Chương 29

Lâm Duyệt Dao liếc sơ qua, có tận bảy tám tờ đại đoàn kết, tem phiếu cũng không ít, khá hào phóng đấy chứ. Vì mấy tờ tiền và tem phiếu này, cô cười ngọt như mật với anh: “Cảm ơn anh, anh yên tâm, em sẽ không tiêu bậy đâu.”

Lục Vân Triệt nhìn thấy nụ cười rực rỡ của cô, tim bất giác khẽ rung lên: “Giữa vợ chồng thì không cần khách sáo, em là vợ anh, anh cho em tiền tiêu là chuyện đương nhiên. Em cũng đừng tiếc, nếu hết thì anh vẫn còn.”

Vừa dứt lời, tai anh đỏ ửng lên, má cũng nóng ran: “Vậy... anh đi trước đây, chiều em ra ngoài nhớ cẩn thận.”

Nói xong, Lục Vân Triệt quay người đi thẳng. Không hiểu sao, Lâm Duyệt Dao nhìn theo bóng lưng anh lại thấy giống kiểu chạy trốn. Đợi anh đi khỏi, cô liền đóng cửa lại, cất hết tiền và tem phiếu vào không gian rồi lên giường nằm. Có lẽ do quá mệt, nằm chưa được bao lâu thì cô đã ngủ thϊếp đi.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận lúc chiều tà. Sau khi tỉnh dậy, Lâm Duyệt Dao nhìn đồng hồ, thấy sắp đến giờ tan ca ở xưởng. Ở nhà cũng rảnh rỗi nên cô định vào bếp chuẩn bị cơm tối. Vừa vào bếp thì phát hiện không còn rau nữa.

Không gian của cô thì có rau nhưng toàn là loại không hợp mùa. Đúng lúc ngoài đầu ngõ nhà họ Lục có một cửa hàng hợp tác xã gần đó, Lâm Duyệt Dao đến đó định mua ít rau nhưng trong cửa hàng chỉ còn vài quả ớt và mấy trái cà chua.

May mà trong không gian vẫn còn thịt và trứng, cô mua mấy trái cà chua và ít ớt về, tối nay định làm thịt xào ớt, trứng xào cà chua, thêm món sườn xào chua ngọt. Tủ lạnh trong không gian hình như còn vài khúc sườn, Lâm Duyệt Dao lại mang hết gia vị trong bếp ra ngoài, đợi nấu xong sẽ cất lại.

Kiếp trước cô là trẻ mồ côi, đi làm rồi thì tranh thủ học nấu ăn qua mạng. Tuy không sánh được với đầu bếp chuyên nghiệp nhưng món ăn cô làm cũng đủ sắc hương vị. Bà Lục tan ca xong, vội vàng ghé cửa hàng mua chút rau rồi tất tả quay về. Còn chưa vào tới sân đã ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi.

Mùi đậm đặc thế này, chắc chắn là nấu không ít thịt. Không biết nhà ai sang thế, bữa cơm thôi mà làm lắm thịt như vậy, chẳng sợ tiêu hết tiền chắc?

Bà Lục vừa lẩm bẩm trong bụng vừa tăng tốc về nhà. Nhưng càng đến gần sân nhà, mùi thịt càng nồng nặc.

Lúc đi ngang sân bên cạnh, đúng lúc bà Trần Quế Hoa từ trong bước ra, thấy bà Lục liền hỏi: “Chị à, hôm nay nhà chị có chuyện vui gì thế? Sao nấu nhiều thịt thế, thơm đến muốn chảy nước miếng luôn rồi.”

“Nấu nấu cái gì mà nấu! Rau nhà tôi còn đang xách trên tay đây này! Thịt đâu ra?” Bà Lục giơ cái giỏ rau trong tay cho bà Trần xem.

Bà Trần rõ ràng không tin lời bà nói.

“Bà già này, chúng ta làm hàng xóm bao nhiêu năm rồi, tôi ngửi cái là biết ngay mùi thịt thơm này là từ nhà bà bay ra!”

Trần Quế Hoa nói chắc nịch, cái mũi của bà thính lắm, tuyệt đối không ngửi nhầm. Sống cạnh nhau bao nhiêu năm, bà Lục cũng hiểu rõ tính Trần Quế Hoa, biết bà ta không phải kiểu người hay nói bừa. Nhưng nhà bà giờ làm gì có ai ở nhà, sao có thể là nhà mình nấu thịt chứ!

Bà Lục nghĩ mãi không ra, quyết định vẫn phải về nhà xem thử cho chắc: “Tôi không nói nữa, tôi phải về nấu cơm đây.”

Nói xong với Trần Quế Hoa, bà Lục vội vã chạy về sân nhà mình.

Trần Quế Hoa nhìn bóng lưng hấp tấp của bà mà vừa cười vừa mắng: “Hừ! Tôi biết ngay là nhà bà nấu thịt mà! Nhìn xem, chẳng phải đang vội vàng chạy về ăn thịt đấy à!”