chương 16: Làm Chuyện Chưa Từng Làm

Người nhà họ Liễu tuy mặt dày nhưng lại vô cùng coi trọng sĩ diện ảo.

Ta không chút nào nghi ngờ bọn họ sẽ tiếp tục nghĩ ra mưu hèn kế bẩn gì đó để đòi tiền.

Vừa vặn tới cửa ải cuối năm, từng nhà đều rảnh rỗi và đi thăm bạn bè thân thích, một nhóm người tụ ở bên nhau, đương nhiên chuyện cũng không ít.

Lúc này muốn đồn đoán chút gì đều quá dễ dàng.

Ta ở đầu thôn than thở mấy câu, chỉ là nói cuộc sống của ta cùng A Thọ thật sự quá khó khăn, không thể hiếu kính cha mẹ đàng hoàng được.

Thím Trần cũng hát bè cùng với ta, nói ra mẹ Liễu lén lút tìm ta đòi tiền, vừa vặn bị thím Trần thấy được.

Truyền đến truyền đi, truyền tới buổi tối, đã truyền thành ta bị cha mẹ bức ép đến mức muốn tự vẫn lần hai.

Có người nói tới việc ta phải ra xuất đầu lộ diện đi làm công cho người ta, cũng có người thương cảm ta trẻ tuổi như vậy lại là liễu yếu đào tơ mà phải gánh vác cả một gia đình.

Những lời này đồn càng ngày càng xa, trong đó đa phần đều đồng cảm cho tình cảnh của ta.

Song song với đó là cha Liễu mẹ Liễu bị người chọc cột sống cũng tăng lên, con gái chịu khổ nghĩ quẩn trong lòng cũng chưa thấy họ ra mặt giúp đỡ, hiện tại còn không biết xấu hổ mà đến đòi tiền, thế cho nên cha Liễu không thể nào không phủ nhận trước mặt bọn họ rằng nhà ông ta nhất định không có làm ra chuyện mất mặt đến vậy!

“Lãm tam nhà họ phải làm mai, nếu thanh danh kém như thế thì ai dám đem con gái nhà mình gả qua?"

Những lúc rảnh rỗi thím Trần liền đến tìm ta, những chị em hàng xóm cũng tụ lại đây không ít.

Vài người vây quanh bếp lò nóng hổi, một bên cắn hạt dưa, một bên nói: “Nghe nói người trong nhà Tần tú tài cũng đi tìm bọn họ.”

“Có thể không tìm sao? Nhà họ Tần cũng có chút tiền, ngươi nói bọn họ thấy A Thọ cùng Vân nương nghèo như vậy còn không tha, huống chi là có tiền có của nhà họ Tần?”

“Hai nhà từ hôn?”

“Không có, Tần tú tài không đồng ý, Ông Liễu cũng đứng ra cam đoan nhà bọn họ không vòi tiền như thế! Xem như miễn cưỡng bảo vệ cuộc hôn nhân này đi!"

Ta cắn hạt dưa không nói chuyện, nghe các nàng khí thế ngất trời mà thảo luận.

A Thọ lột một đống vỏ hạt dưa, sau đó cẩn thận đem một chiếc đĩa nhỏ chứa đầy nhân hạt bưng đến cho ta, lại tiếp tục chạy về bên cạnh, ngoan ngoãn ngồi tách vỏ hạt dưa tiếp.

Chúng ta nói chuyện hắn ta cũng không tham dự vào, chỉ ngồi ở vị trí ta có thể nhìn tới được, ngồi đợi ta.

“A Thọ cũng khá tốt, nghe lời như vậy, đâu có như lão ngoan cố nhà ta, nói gì cũng không thể nào nghe lọt được!"

“Đáng tiếc chính là có điểm ngốc......”

Lời kia vừa thốt ra, nguyên bản bầu không khí náo nhiệt lập tức phai nhạt, người vừa nói biết bản thân lỡ lời, những người còn lại cũng không biết nói tiếp như thế nào cho phải, tất cả dường như đều bất giác quay đầu nhìn về ta.

Ta thật lòng giải thích: “A Thọ như vậy rất tốt, nếu đổi là những người khác ta mới không thích đâu!"

Động tác tách hạt dưa của A Thọ đột nhiên dừng lại, cúi đầu, nhưng lỗ tai đã đỏ ửng.

Chuyện này cũng như nốt nhạc đệm, nhanh chóng qua đi.

Ta vì nhìn đến bộ dạng thẹn thùng của A Thọ, không khỏi cảm thấy buồn cười, bên tai bỗng nhiên vang lên một giọng thì thầm, tựa như vô cùng thần bí, nhưng lời nói nhỏ này đủ để một vòng người đang tụ ở đây đều có thể nghe thấy.

“Chuyện đó đó,...Hai người các ngươi hài hòa chứ hả?"

Lúc này tới phiên động tác ăn hạt dưa của ta bị dừng lại, khϊếp sợ nhìn người đang nói.

Những người còn lại thì nghẹn cười đến mức bả vai run run, thím Trần giả vờ sờ sờ mặt ta, sau đó nhanh chóng rụt tay: "Ui da,...Mặt ngươi nóng đến mức có thể chiên trứng!"

“A Thọ hiểu không?”

Ta lay lay cánh tay của Thím Trần: “Không biết các ngươi đang nói cái gì, đi đi đi, trời tối rồi, về nhà cẩn thận!"

Các nàng cười thành một đoàn, hi hi ha ha mà rời khỏi nhà ta.

Nhịp tim còn chưa bình phục, đưa các nàng ra cửa, trở vào đã thấy A Thọ cong eo quét dọn xác hạt dưa bị rơi xuống đất.

Ta dời tầm mắt, nỗ lực không nhìn đến đối phương nữa.

Hiaz, A Thọ và ta là phu thê nha!

“A Thọ.”

Ta gọi hắn một tiếng, hắn ngẩng đầu nhìn về phía ta, không chút phòng bị, ánh mắt toàn là sự vui vẻ cùng tin tưởng.

“Ta có phải là người đối xử với ngươi tốt nhất?!"

Hắn gật đầu.

“Nương tử nói gì ngươi đều nghe, đúng không?”

Hắn vẫn là gật đầu.

“Nương tử kêu ngươi làm gì, ngươi đều sẽ làm, đúng không?”

Hắn như cũ không ngần ngại gật gật đầu.

Ta đi đến bên cạnh hắn, để cây chổi sang một bên, mặt đối mặt nghiêm túc nhìn hắn.

“Đêm nay, ta muốn dạy cho ngươi một chuyện ngươi chưa từng làm qua!"

Sự thật chứng minh, đầu óc không nhanh nhạy lắm, nhưng bản năng cùng thiên tính là không thành vấn đề!

Nếu trong quá trình thực hành hắn không hay hỏi ta những câu như: "Nương tử,...Như vậy,...Rồi như vậy,...Đúng không?" và dừng lại chờ đến lúc nghe được câu trả lời của ta thì càng tốt!

-----Hết Chương----

-----Ngoài lề một chút----

A Thọ: Đang chăm chỉ cày cuốc, bỗng dưng ngừng lại, hỏi: "Nương tử à~ Thế này,...có chậm... quá không?" đang không dừng tăng tốc!!!

Tâm hồn đang trên mây-nương tử: "Ưm~, A~....Đừng,....Nhanh,.... nhanh,...như thế!"

nghe xong những lời đó,...A Thọ an tâm mà đẩy nhanh tốc độ rồi!!!!

Nương tử: !!!