Chương 11

Những ngày gần đây, quà tặng từ các nơi không ngừng được đưa tới Phương Hoa Uyển — châu báu lấp lánh, tơ lụa mềm mịn, son phấn quý hiếm, những thứ mà Cố Sơ trước nay chưa từng được nhìn thấy, hoặc chỉ từng thấy qua nơi Lâm Nhược Tuyết.

Thế nhưng lúc này, tất cả đều được Cố Trọng Uyên ban tặng cho nàng. Đồng thời, việc nàng dọn vào ở hẳn trong Phương Hoa Uyển cũng là mệnh lệnh do chính hắn đưa ra.

Cố Sơ hoàn toàn không hiểu Cố Trọng Uyên rốt cuộc đang toan tính điều gì. Trong lòng nàng đầy hoang mang, đến mức đêm ngủ cũng gặp ác mộng. Nàng mơ thấy Cố Trọng Uyên đột nhiên tốt với mình chẳng qua chỉ là vì muốn gấp gáp thay đổi thân phận, để nàng thay Lâm Nhược Tuyết đi hòa thân, gả sang Bắc Quốc cho một nam nhân mang tai tiếng xấu xa kia.

Tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng, toàn thân Cố Sơ đẫm mồ hôi lạnh. Những ngày sau đó, nàng càng thêm lo lắng bất an. Mỗi lần tìm đến Cố Trọng Uyên để dò xét, hắn đều chỉ bình thản đáp lại bằng một câu ngắn gọn:

“Đây là mệnh lệnh.”

Ban đêm, Cố Sơ vẫn chưa quen để hai nha hoàn Lăng Giác và Liên Hương hầu hạ tắm gội, trong lòng lo lắng không yên, chuẩn bị lên giường nghỉ thì bỗng nghe tiếng gõ cửa.

Người đến là Lãnh Tinh, sắc mặt vui vẻ khác thường, do dự một hồi mới khẽ nói:

“Cố Sơ, ngươi đến gặp vương gia một chuyến đi.”

Tim Cố Sơ khẽ siết lại. Nàng cảm thấy thứ nên tới cuối cùng cũng đã tới — chỉ là không biết phía trước chờ đợi nàng là điều gì, tai họa hay vận may.

“Có cần nô tỳ trang điểm cho cô nương không ạ?”

Lăng Giác và Liên Hương hôm nay lại phá lệ ân cần.

“Không cần.”

Cố Sơ không còn tâm trí đâu để chải chuốt. Nàng hoảng hốt mặc y phục, ngay cả dây lưng cũng buộc sai, cuối cùng vẫn là Lăng Giác bước tới, nhẹ nhàng giúp nàng buộc lại cho chỉnh tề.

Cố Sơ lặng lẽ theo bước Lãnh Tinh tiến vào Túc Uyên Các. Ánh đèn bên trong rực sáng, cửa lại không cài then. Tới ngưỡng cửa, Lãnh Tinh dừng chân, khẽ nghiêng người, ra hiệu cho Cố Sơ tự mình đi vào.

Nỗi bất an lan nhẹ trong lòng, Cố Sơ cẩn trọng đẩy cửa, thấp giọng gọi:

“Vương gia?”

Không một ai đáp lại.

Nhờ luyện võ nhiều năm, thính lực của Cố Sơ vốn hơn người, nàng lắng tai, mơ hồ nghe được tiếng nước truyền đến từ bên trong. Theo bản năng, nàng men theo âm thanh đó mà đi.

“Vương gia?”

Nàng khẽ vén tấm rèm châu. Bên trong, bồn tắm đã trống không, Cố Trọng Uyên không ở đó.

Một cảm giác bất an chợt dâng lên. Nàng nhíu mày, bước tới bên cạnh bồn tắm, đưa tay thử nước — nước đã nguội hẳn.