Ăn xong, cô vui vẻ đi dạo quanh biệt thự hai vòng vừa tiêu cơm vừa quan sát khắp nơi. Có hồ bơi, có phòng gym, vườn sau rộng rãi, cây cối hoa lá được chăm chút kỹ lưỡng, nhìn là biết có người làm vườn riêng. Đúng là cuộc sống của nhà giàu, hết sức tiện nghi.
Đi dạo xong, cô thong thả trở lại phòng. Vài người giúp việc nấp sau góc tường thấy cô lên lầu liền xì xào to nhỏ, suýt nữa nhịn không nổi mà thốt thành lời.
"Cô Hạ hôm nay kỳ lạ thật."
"Cậu chủ đi rồi mà cô ấy không đập đồ cũng chẳng nổi đóa? Lại còn không đến công ty làm khó mấy cô thư ký nữa chứ. Trời sắp có mưa đỏ sao?"
"Nói thật thì mấy cô thư ký đó cũng vô tội. Toàn làm ở khu vực tiếp khách ngoài văn phòng, chẳng có cơ hội tiếp xúc gì với cậu chủ cả, thế mà vẫn bị cô Hạ ghim cho bằng được."
"Cô ấy làm loạn cũng đâu phải lần đầu. Chỉ là danh nghĩa bạn gái thôi đó, nếu thật sự thành người yêu chính thức thì chắc không ai sống nổi."
"Nhưng mà cả ngày hôm nay cô ấy chẳng nổi giận gì cả, không biết đang bày mưu tính kế gì."
"Chắc là đổi chiêu, dùng kế "lạt mềm buộc chặt"."
"Nhưng hiện tại ai cũng chán ghét cô ấy rồi, giờ mới đóng vai tội nghiệp thì muộn quá rồi còn gì."
"Không phải nói vài tháng nữa cô Vân Thư sẽ về nước sao? Chắc cô Hạ muốn đánh cược lần cuối đây mà."
"Cô ấy làm sao so được với cô Vân Thư chứ? Cô Vân Thư vừa dịu dàng lại hiểu chuyện, còn cô ấy... khó mà nói hết."
"Không phải ai cũng bảo cô Hạ là thế thân của cô Vân Thư sao? Nhưng tôi thấy họ cũng chẳng giống nhau lắm."
"... Có vài phần tương tự ở đường nét, nhưng nhan sắc của cô Vân Thư sao sánh được với cô Hạ. Hạ Nhuyễn này thật sự đẹp đến mức không tưởng."
"Cô Hạ đúng là đẹp như tiên, nhưng cái tính khí lại khiến người ta phát sợ. Nếu là thiếu gia, tôi cũng chọn cô Vân Thư thôi, ai chẳng thích người dịu dàng, tốt tính."
"Suỵt! Nhỏ giọng chút, bị quản gia nghe thấy là trừ lương đấy."
Nhóm người người hầu nhìn quanh quất rồi không dám tám chuyện tiếp. Riêng Tiểu Phương vẫn lặng lẽ làm việc, không tham gia bàn tán cùng họ. Cô ta cảm thấy cô Hạ hôm nay thật sự rất tốt.
Thật sự rất đẹp, là người đẹp nhất mà cô ta từng gặp, còn hơn cả các minh tinh trên tivi.
Hạ Nhuyễn đi vài vòng đã thấy mệt, thân thể này còn yếu hơn cô tưởng. Mới đi được mấy bước đã quay lại phòng ngáp ngắn ngáp dài, cứ như mãi không ngủ đủ giấc.
Sáng sớm hôm sau, người hầu đến gọi cô dậy để chuẩn bị về nhà từ đường. Hạ Nhuyễn lục tủ quần áo tìm được một chiếc váy dài, bị ép xuống tận đáy tủ, đặt trong một chiếc hộp quà. Có vẻ nguyên chủ không ưa chiếc váy này.
Cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, giờ đi mua cũng không kịp, đành thay váy, xách túi rồi ra cửa.
Thời điểm thấy Hạ Nhuyễn mặc chiếc váy này, tất cả người hầu đều sững sờ! Chiếc váy này từng được ai đó gửi tới để khıêυ khí©h cô Hạ, khiến cô tức đến suýt đập nát cả biệt thự.
Vậy mà hôm nay cô lại mặc nó... Ngay cả Tiểu Phương cũng thấy không thể tin nổi, nhưng không thể phủ nhận một điều: cô Hạ hôm nay... thật sự rất đẹp.
Từ lúc xuống cầu thang, Hạ Nhuyễn đã cảm nhận được ánh mắt khác lạ đồng loạt đổ dồn về phía mình, nhưng cô không để tâm. Nếu muốn tránh kết cục bi thảm như nguyên tác, cô không thể ăn mặc quá nổi bật, quá thu hút.