cả đời này chỉ có một mình nàng ấy. Vậy mà ngươi… ngươi lại hủy hoại tất cả!”
Hắn gằn từng tiếng, đôi mắt đỏ rực vì phẫn nộ.
Rồi hắn cười lạnh, giọng nói sắc như dao: “Ngươi khao khát nam nhân đến thế sao? Đến mức không ngại bỏ thuốc bổn vương rồi tự đưa mình lên giường? Ngươi hèn hạ đến mức đó sao?”
Dứt lời, Cố Trọng Uyên phẩy tay.
Hộ vệ bên cạnh lập tức tiến vào.
Cố Sơ còn chưa kịp kéo lại y phục đã bị xé rách, thân thể trần trụi lộ ra trong ánh mắt lạnh lùng của bọn họ.
Nàng chỉ nghe thấy thanh âm rét buốt của hắn, giống như đang phán quyết số phận nàng: “Tiện nhân này, thưởng cho các ngươi.”
Hắn đang trừng phạt nàng.
Một sự trừng phạt tàn nhẫn và vô tình.
“Không phải ta… Không phải ta bỏ thuốc…”
Cố Sơ cố gắng giãy giụa, muốn nói ra sự thật, muốn níu lấy chút hy vọng mong manh cuối cùng.
Nhưng vừa bước xuống giường, cơn đau dữ dội giữa hai chân khiến nàng khuỵu ngã xuống nền đất lạnh buốt.
Cố Trọng Uyên chẳng buồn ngoái đầu nhìn. Ngay cả một ánh mắt khinh ghét, hắn cũng tiếc rẻ.
Hắn chỉ lạnh lùng vung tay áo, quay người bỏ đi… dứt khoát như thể nàng chưa từng tồn tại.