Vừa mới xuyên không.
Còn chưa kịp trổ tài gì, Bạch Kiêu đã bị cắn một phát.
Nhìn dấu răng trên cánh tay và cái "người" đang bò lồm ngồm dưới đất, anh chỉ thấy lạnh toát cả người.
Cảm giác đau nhức âm ỉ truyền đến từ cánh tay, từng cơn sưng tấy giật lên liên hồi, kèm theo chút tê dại.
Đập vào mắt là một khung cảnh hoang tàn, thành phố im phăng phắc.
Lúc con tang thi kia lao ra, anh vẫn đang cẩn thận quan sát xung quanh, bất thình lình bị vồ tới, phản xạ tự nhiên khiến anh tung một cú đá.
Tiếng xương gãy răng rắc giòn giã làm anh ngẩn người, dường như không ngờ cú đá tùy tiện này lại có sát thương lớn đến vậy.
Chính trong lúc ngẩn ngơ đó, cơn đau ập đến, cái "người" bị gãy chân kia đứng không vững đổ nhào về phía trước. Nhưng trước khi ngã vẫn ngoan cố há miệng cắn chặt cánh tay anh, gặm cứng lấy ống áo, treo lơ lửng ở đó với một tư thế kỳ quặc... Đó là chuyện của vài phút trước.
Lúc này nhìn cái bóng đang bò trườn dưới đất sau khi ngã xuống, ngoại hình của nó cũng đáng sợ y như hành động vậy: tóc khô cháy lộ ra từng mảng da đầu lớn, da bọc xương như một cái xác khô, dưới lớp quần áo rách nát trên người là những vết loét lớn, còn có những tiếng gầm gừ vô nghĩa. Nó rất giống với những con tang thi trong các bộ phim từng xem, lòng Bạch Kiêu càng lúc càng nặng nề.
Anh nhìn vết thương trên tay, tin tốt là "tang thi" răng cỏ không tốt, bị thương không nặng. Tin xấu là, dù vết thương không lớn thì vẫn là bị cắn rồi.
Ngày đầu tiên xuyên không, bị tang thi cắn.
Không kịp suy nghĩ tại sao vừa ngủ dậy thế giới đã biến đổi hoàn toàn, rốt cuộc là thảm họa sinh hóa bùng phát hay là gì. Anh cảm thấy việc cấp bách nhất hiện giờ là tìm một nguồn nước để nhanh chóng xử lý vết thương. Còn những việc khác đều không quan trọng bằng chuyện này.
Dáng vẻ hãi hùng của con "tang thi" dưới đất thực sự khiến người ta không thể lạc quan nổi.
Chắc là sẽ không bị nhiễm trùng đâu nhỉ?
Ánh mắt Bạch Kiêu đầy cảnh giác xen lẫn chút mờ mịt. Cơn đau trên cánh tay nhắc nhở anh đây đại khái không phải là mơ, mà là thật. Giả thuyết lạc quan nhất là, đó chỉ là một người bị bệnh dại biến dị thôi.
Nhưng mọi thứ trước mắt cũng khiến người ta không thể lạc quan.
Phóng mắt nhìn ra, con phố trống trải vắng tanh, không một chút sức sống. Hai bên đường, nơi vốn dĩ là vỉa hè giờ mọc đầy cỏ dại, cỏ đã úa vàng, khẽ lay động theo gió.
Cuối con đường có vài chiếc xe hơi hư hỏng nặng đậu lại, trên cửa sổ đến cả kính cũng không còn. Cỏ dại đâm ra từ cửa sổ, cũng không biết hạt giống cỏ dại rơi vào trong xe bằng cách nào, rồi nảy mầm ra sao.
Những tòa nhà cao tầng bỏ hoang đã lâu không được bảo trì, kính chẳng còn sót lại mấy tấm. Một mùi mục rữa tràn ngập nơi này, giống như con phố này đã chết từ lâu, chỉ có ánh mặt trời là vẫn rạng rỡ.
Lòng không ngừng chùng xuống, Bạch Kiêu nhặt một cây gậy, tránh xa con "tang thi" kia, đi về hướng ngược lại.
Đồng thời anh cũng chú ý xung quanh, lỡ như lại lòi ra thêm một con, hoặc hai, ba con nữa thì sao. Nếu nó thực sự là tang thi, thứ này luôn đi theo đàn. Bị nhiễm rồi biến thành một phần của bọn chúng... Đại khái vẫn tốt hơn là bị vồ lấy rồi làm mồi cho chúng xâu xé?
Bên cạnh có một cửa hàng giống tiệm đồ ăn nhanh đang mở toang cửa, cơn đau ở cánh tay dần chuyển sang tê dại.
Bạch Kiêu chậm rãi tiến lại gần nhìn vào trong. Bên trong lộn xộn hết cả lên, bàn ghế vứt lăn lóc, trên tường cũng đầy những vết bẩn đáng ngờ, thực sự không thể nói là sạch sẽ.
Lắng tai nghe ngóng, không nghe thấy động tĩnh gì, anh cầm gậy bước vào, vừa chú ý các góc khuất vừa di chuyển.
Bố cục của các tiệm đồ ăn nhanh đều na ná nhau, ngoài sảnh trước thì là bếp sau, đa số thậm chí còn không có nhà vệ sinh.
Trong bếp cũng loạn cào cào, Bạch Kiêu mang tâm lý cầu may vặn thử vòi nước.
Nó vốn dĩ đang để ở trạng thái mở, nhưng không có lấy một giọt nước, vặn đi vặn lại ngoài tiếng kèn kẹt ra thì chẳng có gì cả.
Anh bỏ cuộc, nhìn quanh quất rồi nhặt một con dao bếp ở góc phòng, nhìn lại cây gậy nhặt được bên ngoài.
Dao đương nhiên dễ dùng hơn gậy, nhưng nếu đối tượng là cái thứ vừa cắn anh một phát kia, đại khái chẳng ai muốn cầm con dao ngắn thế này để đánh giáp lá cà với nó cả.
Dù vậy, anh cũng không vứt đi, bất kể là gậy hay dao bếp, trong hoàn cảnh hiện tại đều có thể mang lại một cảm giác an toàn mang tính an ủi, dù chẳng được bao nhiêu.
Cúi đầu nhìn vết thương trên cánh tay, chỗ bị cắn đã sưng vù lên, tay cầm dao của Bạch Kiêu siết chặt lại.
Bị trúng độc nhiều khi có thể trích máu chữa trị, hoặc rạch vết thương cho máu độc chảy ra. Nhưng đó là đối với rắn độc này nọ, hình như vết thương do tang thi hay chó dại gây ra thì không có ai xử lý như vậy.
Tựa vào tường suy nghĩ kỹ một lát, anh dùng dao rạch gấu áo, xé lấy một dải vải rồi dùng miệng ngậm một đầu, dốc sức buộc chặt phần trên cánh tay lại. Hy vọng ít nhiều có thể đem lại chút tác dụng.
Không có nguồn nước, không có thuốc men, ở trong một môi trường xa lạ thế này, đột nhiên bị một thứ nghi là tang thi cắn.
Rõ ràng người khác xuyên không đều là con cưng của trời, lại còn là duy nhất. Sao anh lại nhọ thế này chứ?
Bạch Kiêu nhắm mắt lại cảm nhận sự thay đổi của cơ thể, dựa theo kinh nghiệm xem phim phong phú của mình. Nếu bị tang thi cắn sẽ phát sốt, suy nhược, cảm thấy lạnh. Quá trình nhiễm bệnh mất từ vài giây đến vài ngày, cụ thể phải xem biên kịch sắp xếp thế nào.
... Mẹ kiếp, xong đời rồi.
Sau những phút giây chấn động, mờ mịt và cảnh giác ban đầu, đi một đoạn đường đến cái bếp sau của tiệm ăn rách nát này. Giờ đây cuối cùng cũng thả lỏng được, anh đột nhiên nhận ra chân thực tình cảnh hiện tại của mình.
Những cảm giác mơ hồ, hư ảo như mộng mị bỗng chốc vỡ tan tành, giống như một chậu nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống.
Có lẽ không lâu nữa sẽ biến thành cái thứ y hệt con quái vật lúc nãy, chảy nước miếng lang thang trên con phố vắng lặng này, cho đến khi vồ được một kẻ đen đủi khác.
Mà anh thậm chí còn không biết mình đang ở nơi nào.
Ngồi tựa tường một lát.
Bạch Kiêu đột nhiên đứng phắt dậy.
Chơi luôn!
Hoặc là trước khi bị nhiễm hoàn toàn thì đập chết tươi nó, hoặc là không bị biến dị thì cũng đập nó để trả mối thù bị gặm một miếng.
Dù sao cũng đã thế này rồi.
Bạch Kiêu ra khỏi cửa, ngẩng đầu nhìn ánh nắng một cái, men theo đường cũ chậm rãi quay về.
Anh đã cảm thấy mình bắt đầu phát sốt, dù ánh nắng chiếu lên người vẫn thấy có một tia lạnh lẽo.
Con tang thi có hình thù đáng sợ kia đang nằm bò dưới đất, lết theo một cái chân bị thương, di chuyển loạn xạ không mục đích.
Thấy anh đi tới, miệng nó phát ra tiếng gầm gừ trầm đυ.c. Gương mặt khô héo thậm chí không nhìn ra được giới tính của nó.
Bộp! Một gậy.
Lúc nó há miệng ra, tiếng gầm gừ bị cú đánh bất ngờ ngắt quãng. Nó dường như bị đòn đánh kí©h thí©ɧ, động tác trở nên điên cuồng hơn vài phần.
Đập cho nó mấy nhát thật mạnh, Bạch Kiêu lùi lại vài bước, chống gậy xuống đất. Anh không định dừng tay, chỉ là mệt mỏi đến quá nhanh. Anh nhìn vết thương trên tay, vừa đỏ vừa sưng, tốc độ nhiễm trùng vượt ngoài dự liệu của anh.
Một nỗi tuyệt vọng dâng lên từ đáy lòng, nhìn con tang thi thêm lần nữa, anh chậm rãi lùi lại, đổi ý muốn chống gậy đi xa một chút.
Nếu sắp bị nhiễm mà biến dị, anh chẳng muốn sau khi thành tang thi lại ôm cái thứ buồn nôn này mà gặm đâu. Anh còn trẻ, mà cái thứ này thì nát bét rồi.
Đi dọc theo con phố vắng vẻ, cơ thể ngày càng rã rời. Cuối cùng ở góc đường anh ngồi phịch xuống tựa vào tường, khẽ ngẩng đầu, nheo mắt nhìn ánh nắng mặt trời. Cánh tay đã không còn đau nữa, chỉ thấy sưng vù và tê dại.
Rõ ràng đêm trước anh còn đang hừng hực khí thế, vừa mới thăng chức, mời khách ăn mừng một trận linh đình, tỉnh rượu xong đã thấy xuyên không đến cái nơi rách nát này.
Tăng ca thức đêm làm phương án, đều công cốc cả rồi.
Lúc này điều Bạch Kiêu nghĩ đến là chuyện tăng ca thức đêm, khổ tận cam lai, còn chưa kịp nếm mùi ngọt ngào thì đã sắp biến dị.
"Trong ngân hàng mình còn hơn tám trăm triệu tiền tiết kiệm."
Bạch Kiêu chợt nhớ tới một câu: “Người chết rồi, tiền vẫn chưa tiêu hết.”
Giây tiếp theo lại nhớ tới phương án mình đang làm dở một nửa.
Ký ức càng lúc càng hỗn loạn, giống như rất nhiều ý tưởng bị cắt vụn ra rồi lại ghép vào với nhau. Anh giơ bàn tay trái không bị thương đặt lên trán, nóng hổi.
Sắp biến thành tang thi rồi.