Tin tức lan truyền khắp Đế Đô
Hôn ước bị xé, Bà La tộc mất mặt. Kẻ người hả hê vì Giai Tuệ tránh được vết nhơ, kẻ người mừng rỡ vì có cơ hội theo đuổi thiên chi kiêu nữ.
Bà La Mặc Ca thì… nằm bế quan dưỡng thương suốt ba ngày. Âu Dương Giai Tuệ đã nương tay, nếu là toàn lực, e rằng hắn không chỉ nằm giường một tháng như Vũ Phi tu vi Linh Sư Ngũ Tinh.
Được ba viên Tụ Khí Đan của Âu Dương tộc, hắn bế quan tu luyện không ngừng nghỉ. Nhưng không chỉ vậy — hắn bước ra ngoài thành, rèn thân nơi gió sương, dầm mưa luyện quyền, phơi nắng vận khí.
Chuyện hắn có thể tu luyện trở lại, chỉ người trong tộc biết.
Hắn… cố ý giấu. Một ngày kia, từ “phế vật” hóa “thiên tài”, mới càng chấn động thiên hạ.
《Linh Đan Vạn Tượng – Bách Giải Đan Kinh》
Tụ Khí Đan, đan cấp 1, luyện từ linh thảo cấp thấp như Thổ Linh Diệp, Thanh Thủy Thảo, phối thêm một giọt Ngưng Linh Tủy làm dẫn, luyện trong Dược Đỉnh ba ngày ba đêm, mới thành được viên đan tròn sáng, hương lan bốn tấc.
Dược lực chủ yếu: tụ linh nhập thể, trợ đệ tử sơ tu dẫn khí nhập thể nhanh chóng hơn, thường dùng cho người mới bước vào Linh cấp.
Trong quá trình phục dụng, phải ngồi yên tĩnh tọa, tâm thần chuyên nhất, lấy đan làm dẫn, dĩ khí hóa linh. Nếu phân tâm, dễ tẩu hỏa nhập ma, lãng phí dược lực.
Một viên Tụ Khí Đan, tương đương ba tháng tu luyện khổ sở. Nhưng người ham nhanh mà quá lạm dụng, thể căn không ổn, dễ rơi vào cảnh tu vi giả mà bất thực, tương lai khó đột phá.
Cổ ngữ có câu:
“Đan dược chỉ là phụ trợ, gốc rễ vẫn là chính tâm.”Cho nên người chân tu không thể lệ thuộc, chỉ lấy làm bổ trợ trên con đường dài đằng đẵng của đạo.
...
Ngoại thành.
Ầm ầm!
Thác nước dội xuống thân thể trần trụi của thiếu niên. Lạnh buốt, như từng lưỡi đao chém vào xương tủy.
Bà La Mặc Ca đứng giữa dòng, luyện chiêu không nghỉ.
Thanh Long Thể Quyết vận hành từng dòng linh khí trong kinh mạch, uốn lượn như thần long xuất hải.
Quyền pháp nhu mà cương, động mà tĩnh, từng động tác tích lũy cường độ, từng hơi thở dung hợp linh lực với huyết nhục.
[Thanh Long Thể Quyết là bí tịch luyện thể truyền đời của gia tộc triệu hồi sư Thanh Long thuộc trung cấp Địa Giai, lấy cốt lõi là thể pháp rồng thần uy nghiêm, linh hoạt mà không kém phần mãnh liệt.
Công pháp trong sách khai mở từng tầng vận động nội lực trong cơ thể, phối hợp nhịp nhàng từng động tác mềm mại nhưng mạnh mẽ như Long Động Vũ, từng bước thúc đẩy sự tuần hoàn linh khí, khai thông kinh mạch, rèn luyện thân thể vững chắc tựa sắt thép, linh hoạt như rồng cuộn sóng biển.
Ngoài luyện thể, bộ kinh còn truyền dạy cách kết nối linh hồn với Thần Long bản mệnh, giúp gia tăng sức mạnh triệu hồi và khả năng phản xạ siêu phàm. Người luyện thuần thục sẽ sở hữu thân thể vững bền, dẻo dai, linh lực mãnh liệt và phản xạ nhanh nhẹn không ai sánh kịp.
Đây là di sản quý báu của Bà La tộc, chỉ truyền trong nội bộ gia tộc triệu hồi sư, là nền tảng để tỏa sáng trên đấu trường triệu hồi – chiến đấu.]
“Long hồn khai tỏa, động thiên chuyển địa!
Long vũ trấn nguyệt, bạo phát như cuồng phong!
Bách long phóng châu, vạn kiếp vô chung!
Thủy hỏa lưỡng nghi, rồng cuộn hổ vồ!
Linh khí cuồn cuộn, quyền vũ phi thiên!"
Hắn như một con rồng luyện mình trong băng tuyết, tích tụ uy lực, đợi ngày bùng nổ.
"Một chưởng này, một trận nhục nhã… ta sẽ trả lại gấp trăm lần!"
Thấm thoát thời gian trôi qua đã sáu tháng, hẹn ước giao đấu giữa Bà La Mặc Ca và Vũ Phi đã đến.
Lôi đài giữa đấu trường không mái, thiên địa chứng giám.
Người vây chật như nêm, phần lớn đặt cược Vũ Phi sẽ thắng, còn với một kẻ phế vật, chẳng ai kỳ vọng gì.
"Phế vật sao đấu nổi Linh Sư Lục Tinh?"
"Đặt cho hắn chỉ phí tiền!"
Chỉ có con cháu Bà La Tộc mới ngu muội kỳ vọng Bà La Mặc Ca sẽ tỏa sáng.
Trên lôi đài, mặt đối mặt.
"Ngươi tới để chịu nhục à?"
Vũ Phi cười nhạo, hắn nhờ ăn đan dược như cơm mà thêm 1 Tinh, phần thắng nắm trọn trong tay.
"Không, tới để chứng kiến ngươi bại dưới tay phế vật."
Bà La Mặc Ca trầm giọng đáp, theo sau là tiếng hô của trọng tài.
"Quy định trận đấu: ai khiến đối thủ không thể phản kháng trong ba hơi thở, sẽ chiến thắng!"
Trận đấu tức thì bắt đầu.
Ầm!
cuồng mãnh. Văn phong được điều chỉnh về nhịp điệu, khí chất cổ phong, và tối ưu độ “oanh tạc” cho tình tiết bùng nổ mạnh mẽ hơn:
ẦM!!
Vũ Phi vận đủ tám phần công lực, quyền cước trút xuống như sấm giáng, hổ gầm vang trời, chấn động lôi đài. Khí kình cuộn trào như sóng cuồng, đất đá nứt vỡ, sát ý tràn lan như muốn nghiền nát tất thảy dưới chân hổ vương.
Soạt!
Một bóng đen như u linh lướt qua khe hở trong chiêu thức. Bà La Mặc Ca lách người như khói, thân pháp tựa loài rồng ẩn giữa sương sớm, nhẹ nhàng tránh thoát trong gang tấc.
Cả trường đấu như đông cứng.
“Tránh… tránh được rồi sao?”
“Không thể nào! Hắn chẳng phải là… phế vật ư?”
Vũ Phi sắc mặt sa sầm. Hắn không cam lòng, hổ quyền tiếp tục giáng xuống như mưa đá vỡ trời, mỗi chiêu mang theo sức mạnh vạn quân, quyền phong gào thét xé toạc không gian.
Thế nhưng—Mặc Ca không lùi nửa bước.
Ánh mắt hắn lạnh như băng tuyết ngàn năm, thân thể tuy mảnh khảnh mà vững chãi như núi đồng. Mỗi lần né tránh đều chuẩn xác như đã đo đạc từng tấc, từng phân. Linh lực vận quanh thân thể ngưng tụ thành một tầng lục quang như vảy ngọc – Thanh Long Thể Quyết chậm rãi hiện ra, mang theo sinh cơ rừng núi, dẻo dai bất phá, rắn chắc vô song.
Tu vi Linh Sư Tứ Tinh, phô bày không chút che giấu — vững như bàn thạch!
ẦM! ẦM! ẦM!
Quyền va quyền, cước đối cước.
Từng cú chạm phát nổ ánh lửa, như sấm nổ giữa bầu trời hạ hỏa. Tiếng rít của quyền kình gào vang khắp lôi đài, khiến không khí dày đặc sát khí. Người xem dưới đài hô hấp ngưng đọng, từng ánh mắt đều dính chặt vào bóng đen giữa sân.
“Một tên phế vật… sao lại mạnh thế này?”
Vũ Phi giận dữ, quyền cước dồn dập không ngơi, mỗi chiêu đều như hổ hống lâm uy, khí thế cuồng bạo.
Nhưng chỉ thấy Bà La Mặc Ca—đầu nghiêng một góc, né gọn cú đấm xé gió, thân hình hạ thấp, chân trái xoay vòng—phản kích bằng một Long Trảo như quất thẳng vào ngực hổ.
ẦM!
Vũ Phi lảo đảo lùi lại, nhưng không dừng, ngay lập tức phản đòn, một cước từ trên giáng xuống như sét giáng trời thu.
ẦM!!
Mặc Ca đưa cả hai tay đỡ lên, linh lực hộ thể tụ thành lớp vảy lân ánh xanh lục, Thanh Long vờn giữa cửu thiên, đầu gối khẽ khuỵu nhưng vẫn không hề thoái lui.
"Ngươi không đấu lại ta đâu, phế vật!"
Vũ Phi gầm lên như mãnh hổ nổi giận.
Thế nhưng—giọng nói vang lên lại trầm tĩnh lạnh lùng:
“Long không gầm thì ai biết là long?
Hổ ngươi… từ lúc nào đứng đủ cao để nhìn xuống ta?”
ẦM!!
Một luồng sinh lực xanh biếc từ thân thể Mặc Ca bạo phát. Long tức chấn địa, khí lưu lượn quanh, từng gân mạch như bừng tỉnh. Đất đá dưới chân hắn vỡ nát từng mảng, linh lực dâng lên tựa rừng rậm thổ nạp.
Thanh Long Thể Quyết – Thức thứ ba: Long Lâm Uy Phách.
Một chiêu tung ra—gió gầm đất lở!
Khí thế như long vương giáng thế, mang theo sức mạnh bạt sơn trầm hải. Quyền ảnh lao tới như thanh long xuất hải, quét tan sát khí, xé nát cuồng phong của Hổ Quyền.
ẦM!!
Vũ Phi bị đánh bật cả người, thân ảnh lảo đảo mấy trượng, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng rỉ máu.
Trên đài — bụi mù ngợp trời, ánh lục dâng cao như rừng thiêng sống lại.
Dưới đài — tất cả nín thở, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng.
“Bà La Mặc Ca—không còn là phế vật…”
“Hắn là Thanh Long chi tử!”
Giữa trời cao, ánh nắng xuyên qua tầng mây.
Trên lôi đài, thân ảnh hắn sừng sững đứng đó—dưới chân là đá vụn, sau lưng là tàn ảnh long vương như muốn rống lên giữa càn khôn.
Hôm nay—phế vật nghịch thiên, long gầm giữa trần thế!