Chương 4: 3

Giống như khách làng chơi gặp được gái bán hoa, như bọ hung đυ.ng phải hòn phân, như mèo nhìn thấy tia laser đỏ rực.

Cơn thôi thúc đó mãnh liệt đến mức mặc dù Bạch Kiêu vẫn đang nỗ lực kiềm chế. Nhưng mắt anh vẫn nhìn chằm chằm không rời một giây nào, hoàn toàn không thể dời mắt đi chỗ khác.

Qua không biết bao lâu, Bạch Kiêu mới cử động.

Anh nhấc cánh tay bị thương lên, đặt ngang trước ngực, sau đó dùng tay kia làm động tác cầm đũa ăn cơm.

Bạch Kiêu không muốn biến thành tang thi. Anh cảm thấy nên tự kiềm chế mình. Ít nhất, dù có thành tang thi thì cũng phải làm một con tang thi có tôn nghiêm.

Ngay khoảnh khắc miếng thịt bị lấy đi, Bạch Kiêu phát hiện cổ họng mình phát ra tiếng gầm gừ thấp, anh bịt chặt miệng lại. May mắn là sau khi miếng thịt biến mất khỏi tầm mắt, cảm giác đó cũng vơi đi quá nửa.

Miếng thịt được thay thế bằng một bát bột mì hồ, không có đũa, có một chiếc thìa, nhưng Bạch Kiêu không dùng, anh bê bát lên nốc cạn một hơi. Uống xong mới cảm thấy hơi nóng, và cũng chẳng có vị gì, anh vẫn thấy rất đói, bát hồ này hoàn toàn không có tác dụng.

Uống liền ba bát, Bạch Kiêu đột nhiên muốn nôn, nhưng anh nhịn được. Anh bóp chặt cổ mình, đè nén cơn thôi thúc đó xuống. Anh cần dinh dưỡng, cần đủ thức ăn để hệ miễn dịch chiến đấu với virus. Hệ miễn dịch vẫn chưa nhận thua, anh không thể để binh sĩ bị đứt lương thảo.

Cầm cốc nước bên cạnh uống một chút, Bạch Kiêu lại gian nan áp chiếc cốc lên trán, hy vọng có thể hạ chút nhiệt. Dù chỉ là muối bỏ bể nhưng cảm giác mát nhẹ khiến anh thấy dễ chịu đôi chút.

Chuỗi hành động này còn có tác dụng hơn cả viết chữ. Đối phương vẫn luôn quan sát, sau đó cúi đầu ghi chép gì đó vào cuốn sổ nhỏ.

Bạch Kiêu đoán, chắc là ghi lại rằng vật nhiễm bệnh có ý chí sinh tồn rất mạnh?

Hay là hành vi của con tang thi này có chút quái dị?

Anh cảm thấy đối phương rất thơm, không kìm được mà hít hà một cái, nhưng nhanh chóng kiềm chế cái hành động cực kỳ khả nghi này.

Anh nỗ lực nhìn rõ khuôn mặt đối phương, thậm chí chính anh cũng kinh ngạc vì đến tận bây giờ mới chú ý đến diện mạo của cô.

Hóa ra là một nữ bác học điên, thế thì hợp lý rồi.

Bạch Kiêu bừng tỉnh đại ngộ. Đối phương thơm không phải vì tế bào miễn dịch của mình bị đánh bại đã biến thành tang thi, mà vì con gái thì ai chẳng thơm.

Còn về việc tại sao lại chảy nước miếng...

Chắc là do uống nhiều nước quá thôi.

Một lát sau, đối phương cất giấy bút, lại nhìn anh một cái rồi quay người tiếp tục chổng mông gội đầu.

Bạch Kiêu vừa mụ mẫm đấu tranh với cái đầu đau nhức, vừa nỗ lực giữ vững ý thức. Giờ đây còn có thêm một vài cơn thôi thúc điên cuồng cần phải kiềm chế.

Mặt trời dần lệch bóng, tầm lúc hoàng hôn, đối phương lại nấu một ít hồ đẩy qua. Bạch Kiêu không muốn ăn hồ, nhưng vẫn ép mình ăn xuống, sau đó dưỡng thần.

Đối phương cầm khẩu súng kíp hai nòng rời khỏi viện, không biết bao lâu mới quay lại, về cũng không mang theo đồ đạc gì, giống như chỉ ra ngoài đi dạo một vòng. Sau đó cô vào nhà, một lát sau lại trở ra, ném cho Bạch Kiêu một thứ.

Bạch Kiêu nhìn kỹ, một lúc sau mới nhận ra đây là một cái hàm bảo vệ răng.

Anh nhìn đối phương, suy nghĩ một lát rồi đặt máng răng vào miệng. Thử đóng mở hàm, hơi vướng víu nhưng không nghiêm trọng như tưởng tượng.

Có lẽ các giác quan của mình đang dần bị cùn mòn?

Đây là điều Bạch Kiêu không muốn thấy nhất, nhưng chẳng có cách nào hay hơn.

Thấy anh đã đeo máng răng xong, đối phương nói một câu gì đó, chậm rãi tiến lại gần, tháo xích sắt đang khóa ở một đầu giá sắt ra, từ từ đi về phía chân tường bên kia.

Đợi đến khi ngồi xuống, Bạch Kiêu mới phản ứng lại, đối phương đã chuyển anh từ giữa sân vào dưới mái hiên vừa dựng ở đây. Dưới hiên còn có ít củi đã bổ, vài món công cụ và nhiều đồ lặt vặt khác. Như vậy tối đến có mưa cũng không cần lo nữa.

Bạch Kiêu không biết diện mạo mình hiện tại có thay đổi lớn gì không, nhưng nhìn ánh mắt cảnh giác của đối phương thì có vẻ không mấy lạc quan.

Anh im lặng, nỗ lực nhịn cơn thôi thúc muốn ngửi mùi hương của đối phương, chỉ là cái thứ nước miếng này vừa khả nghi vừa phiền phức. Đặc biệt là sau khi đeo máng răng thì càng khó kiềm chế hơn.

“Cảm ơn.” Bạch Kiêu nói.

Trong hoàn cảnh mình bị nhiễm bệnh mà vẫn được cho hồ bột để giúp chống lại virus, dù đối phương có mục đích nghiên cứu nào đó đi nữa, nhưng trong môi trường này thức ăn xác suất cao là rất khan hiếm. Mặc dù bị trói nhưng anh vẫn cảm nhận được một chút thiện chí. Cô hoàn toàn có thể bắn nát đầu kẻ nhiễm bệnh ngay tại góc đường đó rồi đạp xe bỏ đi.

Lưỡi vẫn cứng đờ, anh không chắc lời mình nói ra là ngôn ngữ hay là tiếng gầm gừ lờ mờ nào đó, cũng không nghĩ nhiều nữa, chỉ nhìn đối phương đi vào trong nhà. Nghĩ một hồi, anh lau nước miếng, chỉnh lại máng răng cho ngay ngắn.

Đối kháng với đủ loại khó chịu trong cơ thể, Bạch Kiêu cũng đang cảm nhận sự thay đổi của chính mình.

Anh lo lắng quá trình tang thi hóa sẽ làm thối rữa tất cả dây thần kinh, chỉ để lại cơn đói vĩnh cửu. Hiện tại xem ra tình hình vẫn ổn.

Cái "ổn" này chỉ là tương đối, trạng thái của anh bây giờ tệ không thể tệ hơn, nhưng ít nhất vẫn chưa bắt đầu vồ người.

Ngày hôm sau vẫn là cơn sốt cao kéo dài. Đối phương nấu hồ bột, còn ngồi xa xa cầm cái mẹt sàng sảy một ít hạt ngũ cốc. Do khoảng cách hơi xa, Bạch Kiêu không nhận ra đó là gì, cũng không có tâm trí đâu mà xem.

Đến chập tối, trạng thái của anh đã tệ đến cực điểm, hồ bột vừa uống vào đã nôn ra một ít.

Không có kinh nghiệm đối phó với nhiễm trùng, thậm chí còn không biết đây có được coi là một loại bệnh hay không.

Anh chỉ có thể liên tục uống nước, uống thật nhiều nước. Tang thi cần gì thì anh làm ngược lại cái đó, dựa vào một luồng khí hăng hái để đối kháng với bản năng ngày càng dữ dội. Anh đoán mắt mình bây giờ chắc chắn đầy tơ máu, đỏ ngầu.

Ý thức đang ở bờ vực sụp đổ nguy hiểm, Bạch Kiêu hoang mang thấy mình như đang ở giữa đại dương. Chiếc thuyền nhỏ chao đảo trong bão tố, có thể lật nhào bất cứ lúc nào. Rồi lại như đang đi bộ giữa sa mạc, toàn thân khô khốc như sắp héo tàn.

Mà trái tim lại đập mạnh mẽ có lực, cả thế giới hóa thành một trái tim khổng lồ, theo nhịp đập mà gõ trống bên tai anh. Có thể dễ dàng cảm nhận được khoảnh khắc máu được tim bơm ra.

Gian nan vượt qua một đêm, anh đã kiệt sức, lười biếng tựa vào chân tường. Không thấy được mặt mũi mình ra sao, nhưng nhìn ánh mắt đối phương có thể thấy tình trạng của mình chắc chắn không tốt lắm.

Chỉ là ngoài dự kiến, đến buổi trưa Bạch Kiêu cảm thấy bản thân có chút hồi phục.

Trước đó ăn hồ bột không thấy có dấu hiệu hồi phục hay hấp thụ gì, chỉ còn lại cơn đó đói mãnh liệt. Giờ đây lại có chút sức lực, và dường như đang hạ sốt.

Bạch Kiêu không chắc đây có phải ảo giác hay không. Anh chỉ ngồi xếp bằng, trông giống như một vị cao tăng tang thi đã đắc đạo thấu hiểu hồng trần.

Đối phương thấy anh có dáng vẻ này thì rõ ràng là có chút kinh ngạc.

"Tôi chắc là vẫn còn cứu được nhỉ?" Bạch Kiêu mở miệng.

Lưỡi vẫn cứng đờ, giao tiếp thất bại. Tư duy đình trệ của anh chậm rãi cân nhắc, muốn thử luyện tập các động tác và phương pháp phát âm phù hợp, lưỡi không yên phận mà "a a ô ô".

Đối phương lấy một tờ giấy, dùng bút viết vài chữ rồi đẩy qua.

Bạch Kiêu đờ đẫn nhìn tờ giấy đó, nhìn những chữ trên đó. Anh nhận ra chữ, nhưng rất khó hiểu được, điều này đòi hỏi anh phải tốn rất nhiều tinh lực để ghép chúng thành câu có nội dung mạch lạc, phân tích xem câu trên giấy có ý nghĩa gì.

"Anh... nhiễm... "

Bạch Kiêu cảm thấy thái dương mình đang giật liên hồi, anh nghĩ bây giờ mặt mình chắc chắn rất đỏ.

"... Mấy... ngày..."

Bạch Kiêu ngẩng đầu lên, rồi lại cúi xuống.

Anh chú tâm vào những câu chữ trên giấy.

Anh nhận ra rồi, đã tiếp nhận được nội dung đối phương muốn diễn đạt.

"Anh nhiễm mấy ngày rồi?"

Đó là lời trên giấy.

Anh hưng phấn đến mức muốn gầm lên.

Chộp lấy cây bút, anh định viết chữ, rồi khựng lại như suy nghĩ một chút, viết xuống: “3.”