Dù chân vẫn còn đau, Cố Sơ vẫn dậy rất sớm để tìm Cố Trọng Uyên, lặng lẽ đi bên cạnh hắn.
Với thân phận là tử sĩ của Cố Trọng Uyên, lại là nữ tử, nàng được sắp xếp làm thị nữ thân cận của hắn. Nếu không có lệnh, nàng phải luôn ở gần, chờ hắn phân phó.
Tuy nhiên, điều lạ lùng là, không nói đến kiếp trước, ngay cả trong những ngày thường, Cố Trọng Uyên cũng chưa từng để tâm đến sự hiện diện của nàng, giống như nàng hoàn toàn vô hình. Dẫu vậy, một tử sĩ tốt vốn nên như thế — đi theo chủ nhân, nhưng không tồn tại trong mắt chủ nhân.
Thế nhưng hôm nay, khi biết nàng đang đứng chờ ngoài cửa, Cố Trọng Uyên lại sai người mời nàng vào. Lúc nàng bước vào, hắn đang dùng bữa sáng, lại còn ra hiệu cho nàng cùng ngồi xuống ăn.
Cố Sơ không dám làm trái, chỉ cúi đầu nói:
“Nô tỳ đã ăn rồi ạ.”
Cố Trọng Uyên không nói gì thêm. Sau đó, khi vào thư phòng làm việc, hắn bảo nàng đến gần để mài mực.
Nàng lặng lẽ vâng lời.
Nhưng điều khiến người ta bất ngờ hơn cả là, lần này hắn lại sai người mang cho nàng một chiếc ghế, để nàng ngồi cạnh bàn sách mài mực cho hắn!
Trong lòng Cố Sơ dâng lên nỗi hoang mang và bất an, nhưng không dám chống lại mệnh lệnh. Nàng chỉ đành ngồi cách bàn sách một khoảng, cố giữ im lặng, không để phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Chưa dừng lại ở đó, chuyện kỳ lạ tiếp theo lại xảy đến. Lâm Nhược Tuyết – người xưa nay chưa từng tự mình động tay vào việc gì – hôm nay lại đích thân nấu canh, mang đến cho Cố Trọng Uyên.
Khi nàng ta đến, Cố Trọng Uyên đang ở căn phòng bên cạnh thư phòng, vốn dĩ hắn không bao giờ để đồ ăn lên bàn sách. Thế nhưng lần này, hắn lại bảo người mang trà bánh đặt lên bàn.
Trong lòng Cố Sơ vẫn còn đang hoài nghi chưa rõ, cúi đầu làm việc, thì bất ngờ nghe giọng nói điềm đạm của hắn vang lên:
“Mùi vị cũng không tệ, nàng nếm thử đi.”
Cố Sơ hoàn toàn không dám động đậy, nhưng đúng lúc ấy, cái bụng chưa có gì lót dạ của nàng lại kêu “ục ục ục” bán đứng nàng không còn một chút thể diện.
Cố Sơ cảm thấy, Cố Trọng Uyên rất lạ, ra lệnh cho nàng cũng rất không bình thường.
Ví dụ như, hắn ra lệnh cho nàng chưa tới giờ Tỵ không được phép thức dậy, bữa sáng phải uống canh, không cho mặc loại quần áo tiện hành động áo ống tay ngắn và quần tổng trước đó nữa, mà là bảo nàng mặc hương nhuyễn vân sa mà trước đây nàng chưa từng mặc, ngay cả đầu cũng không được chỉ dùng dây buộc tóc cột thành một bó giống như trước nữa, mà phải chải thành búi, cài trâm và những trang sức châu báu hắn đưa tới.