Chương 27

"Rắc!"Miếng khoai tây bị cô cắn gãy, Hạ Nhuyễn không hiểu mọi chuyện đang diễn ra. Trong nguyên tác, rõ ràng là nguyên chủ chủ động mang trà chiều đến, nhưng nam chính không những không có thói quen ăn vặt mà còn lạnh lùng từ chối không cho vào văn phòng luôn cơ mà.

Nguyên chủ nghĩ là do thư ký ngăn không cho mình vào, rồi làm ầm ỹ ngay cửa văn phòng, đến mức ồn ào khắp nơi. Nhớ lại mấy đoạn miêu tả đó, Hạ Nhuyễn thật sự chẳng muốn bước chân vào.

Anh không cho vào thì cô cũng chẳng ham.

"Cô gọi lại cho thư ký Thường, nói tôi đang không khỏe, nhờ người khác mang giúp." Hạ Nhuyễn lịch sự nhờ người hầu truyền lời.

Cách nói này đã đủ giữ thể diện cho đối phương rồi.

Hai người hầu ngỡ mình nghe nhầm. Hạ tiểu thư này... thật sự từ chối đưa cơm cho thiếu gia sao?

"Hạ tiểu thư, cô... thật sự không đi ạ?"

Hạ Nhuyễn cứ nhẩn nha ăn khoai tây chiên: "Không đi, cô cứ nhắn lại như thế là được."

Người hầu vừa run vừa gọi lại, trong lòng lo ngay ngáy. Trước giờ hễ có cơ hội là tiểu thư lại quấn lấy thiếu gia, mà mấy ngày nay chẳng thèm hỏi han lấy một câu.

Thư ký Thường đang sắp xếp tài liệu thì điện thoại vang lên. Vừa thấy là cuộc gọi từ biệt thự, hắn đoán Hạ tiểu thư chắc chịu không nổi nữa rồi.

Vừa nhấc máy, lời bên kia làm hắn chết sững.

Thư ký Thường sững người nhìn về phía Bùi Cẩn đang làm việc — Hạ tiểu thư lại đang chơi chiêu "lạt mềm buộc chặt" đây sao?

"Sếp Bùi, Hạ tiểu thư nói cô ấy không khỏe, bảo người khác đưa cơm giúp..."

Bùi Cẩn đeo kính, vẻ ngoài lạnh lùng nghiêm nghị thoáng thêm nét thư sinh. Nhưng sau câu đó, ngón tay anh khựng lại.

"Bảo cô ấy trưa nay phải đến đúng giờ." Giọng nói lạnh lùng không đổi.

Thư ký Thường bất giác rùng mình, vội vàng đáp một tiếng "Vâng".

Hạ Nhuyễn tưởng mình thoát rồi, vui vẻ chuyển sang xem phim khác, không ngờ chưa được bao lâu thì quản gia đã tìm đến.

"Hạ tiểu thư, phiền cô mang bữa trưa này đến cho thiếu gia."

Hạ Nhuyễn: "…"

"Không phải tôi đã bảo gọi lại cho thư ký Thường rồi sao? Bảo là nhờ người khác đưa?" Tâm trạng tốt tan tành, sắc mặt cô tối sầm.

"Ông cụ Bùi sắp đi tái khám, ông ấy vốn rất ghét đến bệnh viện, thiếu gia làm thế là để ông vui vẻ hơn một chút."

Hạ Nhuyễn lập tức đứng dậy: "Đưa tôi, tôi đi ngay."

Chuyện liên quan đến sức khỏe của ông cụ Bùi thì không thể lơ là. Trong nguyên tác, người duy nhất thật lòng đối tốt với nguyên chủ chính là ông cụ.

Quản gia cười mãn nguyện — không uổng công ông cụ thương cô.

Hạ Nhuyễn xách theo hộp cơm tám tầng rời khỏi nhà, tay nặng trĩu, bữa trưa của tổng giám đốc quả nhiên rất xa hoa.

Cô không thay đồ, cứ thế leo lên xe khiến tài xế sững sờ lần hai.

Lần trước thì còn hiểu được, do đêm khuya đưa thiếu gia say rượu về nên ăn mặc tiện lợi.

Nhưng lần này lại đến trụ sở Tập đoàn Bùi thị.

Hạ Nhuyễn mang một vẻ đẹp rạng rỡ, tuy không trang điểm cầu kỳ như trước nhưng lại trông nổi bật hơn hẳn.

Hạ Nhuyễn bắt gặp ánh mắt tài xế đang nhìn mình qua gương chiếu hậu: "Có chuyện gì sao?"

Tài xế lập tức tỉnh lại: "Hạ tiểu thư thay đổi nhiều thật đấy."

"Một trận ốm giúp tôi nhìn rõ nhiều điều." Trên đời này không có đàn ông, cô cũng không dại gì treo cổ vào một cái cây.

Tài xế bỗng thấy xúc động muốn rơi nước mắt. Trước kia ông từng khuyên cô — xinh đẹp thế cần gì phải bám lấy người không thương mình. Dù thiếu gia tài mạo song toàn, phong độ ngời ngời đi chăng nữa…