Thế giới 1 - Chương 3

Cánh cửa bị khóa lại, bốn bề chìm vào bóng tối và không nhìn thấy gì, chỉ nghe tiếng trưởng thôn thúc giục người đi cùng bước nhanh lên.

Trần Thanh nhớ lại chỗ sạch sẽ mình đã thấy lúc còn đứng ngoài cửa liền lần mò trong bóng tối nhảy mấy bước rồi ngồi xuống đó.

Cơn buồn ngủ ập đến, cậu bỗng cảm thấy mệt mỏi kỳ lạ. Dựa lưng vào tường, Trần Thanh dần thϊếp đi.

Tỉnh lại lần nữa là vì tiếng bước chân.

Ổ khóa trên cửa bị tra chìa mở ra, ánh nắng gay gắt bất ngờ hắt vào khiến Trần Thanh chói mắt khiến cậu vô thức nhắm nghiền mắt lại.

Đã sang ngày hôm sau.

Người bước vào là một phụ nữ ngoài bốn mươi, tay bưng khay cơm.

Bật đèn lên thấy thiếu niên đang ngồi dưới đất mặt mày trắng bệch như sắp chết khiến bà ta giật mình hét lên một tiếng, đặt vội cơm xuống rồi lao tới xé miếng băng dán trên miệng Trần Thanh.

Cậu lập tức thở phào nhẹ nhõm nhưng vì dán quá lâu nên làn da trắng muốt bị kích ứng và đỏ rát cả lên.

Hàng mi dài của Trần Thanh khẽ động, từ từ mở mắt.

“Trông cũng đẹp đấy, mà sao lại như người sắp chết vậy.” Miêu Mỹ Cúc vừa nhìn vừa lẩm bẩm, sau đó bưng cơm định đút cho Trần Thanh mà miệng vẫn không ngừng nói: “Thằng kia thì quá sắc sảo, giá mà hai đứa trung hòa lại thì tốt rồi.”

Trần Thanh không ăn, cuối cùng cũng cất tiếng nói câu đầu tiên kể từ khi đến đây: “Đây là đâu?”

Cậu đã quá lâu không uống nước nên giọng khàn đặc, yếu ớt đến mức như chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng có thể thổi bay.

Miêu Mỹ Cúc vui vẻ nói: “Từ nay đây sẽ là nơi cậu hưởng phúc, mau ăn đi.”

Trần Thanh hé miệng, còn chưa kịp ăn đã ngất lịm.

Tiếng “bịch” vang lên khiến Miêu Mỹ Cúc sững người, một lúc sau mới hét lên khiến cơm canh trong tay cũng bị hất văng.

Trưởng thôn lưng còng lặc lè đi tới, giọng điệu đầy khó chịu: “La gì mà la, ồn ào muốn chết.”

“Người ta ngất rồi đấy! Lỡ chết thì sao? Đã bảo đừng vứt ở đây, đừng vứt ở đây, ông không chịu nghe!” Miêu Mỹ Cúc đứng phắt dậy rồi trừng mắt nhìn trưởng thôn, miệng lầm bầm mắng: “Nếu thằng nhỏ này chết thì tìm đâu ra đứa nào hợp như vậy nữa? Để cháu ông mà biết, tối nó chắc chắn sẽ tìm ông tính sổ!”

Nghe vậy, sắc mặt trưởng thôn tối sầm, đôi mắt đυ.c ngầu nhìn lướt qua Trần Thanh đang nằm dưới đất mà gõ gõ gậy: “Chỉ là ngất thôi, chết gì mà chết, yếu đến thế sao? Đem nó sang phòng khác cho uống ít nước là được rồi. Với lại, chẳng phải còn một đứa nữa sao?”

“Đứa kia tôi vốn đã chẳng hài lòng, đừng nói là cháu ông.” Miêu Mỹ Cúc bĩu môi, cắt dây trói tay Trần Thanh bằng kéo rồi cõng cậu vào phòng.

Thiếu niên gầy gò đến đáng thương, cổ tay nhỏ bị trói đỏ hằn lên trông như rách da và rỉ cả máu.

Nhìn càng khiến người ta xót ruột. Miêu Mỹ Cúc đặt cậu lên giường vừa bôi thuốc vừa lẩm bẩm cười: “Con ơi, đừng trách mẹ làm tổn thương vợ lớn của con nhé, chuyện này mẹ cũng chẳng còn cách nào. Có gì thì con cứ tìm gia gia con ấy, là gia gia làm đấy, mẹ sợ con lắm nên đừng dọa mẹ nhé.”

Bôi thuốc xong, bà ta đút cho Trần Thanh ít nước rồi ra ngoài múc cơm mới đặt lên bàn sau đó rời đi.

Tiếng khóa cửa vang lên, thiếu niên trên giường lập tức ngồi dậy và nhìn chằm chằm vào cổ tay mình.

Hơi đau nhưng vẫn chịu được.

Nhớ lại những lời Miêu Mỹ Cúc và trưởng thôn vừa nói, Trần Thanh lờ mờ đoán được vài phần.

Những người này bắt cậu về, định gả cậu cho một ai đó hoặc đúng hơn là muốn cậu kết minh hôn với một người chết.

Mà có vẻ cậu và người chơi còn lại phải gả cho cùng một người.

Phòng không lớn, đặt chiếc giường vào là hầu như hết chỗ. Cửa sổ phía đối diện bị đóng kín bằng thanh gỗ và chỉ le lói chút ánh sáng từ bên ngoài lọt vào.

Ngoài ra không có gì cả, hoàn toàn không có đường thoát.

Thông thường khi vào phó bản thì chỉ cần đánh bại Boss là có thể qua cửa và nhận phần thưởng.

Vậy Boss của phó bản này là ai? Làm sao mới được tính là vượt ải?

Trần Thanh suy nghĩ một lúc, đầu bắt đầu đau bèn thôi không nghĩ nữa mà mở hộp cơm giữ ấm ra và chậm rãi ăn.

Đồ ăn không ngon lại còn rất mất vệ sinh. Đến lần thứ ba thấy tóc trong cơm thì cậu mới cố nén buồn nôn mà đậy nắp hộp lại để sang một bên.