Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 11: Xà Chủng Dị Tượng

Huyết Thần Hy mang trong mình tố chất lục linh căn, gồm một nguyên tố ngũ hành: hỏa, hai nguyên tố biến thể: phong, lôi và ba nguyên tố đặc dị: huyết, ma, tử - mỗi loại đều là thuộc tính hiếm thấy trong thiên địa. Thế nhưng, đối với tu chân giả thông thường, lục linh căn chẳng khác nào phế thể. Linh căn càng nhiều, linh khí càng phân tán, tốc độ tu luyện thảm đạm không chịu nổi. Trong giới tu tiên, đơn linh căn được xưng thiên tài, song linh căn cũng quý hiếm, còn tam linh căn trở lên… lắm khi cả đời khó vượt nổi Đại Linh Sư.

Nhưng Huyết Thần Hy không giống bất kỳ ai.

Cô là Bán Thần—một tồn tại đã bước nửa chân vào Thần Đạo. Thân thể cô là thể chất Huyết Diệt Vô Cực Thể. Sáu thuộc tính? Với kẻ khác là trói buộc, với cô lại như nước chảy mây trôi, nhẹ nhàng dung hòa. Huyết Diệt Vô Cực Thể — thể chất nghịch thiên cổ xưa, chỉ xuất hiện một lần trong ngàn vạn kỷ nguyên, từng bị Thiên Đạo liệt vào hàng cấm tồn tại.

Khác với thể chất phàm nhân, nó vượt thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử, bước vào một cảnh giới mà trời không thể giáng phạt, đạo không thể áp chế.

Miễn nhiễm tẩu hỏa nhập ma – Độc hành cấm giới

Tất cả cấm thuật, cấm quyết, cấm chú dù tàn khốc đến đâu, khi tu luyện bằng Huyết Diệt Vô Cực Thể đều không bị phản phệ.

Không cần tâm pháp ổn định, không cần linh đài thanh minh — cô tu đạo bằng huyết, mà huyết này chính là sinh mệnh vô cực, đốt đến tận cùng, vẫn bất tử bất diệt!

Tự sinh huyết hồn – Chết không phải là kết thúc

Ngay cả khi thân thể nát vụn, xương tủy tiêu tan, huyết hồn cô vẫn bất diệt như lửa Tu La, có thể tụ máu tái sinh giữa chiến trường.

“Muốn gϊếŧ ta? Ngươi… có đủ máu để tế luyện cho ta không?”

Huyết Thần Hy, mỗi lần tan vỡ là một lần mạnh hơn, trở lại từ cõi chết như thần hồn báo oán, quét sạch kẻ thù đến tận cốt tủy.

Thể kháng Đạo – Cười vào mặt thiên phạt

Phàm nhân tu luyện, phải quỳ gối trước pháp tắc. Nhưng cô… lại là kẻ đi ngược Đạo, có thể cưỡng lại áp chế đến từ cảnh giới cao hơn.

Dù là Tiên Giới, Thần Vực hay Luân Hồi Đài, cô vẫn có thể bước qua, phá giới mà không bị trấn áp.

Thân thể cô chính là nghịch lý của Đạo — càng cao, càng khiến các pháp tắc tan vỡ dưới chân.

Cường hoá theo tử vong – Huyết Hoán Thiên Mệnh

Mỗi một sinh linh ngã xuống dưới tay , đều là tế phẩm cho con đường đế vương huyết mệnh.

Huyết khí tích lũy không ngừng, không chỉ dưỡng thân thể mà còn thức tỉnh từng tầng phong ấn trong Vô Cực Thể.

Một vạn kẻ chết, một tầng được mở.

Mười vạn kẻ chết, một bước chấn thiên.

Đến lúc máu nhuộm trời đỏ — chính là thời điểm Huyết Thần giáng thế, chém rụng cả nhật nguyệt.

“Ngươi nói Thiên Đạo bất khả nghịch? Vậy để máu ta... viết lại Thiên Thư cho ngươi xem!”

Trên cổ cô đeo một sợi dây chuyền thập tự, tâm điểm là viên huyết ngọc đỏ như máu đông – Thập Tự Miên Viễn, một kiện sơ cấp Thần Khí có thể tự dẫn linh khí ngưng tụ quanh thân, không ngơi nghỉ dù trong giấc mộng. Nhìn qua tưởng vật trang sức bình thường, nhưng thực chất là chí bảo khiến biết bao tu sĩ liều mạng tranh đoạt, máu nhuộm mười dặm.

Tiểu hồ ly nằm cuộn bên cạnh, ánh mắt long lanh đầy tôn kính. Từ một tiểu yêu vô danh, nó được thần linh lựa chọn làm khế thú, quả thực là cơ duyên khó tìm trong vạn kiếp.

Sau một lần đột phá cảnh giới, Huyết Thần Hy tĩnh tọa điều tức. Chỉ một khắc sau, cô mở mắt, linh tức đã hoàn toàn ổn định, không hề có nửa phần dao động.

“Mỹ Mỹ, muốn cùng ta ra ngoài dạo chơi chăng?”

“Ngao~.”

Tiểu hồ hí hửng, búng chân nhảy lên vai chủ nhân, cuộn tròn thành một khối bông mềm mại. Đặc quyền ấy, chỉ nó mới có được. Một người một thú bước ra khỏi cánh rừng âm u, thong dong như tiên lữ ngao du trần thế.

“Chốn phàm tục… thật tẻ nhạt.”

Trong mắt Huyết Thần Hy, cỏ cây nơi này đều nhuốm đầy khí trọc. So với tiên sơn linh địa ở Tiên Giới, hay thiên tượng thần uy tại Thần Vực, nơi đây bất quá chỉ là hoang địa ảm đạm, khí tức loạn tạp như mực loang trên giấy cũ, xám xịt, nhàm chán đến cực điểm.

Rời khỏi động khẩu, cô bước qua mấy khúc quanh rợp bóng cổ thụ, chợt nghe thanh âm róc rách khe suối vọng lại từ xa, như tiếng nhạc của lòng đất ngân lên.

“Phía trước hẳn là một con suối.” Cô nheo mắt nhìn về hướng âm thanh truyền đến.

Tiểu hồ ly khẽ động, cái đuôi lông xù lay lay rồi nhảy xuống đất như hạt tuyết rơi, chạy một mạch về phía trước.

Chắc hẳn nơi đó có cá. Yêu hồ vốn ham ăn món này, từ ngày khế ước với Huyết Thần Hy chỉ toàn nuốt Thực Dưỡng Đan, lâu ngày đã sinh thèm thịt sống.

Thấy vậy, Huyết Thần Hy khẽ mỉm cười, thân hình lướt đi như gió.

Trước mặt là một dòng suối lớn, nước từ vách đá cao đổ xuống như ngân hà đứt đoạn, bọt tung trắng xóa, khói nước mờ ảo phủ quanh, như bước vào tiên cảnh.

Tiểu hồ ly đã trèo lên mép đá, mắt đen láy chăm chú nhìn xuống dòng nước trong suốt như pha lê. Dưới ánh chiều tà, từng đàn cá nhỏ lượn lờ, chớp nhoáng ánh bạc lấp lánh.

Thế nhưng nó không hay biết…

Giữa rừng rậm gần đó, một đôi mắt rực cam như địa hỏa ngưng tụ, âm thầm dõi theo từng động tác của nó.

"Sột soạt..."

Một bóng đen khổng lồ trườn ra khỏi bụi rậm, ánh sáng bị che khuất, dòng suối trong xanh bỗng hóa u ám.

Tiểu hồ ly cảnh giác quay đầu lại, toàn thân lông mao dựng đứng, ánh mắt bàng hoàng.

Từ sau đám cây, một con Tích Dịch Xà khổng lồ trườn ra. Thân thể là sự giao phối dị chủng giữa mãng xà và cổ thú. Lân giáp lục sắc pha ánh kim, giấu mình giữa bóng cây như hòa làm một với cảnh vật. Trên sống lưng nổi lên hàng gai nhọn sáng lạnh, sắc như đao kiếm thiên binh.

[《Vạn Linh Dị Lục · Quyển 7 · Xà Chủng Dị Tượng》 chép rằng:

“Tích Dịch Xà, danh xuất từ cổ ngữ Thượng Cổ Thần Vực, nghĩa là ‘xà quỷ ăn thây’. Thân lai tạp huyết giữa Thiết Giáp Mãng và Cự Lân Cổ Thú, là dị chủng bất dung giữa thiên địa, huyết mạch hỗn loạn, tính tình bạo lệ.”

Thân thể dài ba trượng, lân giáp lục sắc điểm kim, sáng loáng như gương, vững chắc như cương thiết. Khi ẩn thân giữa bóng rừng, cả người như hóa thành một khối cảnh sắc, mắt thường khó bề phân biệt.

Sống lưng mọc lên một hàng lẫm phong hàn thích, tức gai ngạnh sắc bén như thiên đao địa kiếm, mỗi mũi mang độc, một khi dựng đứng có thể xé toang cốt nhục, chặt gãy cả pháp khí hạ phẩm.

Đầu rắn hình tam giác, mắt tam đồng hoả diễm, khi tức giận phát ra quang mang đỏ như máu, khiến kẻ yếu tâm hồn run rẩy. Lưỡi rắn chẻ đôi, dài đến hai xích, có thể rung động âm ba gây loạn thần thức.

Cổ thư viết:

“Nghe tiếng màng nhĩ vỡ, thấy hình mà tâm thần diệt. Đấu với Tích Dịch Xà, bất nhập Thất Giai, mười phần tử vong đến tám chín.”

Ma lực của nó thiên về hệ Mộc – Địa, có thể câu thông thổ khí dưới lòng đất, dẫn Thổ Long Chi Trảo, đồng thời khống chế Ma Thảo Tà Mộc xung quanh như vũ khí phụ trợ. Khi giận dữ, thường vận chi trước gõ đất triệu gai, gọi là Lôi Cốt Trảm Linh Thích, có thể xuyên qua tường phòng ngự bậc trung.

Truyền rằng:

“Một khi Tích Dịch Xà rít lên ba tiếng, là báo tử của rừng rậm mười dặm.”

Tuy hung hãn, nhưng linh trí không thấp, biết tránh mạnh đánh yếu, từng có ghi chép về xà hoàng cấp bảy từng mượn loài này làm kỵ thú hộ pháp.]

“Sss…”

Lưỡi rắn hai nhánh vươn dài, phát ra sóng âm quái dị khiến không gian rúng động, màng tai đau như bị xé rách.

“Khà!”

Tích Dịch Xà há miệng, răng nanh lóe sáng, một kích chí tử phóng về phía tiểu hồ ly!

Nhưng tiểu hồ ly phản ứng cực nhanh, nhún chân thoát khỏi cú cắn, thân ảnh như ánh chớp vụt ngang.

“Ầm!”

Cái đuôi khổng lồ nện xuống mặt đất, để lại một khe nứt sâu như lòng mạch. Đôi mắt tam đồng đỏ rực, giờ đã khóa chặt mục tiêu bé nhỏ phía trước.

Không chờ địch phản ứng, tiểu hồ xoay người, linh lực ngưng tụ nơi miệng, một hỏa cầu lập tức thành hình!

“Phừng!”

Quả cầu lửa nổ tung giữa mặt Tích Dịch Xà, khói đen cuồn cuộn. Thế nhưng...

Thân thể nó vẫn trơ trơ. Lớp vảy lân chẳng chút tổn hại.

Công kích vừa rồi, chẳng khác nào muỗi đốt lưng rồng.

“Ngao ngao ngao~!”

Vừa thấy Huyết Thần Hy xuất hiện, tiểu hồ ly lập tức chạy về, chui tọt sau tà áo chủ nhân, mắt long lanh như sắp khóc.

"Chủ nhân, có người bắt nạt hồ nha!"

Huyết Thần Hy nhướng mày, liếc xuống tiểu hồ núp sau lưng.

“Mi đấy, gặp nguy thì trốn sau ta. Lúc bình yên lại bày đặt cậy oai.”

Cô đứng yên khoanh tay, ánh mắt quét lạnh về phía bóng đen đang dâng tràn sát khí.

Đối diện là đầu xà khổng lồ như đồi núi, hơi thở âm lãnh lan ra như độc vụ.

“Sss...”

Cảm nhận được uy áp từ kẻ đối diện, Tích Dịch Xà gầm lên điên cuồng, bốn chi đạp đất, móng vuốt cào rách mặt đất như giấy lụa.

Ngay sau đó—

Tích Dịch Xà giáng xuống tuyệt kỹ:

【Lôi Cốt Trảm Linh Thích】!

Chi trước giáng xuống đất, triệu hồi hàng ngàn mũi nhọn băng thạch xuyên phá đại địa, nhắm thẳng về phía Huyết Thần Hy!

Thế nhưng—chỉ thấy bóng đỏ lóe lên, thân ảnh Huyết Thần Hy đã biến mất.

Sau khi đặt sủng vật an toàn trên nhánh cây, cô lập tức tung người hạ xuống, tay vừa động đã hiện ra một đoản đao đỏ sậm như máu tụ – Huyết Cốt Đao – cao cấp Thần Khí.

Được luyện chế từ Thần Kim Cốt Tủy kết tinh trong tủy sống của Quái Thú Thủy Tổ, Huyết Cốt Đao ẩn chứa huyết khí u ám cuồn cuộn, oai thế chấn nhϊếp vạn linh. Từng chém ngàn thủy quái nơi Thủy Tộc Chi Hải, lưỡi đao tắm trong máu hung thú sử thi, đã trở thành hung binh không thể ngó lơ. Sát khí tỏa ra lạnh lẽo như hàn băng, khiến vạn thú chưa đánh đã run.

"Vυ"t!"

Cảm giác nguy hiểm cận kề, Tích Dịch Xà rít lên, thân hình khổng lồ vặn xoắn, vung đuôi tựa thiết côn nghìn cân quét ngang sơn lĩnh. Nhưng bóng người phía trước đã hóa thành một vệt hồng quang, một đao lưỡi đỏ rực xuyên qua lớp vảy giáp nơi hông trái Tích Dịch Xà. Vảy rắn rạn nứt như ngói vỡ, máu xanh phụt ra.

Tiếng rít vang lên chấn động sơn lâm.

“Huyết Cốt Đồ Diệt!”

Cô rút đao ra — nhưng không phải để kết thúc, mà là để khắc lên thần hồn con thú một đạo huyết ấn. Gai lưng của Tích Dịch Xà bỗng dựng ngược, thần hồn gào thét vì đau đớn không thuộc thể xác.

“... Một chiêu chưa đủ? Vậy... ta chấm dứt tại đây.”

Cô nâng Huyết Cốt Đao lên cao, miệng khẽ chú:

“Ta là máu – cũng là dao. Mệnh xà này, phải đoạn tại tay ta..”

“Huyết Cốt Thẩm Mệnh Đao!”

Mũi đao cắm xuống đất — một sợi huyết tuyến như rắn đỏ bò ra từ thân thể Tích Dịch Xà, bị kéo thẳng tới tay cô. Trong nháy mắt, sinh mệnh tuyến bị khóa cứng!

Toàn bộ thân hình con thú co giật điên cuồng, nhưng không thể cựa quậy.

Huyết Thần Hy bắn người lên không, tung người như huyễn ảnh, đáp xuống ngay thiên linh cái.

“Xoẹt—!”

Một đao kết liễu.

“Phập!”

Lưỡi đao đâm xuyên sọ, linh hồn Tích Dịch Xà bị rút ra thành một chuỗi tàn ảnh xanh lục mờ nhạt — rồi tan thành khói bụi trong tiếng gào thét tuyệt vọng cuối cùng.

Toàn bộ khu rừng như nín thở.

Cô rút đao, vung nhẹ máu văng ra thành hình huyết liên xoay tròn.

Một viên Ma Hạch cấp 5 rơi ra từ thi thể to lớn.

Cô nhặt lấy, xoay xoay trong lòng bàn tay như không có gì đặc biệt.

“Tạp chủng, chỉ đến thế thôi.”

Một Đại Linh Sư Nhất Tinh, lại có thể đơn độc chém gϊếŧ Ma Thú Ngũ Giai?

Nói ra, e thiên hạ không ai tin. Bởi thông thường, chỉ có Linh Hoàng mới đủ thực lực giao phong. Nhưng Huyết Thần Hy không phải kẻ phàm tục. Bản lĩnh từng trải qua trăm trận chiến, lại hiểu rõ điểm yếu mỗi loài ma thú, trong tay còn có hung binh Huyết Cốt Đao, khiến trận chiến tưởng như bất khả trở nên nhẹ nhàng như gϊếŧ gà mổ cá.

So với thú hoàng thuần huyết, Tích Dịch Xà bất quá là loại tạp chủng pha lai, làm sao chống đỡ nổi đòn sát phạt của Thần Vị chân chính?

Cô thu đao vào vỏ, đưa tay phủi bụi trên áo. Tinh Hạch và Huyết Cốt Đao được cất gọn trong nhẫn trữ vật. Bước chân chậm rãi quay về gốc cây nơi tiểu hồ ly vẫn đang đứng.

Đôi mắt tròn xoe dõi theo từ đầu đến cuối, vừa sợ hãi, vừa si mê.

“Vυ"t.”

Thân ảnh nhỏ lao xuống, gọn gàng đáp vào lòng chủ nhân, miệng không quên cất tiếng mềm mại:

“Ngao ngao~”

Huyết Thần Hy nhẹ cười:

“Đi thôi, tắm rửa một phen. Người ta giờ máu me bê bết rồi.”

Giọng cô lãnh đạm mà ẩn chứa tia nuông chiều, vòng tay ôm trọn tiểu hồ ly, từng bước thong thả hướng về thác nước phía xa. Khi đến bờ suối, y phục được cô nhẹ tay cởi xuống, treo nơi nhánh liễu đong đưa trong gió.

Thân thể nữ tử trắng như ngọc, mịn như sương tuyết, dưới ánh nắng nhàn nhạt như ẩn như hiện. Dòng suối gợn nhẹ, cảnh sắc quanh nàng dường như cũng trở nên mờ ảo, nhuốm một tầng sắc thái tiên cảnh trần gian không thể vẽ thành lời.