Bất kể ngoài tường có nguy hiểm gì.
Bản thân anh mang lại nguy hiểm cũng đủ đáng sợ rồi, anh không hiểu tại sao đối phương lại mang mình về.
Chẳng lẽ chỉ vì anh biết hát, là một người nhiễm bệnh biết ngân nga vài câu?
Ngày thứ tám, vẫn còn giữ được ý thức, điều này rất tốt.
Trước khi mặt trời mọc, sau khi ăn xong bữa sáng, đối phương đeo một chiếc gùi tre, tay cầm súng, trông có vẻ chuẩn bị ra ngoài.
Trước khi đi, cô quay đầu nhìn con tang thi đang đọc sách, đưa tay chỉ vào đống củi chưa bổ dưới lán, ý đồ rất rõ ràng.
Bạch Kiêu đặt cuốn sách trong tay xuống.
Bắt một con tang thi bổ củi.
Thật quá đáng.
Hôm qua mưa lớn, đêm mưa tạnh, hôm nay xem chừng là một ngày đẹp trời, bổ củi xong còn phải phơi lại một chút.
"An." Bạch Kiêu nói.
Đối phương túm chặt cổ tay áo, ngồi xổm xuống đất buộc lại ống quần, cả người trông rất nhanh nhẹn. Nghe thấy tang thi lên tiếng, cô vừa buộc ống quần vừa ngẩng đầu.
“Toàn.”
Bạch Kiêu gật đầu. Tang thi vẫn luôn nỗ lực khôi phục khả năng diễn đạt ngôn ngữ.
Cô nhướng mí mắt, mỉm cười một cái, đứng dậy xua xua tay, khoác gùi mở đại môn.
Nếu không phải trên tay đang cầm súng, trông cô rất giống một tiểu dược đồng ra ngoài hái thuốc.
Bạch Kiêu rướn lưng, nhìn về phía cửa, anh có chút tò mò về dáng vẻ bên ngoài sân.
Cửa mở ra, bên ngoài trông còn có hàng rào, là hai hàng cọc gỗ đóng xuống, kéo dài ra khoảng mười mét, có thể nhìn thấy tình hình bên ngoài qua khe hở của hàng rào.
Cách này có thể tránh được việc vừa mở cửa đã bị tập kích, phòng trường hợp có con tang thi nào đó tình cờ nằm ngoài cửa, khi nghe thấy động tiếng mở cửa sẽ trực tiếp vồ tới cắn. Có khoảng đệm này, sau khi mở cửa có thể dễ dàng quan sát xem bên ngoài có nguy hiểm hay không.
Bạch Kiêu lập tức nhận ra công dụng của nó, nhưng nếu không tận mắt thấy nó tồn tại, có lẽ anh sẽ không nghĩ ra thứ này. Trông đơn giản nhưng lại thực tế.
Một con người thông minh.
Bạch Kiêu nhìn cô khoác gùi rời đi, rồi quay người đóng cửa lại, sau tiếng "keng" nhẹ, sân vườn trở nên yên tĩnh.
Anh lau nước miếng, ngồi một lát rồi đứng dậy đi đến chỗ đống gỗ, cầm lấy rìu. Vừa bổ củi, anh vừa chú ý đến sợi dây kẽm quấn trên cột lán.
Mắt anh nhìn chằm chằm vào sợi dây kẽm một lúc, lại nhìn ra cửa, rồi cúi đầu chuyên tâm bổ củi.
Một buổi sáng trôi qua nhanh chóng.
Lúc đối phương quay về, củi đã được bổ xong rất nhiều. Lúc này vừa quá trưa, so với lúc ra ngoài buổi sáng, trên người cô dính một ít bùn, trông bẩn thỉu, tóc con bết vào má, còn có dấu vết của mồ hôi chảy ra.
Gùi tre có vẻ nặng, lúc cô đặt xuống phát ra một tiếng "bộp" trầm đυ.c.
Cô lại đào về rất nhiều rễ cây dại, mùa này hình như có nhiều thứ này, ăn vào cảm giác giống như khoai lang trắng. Có thể ăn sống, cũng có thể nấu trong món bột sệt hoặc cháo.
Loại mới đào vẫn còn rất tươi, cô rửa sạch rồi cắn ăn trực tiếp một củ, nghe tiếng rất giòn.
Hôm qua mưa, đất sẽ trở nên tơi xốp, việc đào những loại thực phẩm dưới đất này sẽ trở nên dễ dàng.
Bạch Kiêu nhớ lại nơi mình từng sống, người dân trên núi đào măng, sau cơn mưa cũng rất dễ thu hoạch, không chỉ đất xốp dễ đào, mà sau một đêm mưa măng sẽ đồng loạt đâm chồi.
Ngoài ý muốn nhưng cũng rất hợp lý, đối phương tiếp tục lấy ra vài búp măng rất lớn từ trong gùi.
Bạch Kiêu có chút vui mừng, tối nay chắc là có măng để ăn rồi.
Cô ngồi nghỉ mệt, vừa nhai rễ cây dại, vừa mang chậu nước qua đặt cạnh giếng nước, đổ một bát nước mồi vào trong giếng, rồi vịnh vào thanh gỗ bên cạnh ra sức nhấn.
Nhấn khoảng mười lần, ống nước bắt đầu chảy nước ra.
Bạch Kiêu nhìn chỗ nước chảy ra kia, anh nhớ mang máng đó là một loại giếng bơm tay rất cổ xưa, dùng phương pháp vật lý để hút nước lên, không ngờ vẫn còn thứ cổ xưa thế này tồn tại.
Anh nhớ lại chiếc xe ba gác đạp chân, xe đạp, súng tự chế, còn có cái giếng nước khó tả này.
Chẳng lẽ đây là mạt thế những năm bảy mươi, tám mươi?
Bạch Kiêu không khỏi hoài nghi, nếu là như vậy, không có nhiều thành phố rừng rậm thép như hậu thế, trong tình cảnh phần lớn vẫn là nông thôn chứ không phải những tòa nhà với cửa chống trộm, tang thi quả thực đáng sợ.
Trong lúc anh còn đang suy nghĩ, một luồng âm thanh hơi quen tai mà cũng rất lạ lẫm cắt ngang dòng suy nghĩ.
Bạch Kiêu sững người lại, chăm chú lắng nghe, rồi biểu cảm lập tức trở nên nghiêm túc.
Hơi quen tai là vì anh đã từng nghe qua: nghe qua tiếng gào rú của chính mình. Lạ lẫm là vì hiện tại âm thanh đó không phải do anh phát ra, ngoài tường sân có tang thi đang tập kích tới.
Mà cái "con" con người tươi mới kia vẫn còn đang rửa đồ ăn trong gùi, hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm đang đến gần.
Tang thi đang kiếm ăn.
Bạch Kiêu có chút lo lắng, rung lắc sợi dây xích, tiếng xích kêu thu hút sự chú ý của cô. Động tác trên tay cô không dừng lại, chỉ có ánh mắt quét qua.
“Nguy.” Bạch Kiêu nói. Anh đưa tay chỉ về hướng đó, ngoài tường hiện tại có một con, thậm chí không chỉ một con tang thi.
Chỉ chỉ về phía tường, rồi lại chỉ vào khẩu súng của cô.
Nhắc nhở như vậy chắc phải rõ ràng lắm rồi mới đúng.
Cô quét mắt nhìn một cái, cúi đầu tiếp tục rửa rễ cây dại.
Bạch Kiêu sốt ruột, tai cô điếc à, có tang thi đấy!
"Suỵt..."
Có lẽ do Bạch Kiêu gây động tĩnh hơi lớn, cô dựng ngón trỏ lên miệng, ra hiệu anh im lặng, còn không quên cắn thêm một miếng rễ cây dại.
"Lát nữa nó sẽ tự đi thôi." Cô nói. Thấy Bạch Kiêu có vẻ lo lắng, cô thở dài, bẻ đôi củ rễ dại, ném nửa phần chưa cắn qua cho anh.
Dáng vẻ tùy ý đó, vừa phóng khoáng vừa cực ngầu.
Chỉ là không được an toàn cho lắm.
Bạch Kiêu rất sợ hãi, đối phương bình tĩnh như thế này là sao?
Ngoài tường có tang thi tới, tại sao một con tang thi như mình lại sợ đến phát khϊếp, còn một con người như cô lại bình thản như không?
Thật vô lý.
Chẳng lẽ cái sân nhỏ này là một pháo đài công nghệ đen kiên cố nào đó, an toàn tuyệt đối mà anh không nhận ra?
Bạch Kiêu không khỏi ngẩn ngơ.
Con tang thi ngoài tường vẫn đang gào rú, và có chút thô bạo, cô không thể nào không nghe thấy.
Âm thanh đó kéo dài hơn một tiếng đồng hồ rồi dần yếu đi. Cô đã rửa sạch gùi và thực phẩm đào về, múc một chậu nước, cởϊ áσ khoác, đứng đó lau sạch bùn đất và bụi bặm dính trên người.
Cô lặng lẽ làm việc của cô, tang thi gào phần của tang thi, Bạch Kiêu lo phần của Bạch Kiêu.
Giống như ba bên đang ở ba thế giới khác nhau, không ai làm phiền ai.
"Nhìn cái gì mà nhìn." Cô dùng vải lau cổ, thấy Bạch Kiêu chằm chằm nhìn qua đây thì nhướng mày: "Anh là một con tang thi."
Con tang thi ngoài tường rêи ɾỉ trầm đυ.c, cô ngân nga điệu nhạc nhỏ với âm thanh tinh tế, lau sạch những giọt nước trên tóc.
Bạch Kiêu nhìn cảnh tượng hoang đường và không chân thực này, lẳng lặng ngồi trở lại.
Anh nghĩ.
Thời gian này, đáng lẽ anh phải pha một tách cà phê, ngồi trước bàn làm việc, tận hưởng ánh nắng buổi chiều, đối mặt với máy tính làm một số công việc, xem đồng nghiệp chia sẻ vài chuyện thú vị, thỉnh thoảng làm việc riêng một chút.
Chứ không phải biến thành một con tang thi, nghe tiếng kêu của một con tang thi khác ngoài tường, ở trong cái thế giới nguy hiểm này nhìn một con người làm việc.
Bạch Kiêu nhớ nhung cuộc sống trước đây.
Bây giờ nghĩ lại, ngay cả những bên A không ngừng sửa đổi yêu cầu hay những đồng nghiệp đáng ghét trong ký ức cũng trở nên đáng yêu, ít nhất là đáng yêu hơn tang thi.