Trần Thanh liếʍ đôi môi khô rát, đầu vẫn còn nặng nề và mơ màng. Cậu nhớ đến bàn tay lúc nửa đêm, khẽ hỏi: “Bắt đầu cái gì?”
Miêu Mỹ Cúc không giấu giếm mà nhìn cậu nói: “Kết hôn chứ còn gì. Trở thành con dâu nhà tôi là phúc ba đời của cậu đấy.”
Thiếu niên nghe xong không nói gì, mái tóc đen mềm mại càng làm tôn lên vẻ mỏng manh trắng bệch của đôi mày đôi mắt.
Cậu dựa vào tường, mắt nhắm hờ, đến khi cơn đau đầu dịu lại mới cất giọng yếu ớt: “Phúc lớn như vậy, để dành cho bà đi.”
Miêu Mỹ Cúc cũng không giận: “Tới lúc đó cậu sẽ biết. Cậu và đứa kia cưới con trai tôi rồi thì nó sẽ thương hai đứa thật nhiều.”
Trần Thanh mặt không đổi sắc: “Nhà bà bị ma ám à, cưới tận hai đứa?”
Miêu Mỹ Cúc chợt im lặng. Trần Thanh thấy rõ ánh mắt bà ta thoáng lộ ra vẻ nghi hoặc thì hoang mang.
Vậy là... thật sự có ma? Chẳng lẽ đêm qua mình thấy là ma thật?
Trần Thanh khép mắt lại, mí mắt trắng nhợt và những mạch máu tím li ti hằn lên làn da khiến toàn thân cậu mang theo một vẻ mong manh dễ vỡ.
Do cơ thể không khỏe, hàng mi và mí mắt thi thoảng khẽ run mà gò má cũng đỏ bừng vì sốt, ngay cả làn da cũng phơn phớt hồng.
Miêu Mỹ Cúc nhìn mà thấy thương xót, nhét viên thuốc vào miệng cậu đút nước rồi rời đi.
Đợi người đi rồi, Trần Thanh nghiêng đầu lập tức nhổ viên thuốc đắng nghét kia xuống đất.
Đắng quá.
Cậu nhíu mày, như cánh bèo nổi trôi trên mặt nước bị sóng dữ nhấn chìm rồi lại nổi lên.
Ngọn lửa cứ thế thiêu đốt toàn thân đau rát kinh người. Trần Thanh không còn cảm giác đói mà chỉ muốn nằm trên giường ngủ cho qua cơn sốt.
Không biết từ lúc nào, phòng lại chìm vào bóng tối. Tiếng bước chân khe khẽ vang lên và bên môi xuất hiện thứ gì đó.
Vị đắng khiến Trần Thanh quay đầu né tránh, môi mím chặt rõ ràng là đang phản kháng.
Cậu tưởng Miêu Mỹ Cúc phát hiện mình chưa uống thuốc nhưng đang lúc đầu óc mơ hồ vì sốt, cậu chợt nhận ra không hề nghe thấy tiếng mở cửa nên không phải bà ta.
Chưa kịp mở mắt, viên thuốc đã bị nhét mạnh vào miệng.
Trần Thanh cố mở mắt ra, cố gắng phân biệt.
Dù xung quanh tối đen, cậu vẫn rõ ràng cảm nhận được trước mặt không có ai nhưng đôi môi lại bị ngón tay sờ vào.
Trần Thanh đưa tay ra muốn đẩy nhưng chẳng chạm được thứ gì.
Viên thuốc bị ép sâu hơn, vị đắng lan khắp miệng khiến cậu muốn nôn. Vừa định há miệng thì tay kia đã bịt lấy và ép cậu nuốt xuống.
Yết hầu Trần Thanh chuyển động, viên thuốc trượt qua cổ họng rồi miễn cưỡng nuốt vào.
Cậu không rõ đó là thuốc gì, chỉ biết nó còn đắng hơn cả viên lúc nãy. Cả khoang miệng tràn đầy vị đắng lại còn có tác dụng an thần khiến đầu óc vốn đã hỗn loạn càng thêm mê man.
Cậu lơ mơ sắp thϊếp đi thì cằm bị nắm lấy.
Lực không mạnh nhưng bàn tay lạnh băng khiến Trần Thanh không thoải mái mà bắt đầu giãy dụa và miệng ú ớ phát ra âm thanh mơ hồ.
Không rõ là do bị bóp hay do lạnh buốt mà giọng cậu nghe như đang làm nũng.
“Yếu ớt.” Giọng nam trầm thấp và lành lạnh, lực nắm cằm hơi siết lại, sau đó ngón tay luồn vào trong miệng Trần Thanh và cẩn thận rà quanh, xác định không có giấu thuốc mới định rút tay ra.
Ai ngờ bị hàm răng Trần Thanh cắn nhẹ một cái, nếu phản ứng chậm chút nữa có khi đã bị cắn gãy.
Người đàn ông khẽ siết ngón tay đang giữ cằm và bật cười, rõ ràng là bị chọc tức.
Trần Thanh hé mắt, ánh nhìn mơ hồ thoáng chốc trở nên rõ ràng nhưng trước mắt vẫn không có ai.
Cậu muốn gạt bàn tay đang bóp cằm mình ra, lần này đã chạm được nhưng vẫn không đẩy nổi.
Ngón tay đối phương lạnh như băng, bàn tay nóng hổi vừa chạm vào lại chẳng muốn rời đi.
Trần Thanh thần trí tản mác rời rạc như sắp trôi mất, cố gắng chớp mắt nhưng não hoàn toàn không thể suy nghĩ, cuối cùng thốt ra một câu: “Có ánh nắng rồi hẵng ra.”
Từ nhỏ Trần Thanh đã hay ốm nên phần lớn thời gian đều ở bệnh viện, sau này lên cấp hai thì sức đề kháng mới tốt hơn và không còn phải chạy tới bệnh viện nữa.