Trên bàn đặt một khối Rubik ba tầng bị xáo trộn hoàn toàn mà Trần Thanh chưa từng thấy qua.
Cậu nhặt lên xem thử và chưa đến hai mươi giây đã phục hồi xong.
Mẹ gọi từ bếp: “Ăn cơm thôi con!”
Trần Thanh đặt Rubik xuống, định hỏi xem có phải bà mua không thì một luồng khí lạnh xuyên suốt cơ thể khiến cậu lạnh cả sống lưng.
Lỗ chân lông như cảm nhận được mối nguy thì lập tức căng ra. Trần Thanh vừa bước về phía trước một bước thì trước mắt đột nhiên tối sầm lại.
Căn phòng im lìm, chẳng còn ai. Khối Rubik rơi xuống đất và vỡ thành nhiều mảnh nhỏ.
Bà đẩy cửa bước vào, thấy Rubik bị vỡ thì hơi nhíu mày: “Trần Thanh, Rubik này của con hả? Sao rớt đầy sàn vậy?”
“Trần Thanh?”
“Đâu rồi?” Bà đảo mắt nhìn quanh căn phòng trống mà lẩm bẩm rồi cúi xuống nhặt những mảnh vỡ trên sàn lên và định ghép lại. Nhưng sau khi thử vài lần thấy quá khó, bà đặt lại lên bàn rồi đi tìm con trai.
...
Ngày đêm lướt qua trước mắt như tua nhanh, xuân hạ thu đông bị nén lại chỉ trong mấy chục giây. Cuối cùng, tất cả đều ngưng đọng.
Xung quanh im ắng đến kỳ lạ, cậu thiếu niên mặc sơ mi đen trở thành sắc màu duy nhất giữa thế giới trắng xóa.
[Người chơi đã liên kết thành công, xin mời tiến vào phó bản, thu thập mảnh vỡ Rubik và hoàn chỉnh khối Rubik. Thời gian sinh tồn còn lại: Ba ngày. Mỗi mảnh vỡ thu được sẽ tăng thêm mười ngày sinh tồn.]
[Nhắc nhở thân thiện: Ba ngày trong phó bản tương đương một ngày ngoài đời. Chúc quý khách có chuyến hành trình vui vẻ.] Giọng nói vô cảm vang lên từ đâu đó, lạnh lẽo như máy móc.
Trần Thanh khẽ mím môi, môi khô nứt: “Phó bản gì chứ?”
Không ai trả lời.
Một lát sau, giọng nói lại vang lên như chưa từng bị gián đoạn: [Phó bản đầu tiên kết nối thành công. Đếm ngược: Năm, bốn, ba, hai, một. Đang truyền tống người chơi. Truyền tống thành công, chúc bạn vượt ải vui vẻ.]
Chưa kịp phản ứng, trước mắt Trần Thanh lại tối sầm. Lúc tỉnh lại, cảnh vật đã hoàn toàn thay đổi.
Cậu bị trói.
Cổ tay và mắt cá chân bị buộc chặt bằng dây mảnh, miệng thì dán băng keo kín mít. Cạnh cậu còn năm người khác cũng bị trói tương tự.
Đây là một chiếc xe ba bánh lớn, hai người đàn ông ngồi ở ghế lái phía trước vừa lái xe vừa ngân nga hát.
Trần Thanh từng chơi vài game kinh dị và cũng đọc kha khá tiểu thuyết tương tự nên nhanh chóng nhận ra có lẽ việc phục hồi Rubik vừa rồi đã kích hoạt điều gì đó nên đã kéo cậu vào một thế giới khác.
Theo lời giọng nói ban nãy thì cậu chỉ có ba ngày sinh tồn, quy đổi ra là chín ngày trong phó bản. Trong chín ngày ấy, cậu nhất định phải vượt qua phó bản này, nếu không thì hậu quả sẽ rất thê thảm.
Nghĩ đến đây, Trần Thanh bắt đầu vùng vẫy cố gắng ngồi dậy và tìm cách gỡ dây trói.
Dây thừng vẫn chưa được gỡ nhưng lại chạm phải một đôi mắt đỏ hoe vì khóc.
Ánh mắt Trần Thanh vừa giao với đối phương, người kia vốn chỉ đang khóc thầm lập tức bật khóc nức nở khiến hai người đàn ông ngồi phía trước chú ý.
“Ồ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi à? Tỉnh rồi thì tốt, sắp đến nơi rồi. Đừng sợ, đưa các cậu đến hưởng phúc đấy, vui lên chút đi.” Gã đàn ông bên trái cười tươi roi rói nói.
Trần Thanh không đáp lời, còn người bên cạnh thì càng khóc dữ dội hơn.
Dây trói nơi cổ tay quá chặt nên chỉ cần nhúc nhích liền siết sâu vào da thịt khiến người ta cảm thấy nhức nhối như có kim châm. Trần Thanh không dám manh động nữa mà chỉ ngồi yên trong xe quan sát những người khác.
Tính cả cậu thì trong thùng xe có sáu người, bốn nam hai nữ và đây là kiểu mở đầu kinh điển.
Ngoài cậu và người đang khóc kia thì ba người còn lại trông vẫn khá bình tĩnh, trong mắt họ là cảm xúc hoang mang xen lẫn kích động giống nhau, có lẽ cũng bị kéo vào đây một cách đột ngột như cậu.
Chỉ có một người từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn chằm chằm ra ngoài đường không rõ đang nghĩ gì, chỉ thấy được chiếc cằm gồng lên đầy căng thẳng.
Trần Thanh cố gắng gọi lại giọng nói kia trong đầu, muốn hỏi làm thế nào để vượt phó bản nhưng không nhận được bất kỳ phản hồi nào.