Thế giới 1 - Chương 6

Cậu rất ghét uống thuốc, ghét đến phát điên và cũng không thích ngửi thấy mùi thuốc.

Giấc ngủ lần này tỉnh dậy thì phòng đã được đổi, có cửa sổ, có nhà vệ sinh trên người là chăn đệm mới tinh mềm mại và quần áo cũng được thay.

Ánh nắng rực rỡ từ ngoài cửa sổ chiếu vào, bốn phía sáng sủa có chút ấm áp.

Đầu không còn đau cũng không còn sốt, Trần Thanh ngồi dậy bước vào nhà vệ sinh, lúc rửa mặt thì nhìn thấy dáng vẻ mình trong gương.

Sắc mặt từ đầu đến cuối chẳng có chút máu nào và chẳng khác gì lúc nhỏ bị bệnh.

Cậu cau mày, bóng người trong gương cũng cau mày theo khiến người ta không khỏi xót xa.

Ngắm một lúc lâu, Trần Thanh rửa mặt xong khi bước ra thì đúng lúc Miêu Mỹ Cúc đẩy cửa bước vào.

Bữa này có ba món một canh khiến hương thơm lan tỏa, đãi ngộ tốt hơn hẳn.

“Đêm qua tôi mơ thấy con trai mình, nó bảo tôi đối xử tốt với cậu, nó hài lòng về cậu lắm thế thì tôi yên tâm rồi.” Miêu Mỹ Cúc đặt đồ ăn xuống rồi cười híp mắt nói: “Ban đầu tôi còn lo nó chê cậu yếu ớt quá, giờ thì tốt rồi.”

“Con trai bà bao nhiêu tuổi?” Trần Thanh cầm đũa ăn, mùi vị hoàn toàn khác trước và đặc biệt ngon.

“Ba mươi, vừa hợp với cậu.” Miêu Mỹ Cúc có chút đắc ý nói.

Trần Thanh cảm thấy bà ta mù mắt, chẳng muốn để ý mà im lặng ăn cơm.

Giọng nói hôm qua nghe còn rất trẻ không giống người ba mươi tuổi nên không phải con trai bà ta.

Trong căn phòng này còn có một con quỷ khác.

Thấy cậu cúi đầu không nói, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy khiến Miêu Mỹ Cúc hiểu nhầm là cậu không vui, sợ cậu tức chết mà vội giải thích: “Cậu yên tâm, nhóc kia là nhỏ cậu là lớn nên sẽ không ảnh hưởng gì.”

Trần Thanh cũng nể mặt bà ta mà nói: “Thế thì tốt.”

Ăn xong, Miêu Mỹ Cúc thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Trần Thanh ngồi trên mép giường, cả người tắm trong ánh nắng khiến làn da trắng đến mức phát sáng.

Ngón tay bị khẽ móc một cái như động tác trêu ghẹo khiến Trần Thanh có chút khó chịu mà cúi đầu nhìn chằm chằm vào tay mình.

Cho đến khi lại bị móc nhẹ lần nữa thì cậu mới nhớ đến lời mình nói tối qua, mím môi: “Biết rồi.”

Ngón tay không còn móc nữa, người phụ nữ đang định rời đi bỗng quay đầu và ánh mắt cảnh giác: “Biết cái gì?”

“Ngày cưới là khi nào?” Trần Thanh không trả lời mà hỏi ngược lại.

Chưa từng thấy ai ngoan thế này, tới đây không giãy giụa không ầm ĩ và không nghĩ đến chạy trốn mà còn phối hợp, chỉ là cơ thể hơi yếu.

Miêu Mỹ Cúc nghĩ, chẳng lẽ người này có bệnh nên dứt khoát nằm im mặc kệ? Sự cảnh giác càng tăng nhưng vẫn mỉm cười không lộ sơ hở: “Bốn ngày nữa.”

Miêu Mỹ Cúc rời đi, căn phòng lại yên tĩnh. Trần Thanh nhìn thẳng phía trước: “Ngươi là ai?”

Không ai trả lời cậu, căn phòng như thể ngoài cậu ra không còn ai khác.

Trần Thanh mở cửa sổ, hít thở không khí trong lành rồi nhìn ra bên ngoài.

Đây là tầng một, cửa sổ có song sắt và bức tường trong sân trước nhà khá cao mà cổng thì khóa rồi, nếu muốn chạy ra ngoài chỉ có thể trèo tường.

Khả năng thành công không cao, có lẽ vừa thoát khỏi nhà chuẩn bị trèo tường thì đã bị bắt lại, hơn nữa dân làng ở đây đều biết cậu nên nếu thấy cậu thì phần lớn sẽ đưa cậu về.

Trần Thanh thu tầm mắt lại chuẩn bị nằm nghỉ một lúc vừa xoay người thì môi liền sượt qua thứ gì đó, đồng thời cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo.

Không biết thứ đó đã đứng sau lưng cậu từ bao giờ.

Cơ thể Trần Thanh hơi cứng lại: “Ngươi là ai?”

Trên mặt cậu không có biểu cảm gì tuy giọng nghe hơi bực nhưng lại không cho người ta cảm giác là đang giận.

Trên mặt cậu không có biểu cảm gì tuy giọng nghe hơi bực nhưng lại không cho người ta cảm giác là đang giận.

Vẫn chẳng ai đáp lời.

Trần Thanh nằm xuống giường, ngay sau đó tấm nệm bên cạnh chùng xuống như có một người khác không thể nhìn thấy nằm xuống bên cạnh và đang chậm rãi áp sát cậu.