Thế giới 1 - Chương 7

Cơ thể nhạy bén cảm nhận được nguy hiểm, da đầu bắt đầu tê dại khiến Trần Thanh kéo chăn trùm kín đầu.

Cậu sợ thứ này nhưng cũng không sợ.

Sợ là vì thứ này có thể có ý đồ xấu, không sợ là vì ít nhất nó còn để tâm đến mình nên tạm thời sẽ không gϊếŧ cậu.

Cơ thể dần thả lỏng khỏi trạng thái căng cứng dưới sự ấm áp của chăn, Trần Thanh thϊếp đi.

Mơ hồ đầu ngón tay chạm vào làn da lạnh lẽo và trơn mịn, hình như là gương mặt.

Trần Thanh lười tỉnh, chưa bao lâu thì tóc đã bị kéo.

Đối phương như cố ý không cho cậu ngủ mà nghĩ đủ cách quấy phá, cuối cùng ngón tay khẽ vuốt má cậu và dừng lại ở bên môi.

Tiếng thở không thuộc về cậu vang lên bên tai quấy nhiễu suy nghĩ, Trần Thanh chịu hết nổi mở mắt.

Trong phòng tối om, ngoài cửa sổ đã là màn đêm nhưng vào khoảnh khắc cậu mở mắt thì khóe mắt đã kịp thấy một tia sáng lóe qua.

Trần Thanh bỏ qua cảm giác ngứa ngáy do lòng bàn tay khẽ cào mà nhìn về cánh cửa gỗ phòng ngủ.

Do tay nghề kém nên cánh cửa gỗ có mấy khe hở, bên ngoài có chút ánh sáng le lói gần như không đáng kể.

Chính nhờ chút ánh sáng ấy, cậu mới thấy rõ đằng sau khe hở có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm mình.

Vì áp sát quá gần nên sát khí trong mắt vô cùng rõ ràng, cả đôi mắt gần như bị lòng đen chiếm hết và phần tròng trắng ít đến đáng thương, âm u quỷ dị như ma quái.

Khe hở phía dưới lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, Trần Thanh biết đó là dao.

Cậu không chút biểu cảm thu hồi ánh mắt và coi như chưa thấy gì mà đứng dậy mò mẫm uống một ngụm nước, vừa nuốt xuống thì bị ngón tay lạnh lẽo lướt qua yết hầu và mang theo một cơn run rẩy.

Bàn tay đang cầm cốc nước khẽ siết lại, Trần Thanh hơi cúi đầu khóe mắt thấy cánh cửa gỗ sau lưng đang lặng lẽ mở ra.

Đến lúc này rồi mà bàn tay kia vẫn không chịu yên mà nắm lấy cổ cậu, ngay sau đó Trần Thanh nghe thấy một giọng nói mang theo ý cười: “Liễu Tán Thụ bán em cho tôi rồi, bây giờ em thuộc về tôi.”

Trần Thanh không đáp lại câu này mà lặng lẽ đứng yên, vì cúi đầu mà sống lưng hơi khom xuống, thân thể quá mức gầy yếu nên nhìn thế nào cũng thấy chẳng tạo ra được mối nguy hiểm nào.

Vừa buông lỏng ngón tay cốc nước liền rơi xuống đất vỡ tan thành từng mảnh, Trần Thanh ngay lập tức ngã thẳng xuống, đôi mắt nhắm chặt và gương mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc.

Miêu Mỹ Cúc cầm đại đao bước vào, bị cảnh tượng này làm cho trở tay không kịp mà ngây người tại chỗ một lúc, hết nhìn đao trong tay lại nhìn người đang hôn mê dưới đất. Cuối cùng, bà ta chỉ có thể đặt đao sang một bên mà kéo Trần Thanh lên giường vừa lầu bầu mắng chửi vừa thu dọn mảnh vỡ của cốc nước.

Phần lớn là mắng Trần Thanh vô dụng động một tí là ngất, yếu ớt như vậy thì chắc chắn không thể hầu hạ nổi con trai bà ta.

Ngoài cửa vang lên tiếng gậy gõ xuống đất, giữa đêm khuya tĩnh lặng có vẻ càng có vẻ chói tai.

Lão trưởng thôn lưng cong gần như song song với đầu gối, dừng lại ở cửa nhìn Miêu Mỹ Cúc rồi nhếch môi cười lạnh: “Mỹ Cúc à, con trai cô háo sắc mà thằng bé này lại đẹp đẽ như vậy là phù hợp nhất rồi, cô còn so đo cái gì? Hầu hạ không tốt thì còn thằng kia hầu, chẳng lẽ cô muốn cưới cho con trai mình cả trăm người?”

Miêu Mỹ Cúc cười còn to hơn ông ta mà nói: “Là con trai của tôi chứ có phải cháu ông đâu. Đẹp thì để làm gì, phải biết chăm sóc người khác mới có ích. Còn về thằng kia...”

Bà ta liếc về phía căn phòng đối diện mà cố ý nói: “Nhìn thôi đã chướng mắt, biết đâu một ngày nào đó tôi không kìm được mà gϊếŧ nó cũng nên.”

“Cô không hài lòng thì tự nói với thằng Tán đi. Nửa đêm nửa hôm đừng có gây ồn, bộ xương già này chịu không nổi động tĩnh lớn.”

Miêu Mỹ Cúc liếc xéo thiếu niên trên giường, cầm lấy đại đao bên cạnh và cố ý lượn lờ trước mắt cậu, mỗi lần đều giả vờ như muốn chém xuống.