Ta như cũ: “Người nào cơ? Lão Tam là ai nữa?"
Ta hỏi A Thọ: “A Thọ biết hắn là ai không?”
A Thọ lắc đầu.
Bà ấy lập tức trừng mắt liếc ta: “Bớt giả ngu đi! Ta nuôi ngươi lâu như vậy, ngươi không muốn báo hiếu cho chúng ta?"
Ta không kiên nhẫn: “Bà thím này, nói năng hồ đồ, không hiểu thế nào tự dưng đến nhà ta vòi tiền, còn bày ra bộ dáng trịch thượng như thế? Nếu là muốn xin cơm thì cũng phải ra dáng người xin cơm, được chứ?"
Thím Trần đang đứng ở một bên nhịn không được mà phì cười, mẹ Liễu cũng tức tới đỏ mặt, quay đầu hung hăng hỏi thím Trần: "Hai cái đứa ngu ngốc này thật sự không biết ta là ai?"
Trần thẩm tử cười đến không dừng được: “Ta làm sao biết được? Liên quan gì đến ta đâu?"
Mẹ Liễu bực bội đứng lên, tức giận không biết xả ra đâu, cuối cùng đành quay về mục tiêu chính là ta đây, chỉ tay thẳng vào mặt ta, chửi mắng: "Thật sự là đồ lương tâm bị chó tha! Uổng công nuôi cho ngươi trắng da dài tóc, cha mẹ lại không nhận ra! Ngươi có biết hay không là vì ngươi mà mấy năm nay ta và cha ngươi không dám ngẩng đầu với bà con chòm xóm!"
“Người là mẹ của ta, vậy còn cha ta đâu?”
Trong phút chốc, Liễu mẫu như lửa nóng bị tạt cho một chậu nước lạnh.
Vì thân xác này trước khi khiến người ta chán ghét, người nhà họ Liễu cũng không ưa gì đứa con này.
Cho đến khi ta tới, sau đó lên trấn trên làm tiểu nhị cho tiệm vải, càng khiến người nhà họ Liễu cảm thấy ta khiến bọn họ mất mặt, càng trở nên hận ta.
Thật rõ như ban ngày, làm chủ của một nhà, cha Liễu là người vô cùng sĩ diện, ông ta không muốn tới nhà đứa con lớn đòi tiền vì cảm thấy mất mặt, nhưng lại để cho vợ của mình đến.
Mẹ Liễu cũng thật mau chóng nghĩ ra lời đối đáp: "Còn muốn cha ngươi tới thăm ngươi? Ngươi có biết lớn nhỏ nữa không?"
Ta tiếp tục cắn hạt dưa: “Lễ nghĩa vai vế, không phải đều là do cha mẹ dạy dỗ cho ta sao?"
Ngực mẹ Liễu không ngừng phập phồng kịch liệt, ta có chút lo lắng bà ta tức quá dẫn đến ngất xỉu nơi này, tới lúc đó lại đổ lên đầu bọn ta thì khổ.
Cũng may bà ta vô cùng mạnh mẽ, nổi giận đùng đùng, quăng ngã bàn sau đó bỏ đi mất rồi!
Ta nhìn cửa bị thô bạo đóng lại, nghĩ về Liễu Vân cùng Liễu Uyển, thở dài một hơi.
Khó trách hai cô nương này tính cách đều không giống người thường cho lắm.
Thiếu tình thương yêu của cha mẹ, trong nhà thiếu, nên càng khát khao và muốn được thương yêu, trân trọng.
Vì thế, muốn được bổ khuyết vào chỗ trống không đáy đó.
Lúc trước ta là lựa chọn đâm đầu vào công việc để lấp đầy trái tim.
Mà người không có lựa chọn như các nàng, lại ở trong xã hội thế này, nên chỉ đành bám víu vào người khác, nếu gặp người tốt, được thương yêu cũng xem như là được giải cứu.
Còn không thì,...
Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng người tú tài kia lớn lên cũng ra dáng ra hình, nói chuyện lại văn chương lịch sự, tuổi cũng khá trẻ, nên được các cô gái thầm thương trộm nhớ cũng là chuyện bình thường.
Các nàng từng lớn lên trong hoàn cảnh như thế, một người chọn cách nổi loạn chống lại, một kẻ lại chọn cách biến thành người nhiều âm mưu quỷ kế, ở trong cái nhà khiến họ bị giày vò, dằn vặt, lại cùng nhau cố gắng, tìm kiếm sự tồn tại của chính mình.
Đều không phải là nhẫn tâm gì, cũng không ghét nhau như nước với lửa.
Nếu có thể sưởi ấm cho nhau thì tốt rồi, nhưng ông trời lại trêu người, khiến bọn họ cùng thích một người, lại không ai chịu thua ai.
Ta nghĩ rồi lại nghĩ, có giải pháp nào thật tốt cho hai người thoát khỏi tình cảnh đó hay không?
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng phát hiện ra, đều là do ta chủ quan mang theo kinh nghiệm cùng cảm xúc của mình để tự hỏi.
Còn các nàng đều chỉ là những cô gái nhỏ, có thể cả đời không ra khỏi thôn xóm.
Thế giới của các nàng chỉ lớn như vậy mà thôi!
----Hết Chương-----