“Tôi không đồng ý.”
Bữa tiệc vốn rộn ràng vui vẻ bỗng chốc im phăng phắc như tờ chỉ vì tiếng quát đột ngột ấy.
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về hướng phát ra tiếng nói.
Bà Lục cau chặt mày, trừng mắt nhìn cô dâu trước mặt, cô gái buộc hai bím tóc và mặc áo bông đỏ rực.
“Nhà họ Lâm các người quá đáng lắm! Ngày cưới mà dám tráo cô dâu, đây chẳng khác gì lừa hôn!”
Bầu không khí vốn yên ắng, theo tiếng quát giận dữ ấy lập tức bùng lên như vỡ chợ.
“Chuyện gì đây? Chẳng lẽ hai bên chưa thống nhất?”
“Ngày cưới mà nhà họ Lâm còn giở trò tráo người, chẳng phải quá mất đạo đức sao?”
“Không ngờ nhà họ Lâm là loại người như vậy.”
Tiếng bàn tán xì xào vang khắp xung quanh.
Bà Lục còn định nói tiếp thì bỗng nhiên ngã ầm xuống đất.
Nhà họ Lục lập tức hoảng hốt, vội xúm lại đỡ.
Trong đó Lục Vân Triệt phản ứng nhanh nhất, kịp thời đỡ lấy mẹ trước khi bà ngã lăn.
Các vị khách mời cũng bị cảnh tượng bất ngờ này làm giật mình, ùa lên xem tình hình của bà Lục.
Còn Lâm Duyệt Dao đang đứng cạnh Lục Vân Triệt thì bị người ta chen lấn đẩy ra ngoài.
Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?
Cô chỉ mới thức trắng một đêm, mở mắt ra đã thấy mình ở chỗ khác?
Ngẩng lên nhìn quanh thì lông mày cô lập tức nhíu chặt.
Trong sân đơn sơ kê mấy bàn tiệc, cửa sổ cũ kỹ dán mấy chữ “Hỷ” đỏ chói.
Rõ ràng đang tổ chức tiệc cưới, nhưng sao quần áo mọi người trông lại lạ thế này?
Chẳng lẽ... đây là thập niên 70?
Cô chưa kịp nghĩ kỹ thì đầu bỗng đau dữ dội kèm theo một dòng ký ức xa lạ ập đến.
Cô... đã xuyên không!
Chủ nhân thân thể này cũng tên Lâm Duyệt Dao, 18 tuổi. Khác với cô, chủ nhân thân thể không phải trẻ mồ côi.
Cha mẹ Lâm có ba người con: chị cả Lâm Duyệt Huyên (19 tuổi), con thứ Lâm Duyệt Dao và em trai út Lâm Diệu Tổ (16 tuổi).
Vì đã có một con gái, cha mẹ vốn trọng nam khinh nữ càng chán ghét cô. Thêm tính tình ít nói, vụng về lại càng không được yêu thương, việc nhà lớn nhỏ đều dồn hết lên vai cô, sống mà chẳng khác nào con trâu cày.
Em trai thì khỏi nói, được cưng như báu vật, tính tình ngang ngược, suốt ngày đánh mắng hai chị. Người bị cậu ta ăn hϊếp nhiều nhất vẫn là Lâm Duyệt Dao, vì cô dễ bắt nạt.
Hôm nay vốn là ngày cưới của chị cả Lâm Duyệt Huyên với Lục Vân Triệt. Ai ngờ một tháng trước, chị cả bỗng đổi ý không muốn cưới.
Hai nhà đã bàn bạc xong xuôi, tất nhiên cha mẹ Lâm không đồng ý rồi. Mẹ Lâm khuyên nhủ mãi thì chị cả cũng giả vờ đồng ý. Nhưng vài ngày trước hôn lễ, chị ta nói mình mang thai con trai giám đốc nhà máy đồ hộp tên Hoàng Cảnh Dương và anh ta đã đồng ý cưới.
Cha mẹ Lâm tức đến tái mặt. Ngày cưới kề cận lại có chuyện này.
Mang con người ta trong bụng mà gả sang nhà Lục thì chắc chắn sẽ bị lật tẩy, biến từ thông gia thành kẻ thù.
Nhưng bỏ hẳn thì lại tiếc, vì nhà Lục có điều kiện tốt, Lục Vân Triệt còn là quân nhân.
Thế là họ nghĩ ra cách để Lâm Duyệt Dao thay chị gả qua.
Dù gì cũng là chị em ruột, gả ai chẳng giống nhau – đó là suy nghĩ của nhà họ Lâm.
Kết quả, hôn lễ vừa bắt đầu thì mẹ Lục phát hiện chuyện tráo cô dâu nên làm ầm lên rồi tức đến ngất xỉu.
Chủ nhân thân thể vì bị tiếng quát ấy dọa sợ mà chết ngay tại chỗ, do đó Lâm Duyệt Dao của thế kỷ 21 xuyên không đến thế chỗ.
Sắp xếp lại ký ức, cô chỉ có thể thầm than vãn:
“Thật sự phải chơi lớn vậy sao? Mở màn đã là chiến trường thế này.”