Chương 5: Hỏng rồi, có vết tử thi rồi

Trước đây Bạch Kiêu cũng là một thành viên của hội "chấm hóng", chỉ cần phản hồi số 3 dưới mỗi bài đăng là coi như có 3 điểm kinh nghiệm vào túi.

Đó là chuyện hồi anh chưa đến cái thế giới chết tiệt này và bị con tang thi rẻ rách kia cắn.

Nhưng anh chưa từng nghĩ rằng, con số 3 lại có thể mang lại cảm giác tuyệt diệu đến thế. Anh không dám tin cái con số thần sầu như tạo vật của thiên chúa này lại do chính tay mình viết ra.

Mình giỏi thật đấy, Bạch Kiêu nghĩ.

Đối phương cũng nhìn thấy con số 3 đó, ánh mắt cô thay đổi. Dường như cũng đang kinh ngạc trước sự thần sầu và tuyệt mỹ của con số này. Không dám tin đây là con số chứa đựng nhịp điệu kỳ diệu mà một con người có thể viết ra.

Nhưng Bạch Kiêu đã nghĩ quá nhiều rồi.

Cô chỉ kinh ngạc vì đã qua lâu như vậy mà cái thứ này vẫn còn giữ được ý thức, lại còn có thể giao tiếp.

Cô lôi cuốn sổ ra, ghi chép gì đó vào trong, thần sắc chuyên chú như thể một bác sĩ trưởng khoa đang ghi lại bệnh trạng của bệnh nhân.

3 ngày.

Đây là một khoảng thời gian không tưởng.

Người bị nhiễm virus thông thường chỉ trong vòng nửa tiếng là sẽ phát sinh dị biến, mất hết thần trí, trở thành kẻ săn mồi bằng xương bằng thịt đi lang thang khắp nơi.

Cô lật lật cuốn sổ cũ nát, xác nhận lại điều này một lần nữa, chưa từng có ai trụ quá nửa tiếng, mà hiện tại trước mặt cô là một con tang thi tươi mới.

Lại còn là một con tang thi có cảm xúc ổn định.

Thậm chí còn biết hát.

Cô kinh ngạc nhìn Bạch Kiêu một cái, quan sát thật kỹ như muốn soi ra điều gì đó trên người anh.

Bạch Kiêu chỉ ngồi xếp bằng, như một con tang thi già đang nhập định. Anh không hề biết định nghĩa "một con tang thi tươi mới" mà đối phương dành cho mình. Cái từ này nghe kiểu gì cũng thấy sai sai, cứ như thể sắp bị đem đi chiên giòn đến nơi vậy.

Nếu thực sự nói đến từ "tươi mới", thì đáng lẽ phải là tang thi đánh giá "một con người tươi mới" mới đúng.

Nhưng tang thi không biết nói, nên cũng chẳng lấy đâu ra đánh giá.

Bạch Kiêu đang tỉ mỉ tìm kiếm bằng chứng cho thấy mình đang tiến triển tốt. Ít nhất, sau một đêm khó khăn vừa rồi, anh đã khôi phục được chút tinh thần. thậm chí còn có sức để ngồi xếp bằng chứ không phải nằm bẹp gí tựa vào tường nữa.

Anh cảm thấy các cơ quan đã khôi phục được chút chức năng cơ bản. Ví dụ như dạ dày, hai ngày trước ngoài thịt ra anh chẳng muốn ăn gì, hồ bột đổ vào là cứ muốn nôn ra, nhưng giờ đây nó hình như đã đạt được một loại hòa giải nào đó với hồ bột. Hiện tại đó chỉ là cảm giác của anh, tạm thời chưa có cách nào kiểm chứng.

Cô thực sự thơm quá đi mất.

Bạch Kiêu ngồi một lúc là lại bị thu hút, trái tim bỗng nhảy dựng lên hai cái, nước miếng cũng vô thức chảy ra. Một mặt anh cảm thấy buồn nôn, một mặt cố gắng chuyển sự chú ý đi chỗ khác.

Cho nên cái máng răng vẫn rất cần thiết, Bạch Kiêu sờ sờ miệng, xác nhận đã đeo chắc rồi.

Khó khăn lắm mới có một đối tượng để giao tiếp, anh không muốn biến thành cảnh hai con tang thi gặm nhấm lẫn nhau.

Phần thịt thối trên cánh tay vẫn đang chuyển biến xấu, Bạch Kiêu cúi đầu nhìn những đốm màu khả nghi quanh vết thương.

Lẽ nào đây là... vết tử thi?

Lòng anh lại chùng xuống, mặc dù cảm giác bản thân đang tốt lên nhưng sự thay đổi của cơ thể vẫn không mấy lạc quan.

Anh chằm chằm nhìn vào cánh tay một lát, rồi hướng ánh mắt về phía đối phương, dùng ngón tay chỉ vào vết thương vẽ một vòng tròn. Sau đó làm động tác rắc rắc gì đó, rồi chắp tay lại tỏ ý cảm ơn.

Bạch Kiêu vốn lo lắng về việc giao tiếp giữa hai người, không ngờ cô hiểu rất nhanh, lập tức quay người chạy vào phòng. Sau đó lấy ra một nắm cỏ bỏ vào miệng nhai nhóp nhép, nhai kỹ xong thì ném qua cho anh.

Kịch bản ban đầu anh hình dung là sẽ có ít thuốc kháng viêm, hoặc nước sát trùng, tệ nhất cũng phải có thuốc đỏ hay lấy viên thuốc nhộng bóp ra rắc lên. Kết quả lại thô bạo và nguyên thủy thế này.

Bạch Kiêu nhìn nắm cỏ đã qua miệng cô nhai mà khựng lại một lát, do dự một hồi rồi cũng cầm lấy đắp lên vết thương trên tay.

Đây có lẽ là cách xử lý ngoại thương của cô, chỉ là không biết có tác dụng với tang thi không. Thôi thì đành thử kiểu "còn nước còn tát" vậy.

Nghĩ cũng đúng, trong môi trường này, có khi một vết thương nhỏ hay bệnh nhẹ cũng đủ lấy mạng người. Thuốc men là thứ vô cùng quý giá, dù có thì đối phương cũng để dành cứu mạng mình, không thể tùy tiện đem cho người khác dùng như vậy được.

Đắp cỏ thuốc lên, không có cảm giác thanh mát, cũng chẳng thấy đau rát, vết thương từ lâu đã mất cảm giác rồi. Bạch Kiêu dùng ngón tay cấu vào rìa vết thương, đau lòng nhận ra chẳng có cảm giác gì cả.

Mọi động tác của anh đều rất chậm chạp, cứ giật giật từng nhịp một, đối phương chăm chú quan sát, lại móc cuốn sổ nhỏ và bút ra bắt đầu ghi chép.

Ghi chép xong, thấy Bạch Kiêu lại bắt đầu nhắm mắt ngồi vững. Cô kẹp bút vào sổ cất đi, quay người bước đi.

Một con tang thi có cảm xúc ổn định.

Cô quay đầu nhìn lại rồi đánh giá thầm trong lòng, đi ra dưới hiên nhà đánh răng, rửa mặt. Lông bàn chải đã sắp rụng hết sạch, nhưng cô không nỡ vứt. Thời đại mạt thế càng phải bảo vệ răng thật tốt, vì làm gì có nha sĩ.

Rửa mặt xong, dùng khăn lau mặt và cằm, cô lại quay đầu lén nhìn một cái, thấy Bạch Kiêu lại cầm bút lên. Tờ giấy và cây bút vừa nãy ném cho anh vẫn chưa thu hồi lại. Anh dường như định viết gì đó, chỉ là cầm bút trầm tư rất lâu, thử một chút rồi lại từ bỏ.

Đối với một con tang thi mà nói, viết được số "3" đã là rất không dễ dàng rồi.

Bạch Kiêu cũng thấy rất không dễ dàng. Đầu anh sưng nhức, không thể hiểu nổi tại sao việc nhận diện mặt chữ lại trở nên tốn sức đến vậy. Lẽ nào thực sự hết cứu rồi sao?

Anh ngồi xếp bằng, liên tục phát ra những âm thanh trầm đυ.c, cố gắng tìm lại chức năng ngôn ngữ của mình. Anh cảm thấy mình nói khá tốt, nhưng thỉnh thoảng lại phát hiện mình thực ra chỉ đang rít lên.

"A, uô, ô..."

Bạch Kiêu thử đủ loại phát âm, rồi lại thử đọc bảng chữ cái.

Cứ thử như vậy cho đến tận hoàng hôn.

Người phụ nữ kia bận rộn cả ngày, hết sàng ngũ cốc lại giặt quần áo, còn cầm búa gõ đinh tai nhức óc. Xong xuôi thì nấu một bát hồ bột thật lớn, dùng gậy đẩy qua.

Bạch Kiêu muốn nói tôi không cắn người đâu, nhưng khi đối phương đến gần, nước miếng của anh lại không tự chủ được mà chảy ra, đôi mắt cũng mất kiểm soát bắt đầu đỏ rực lên.

Thôi, cứ đeo máng răng cho chắc ăn.

Anh nốc cạn bát hồ bột một hơi, nén cơn buồn nôn xuống, Bạch Kiêu quay mặt đi để che giấu bãi nước miếng của mình.

Hồ bột hôm nay hơi khác, bên trong có thứ gì đó...

Anh nhíu mày vận động cổ họng nhổ ra một miếng, nhìn kỹ thì là một loại rễ cây dại nào đó trộn lẫn trong hồ.

Anh nghĩ, chắc đối phương muốn bổ sung vitamin cho mình.

Ngước mắt nhìn xem, đối phương đang ngồi trên bậc thềm, tay trái bưng bát, tay phải cầm nguyên một miếng rễ cây dại, cắn một miếng giòn rụm như ăn khoai lang. Xem ra anh đoán không sai.

Tang thi đúng là nên bổ sung chút vitamin, biết đâu khỏi bệnh nhanh hơn?

Bạch Kiêu vẫn đang mải nghĩ, nhìn nhìn những vết tử thi quanh vết thương trên tay.

Đối phương ăn xong thì rửa bát, lại xách súng đi ra ngoài.

Ngày nào tầm này cô cũng vác súng kíp đi dạo một vòng, có lẽ là một kiểu hoạt động đi dạo sau bữa ăn, vì Bạch Kiêu chẳng thấy cô mang con mồi nào về cả.

Khoảng thời gian này là lúc tâm anh tĩnh lặng nhất, vì không có mùi hương thoang thoảng kia kí©h thí©ɧ.

Anh ngồi đó, im lìm như đã chết, mãi đến khi người kia vác súng trở về, anh mới bắt đầu kiềm chế cơn thôi thúc ẩn hiện và đống nước miếng.

Một con người chăm chỉ.

Con người chăm chỉ đó vẫy tay với anh một cái rồi vào nhà. Bạch Kiêu phản ứng một hồi, chắc đó là lời chào chúc ngủ ngon?

"Ngủ ngon." Xích sắt rung động, Bạch Kiêu cũng vẫy tay một cái.

Chỉ là thứ anh nghe thấy trong tai mình lại là tiếng rít trầm đυ.c.

Bầu trời sao đêm nay rất sáng, đây là lần đầu tiên sau mấy ngày anh chú ý đến.

Đại khái là thực sự biến thành tang thi mất rồi.

Bạch Kiêu cảm thấy một nỗi bi thương đậm đặc trào dâng trong cái thế giới xa lạ này.