Chẳng phải giống ông nội của nó sao?
"Chưa kể, Hạ Hạ có điểm gì không tốt? Con bé có lai lịch minh bạch, xinh xắn lanh lợi, lại là cháu gái của ông lão nhà họ Hạ. Có ai hợp hơn nữa đâu?"
Nghe vậy, Đỗ Lệ Sa bất chợt nhớ đến Trương Vân Thư: "Cha à, con bé út nhà họ Trương cũng tốt mà, lại còn là bạn học với Bùi Cẩn… Nó cũng đâu có phản cảm gì với con bé đó."
Chưa nói hết câu, ông cụ đã cắt ngang: "Con tưởng cha chưa điều tra quan hệ giữa Bùi Cẩn và con bé nhà họ Trương à? Nếu nó có chút gì với con bé đó thì ba đã chẳng cố gắng gán nó với Hạ Hạ làm gì."
Thật ra ông muốn Hạ Hạ làm cháu dâu mình, để con bé được bảo vệ dưới mắt ông, cũng là để hoàn thành tâm nguyện của ông cụ Hạ.
Nếu Bùi Cẩn có người mình thích, ông tuyệt đối không ép. Nhưng thằng bé này chỉ lo công việc, chẳng hiểu gì về chuyện tình cảm.
Trong mắt ông, Hạ Hạ với Bùi Cẩn là một cặp rất xứng đôi.
Cả Đỗ Lệ Sa và Bùi Viễn Ôn đều bất ngờ. Bọn họ chưa từng điều tra rõ ràng chuyện giữa Bùi Cẩn và Trương Vân Thư, chỉ thấy con bé đó hay qua lại nhà họ, đôi lúc nói bóng gió làm bọn họ tưởng hai đứa đang yêu nhau hoặc chí ít có chút cảm tình.
"Nhưng… sao con nghe người ta nói không giống vậy?" Đỗ Lệ Sa luôn có ấn tượng tốt với Trương Vân Thư, giờ không khỏi ngạc nhiên.
Bùi Cẩn cũng từng giải thích chuyện này vài lần, bà biết, nhưng bà cứ nghĩ ít nhất thời đi học tụi nó cũng từng có gì đó với nhau.
Ông cụ Bùi bình thản nhìn bà, ánh mắt sắc bén: "Nghe ai nói? Con bé nhà họ Trương à? Con bé đó tính toán nhiều quá, không hợp với Bùi Cẩn."
Đến mức này, Đỗ Lệ Sa không thể không hiểu – nghĩa là Trương Vân Thư vốn luôn cố tình tạo ra cảm giác mập mờ với Bùi Cẩn.
Đỗ Lệ Sa nghẹn lời, trong lòng thấy thất vọng. Nếu không nhờ ông cụ chỉ rõ, bà cũng chẳng định hỏi kỹ, vẫn luôn mặc định Trương Vân Thư là con dâu tương lai.
"Cha nhìn người, chưa từng sai." Ông cụ thở dài rồi chậm rãi đi về phía thư phòng.
Bùi Viễn Ôn nhẹ giọng an ủi vợ: "Cứ nghe theo cha đi."
Đỗ Lệ Sa chỉ biết gật đầu. Thứ bà lo không phải chuyện đó, bà hạ giọng: "Nhưng giữa Bùi Cẩn và Hạ Hạ chỉ là thỏa thuận, đến lúc hợp đồng hết hạn thì sao? Bùi Cẩn lại chẳng có tình cảm gì, em sợ lúc đó cha không chấp nhận nổi."
"Chuyện đó để sau tính. Việc của Bùi Cẩn để nó tự giải quyết, mình đừng lo hộ nữa."
Mấy ngày sau đó, Hạ Nhuyễn không gặp lại Bùi Cẩn lần nào. Ở trong biệt thự cô sống rất thoải mái.
Ban đầu cô định đi làm để thời gian trôi nhanh hơn.
Nhưng chưa đầy năm tháng lại phải xin nghỉ thì hơi phiền. Thôi đợi sau khi rời khỏi nơi này, tìm một chỗ ổn định rồi đi làm vẫn tốt hơn.
Cô cuộn mình trên ghế sofa xem phim, vừa xem vừa ăn vặt. Điện thoại bàn trong phòng khách reo lên, người giúp việc bắt máy.
Hạ Nhuyễn đến quyền nghe điện thoại cũng không có, mà thật ra cô cũng chẳng muốn nghe. Đám người hầu cứ như sợ cô sẽ lỡ tay bắt máy, lần nào cũng cuống cuồng lao đến. Phải nói là Bùi Cẩn đúng là biết cách khiến người ta khó chịu, nguyên chủ chắc chắn biết mình bị tất cả mọi người phòng bị, có lẽ đã buồn lòng rất lâu.
"Hạ tiểu thư, thư ký Thường gọi đến, nói trưa nay nhờ cô mang cơm trưa cho thiếu gia." Người hầu vừa dập máy xong liền thông báo.