Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 7: Hưu Thê Chi Thư

Phủ Bà La tộc – Thành Thuận Tuyên.

Tộc nhân Âu Dương dừng chân trước cánh cổng son đỏ chạm trổ tinh vi. Hai gã nam hầu canh cổng vừa trông thấy liền vội sai một người vào bẩm báo. Không lâu sau, chính gia chủ Bà La Lý cùng thê tử Hinh Nhi đích thân ra đón tiếp, bên trong sảnh đường, trưởng lão cùng con cháu đều có mặt, coi như lễ tiếp đón đủ mặt trọng thần.

Tiểu thư Âu Dương Giai Tuệ bước vào, dung mạo tựa thiên tiên hạ thế, khí chất như lan như ngọc. Bao ánh mắt trong sảnh đều bị nàng hấp dẫn, xôn xao không dứt.

Hinh Nhi dịu dàng cất lời:

"Cháu chính là tiểu thư Giai Tuệ ư? Quả thật dung mạo lộng lẫy, khí chất thanh cao, danh bất hư truyền!"

Giai Tuệ nhẹ nhàng cúi đầu, môi điểm nụ cười lễ độ:

"Phu nhân khen quá lời, Giai Tuệ chỉ là kẻ hậu học, nào dám nhận."

Bên dưới, đám con cháu Bà La tộc xì xào:

"Nàng ấy… đẹp hơn cả lời đồn."

"Đúng thế, Mặc Ca thật có phúc lớn."

"Một phế vật như hắn, cũng cưới được tiên tử? Thật khiến người ta ganh tị đến đỏ mắt."

Giai Tuệ nghe những lời ấy, mặt không đổi sắc, song ánh mắt hơi lạnh đi một phần.

Khi ấy, Âu Dương Phong trầm giọng, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra ba hộp gỗ đặt ngay ngắn trên bàn trà, giọng nói trịnh trọng mà cứng rắn:

"Hôm nay ta đến, là muốn hủy bỏ hôn ước giữa hai tộc. Đây là ba phần lễ vật bồi thường, mong gia chủ lượng thứ."

Một lời vừa rơi, cả sảnh liền rúng động. Bà La Lý trợn mắt đứng dậy:

"Hôn ước do tổ tiên hai bên định ra, nay ngươi lại tùy tiện hủy bỏ, chẳng lẽ xem tổ tông như trò đùa?"

Trưởng lão Âu Dương tộc lạnh lùng lên tiếng:

"Lệnh lang không thể tu luyện, còn muốn gạt chúng ta? Lời đã nói, lễ đã dâng, còn muốn gì nữa?"

Linh khí trong sảnh chợt trở nên nặng nề. Một luồng áp lực từ Linh Hoàng cảnh áp xuống, khiến trưởng lão Bà La tộc buộc phải vận linh lực chống đỡ, mồ hôi rịn trên trán.

Bà La Lý giận đến sắc mặt tím tái, tay siết chặt thành quyền, móng tay đã rướm máu trong lòng bàn tay. Hắn biết rõ nhi tử không thể tu luyện, nhưng là phụ thân, há có thể nhìn con mình bị nhục nhã như thế?

Trưởng lão Bà La tộc mở hộp ra xem, thấy trong đó là: 3.000 Kim Tệ (quy ra 3.000.000 Ngân Tệ), 30 khối Linh Thạch cấp một (30 Kim Tệ), 3 viên Tụ Khí Đan (30 Kim Tệ) – lễ vật không nhỏ, song vẫn là bạc bẽo vô tình.

...

Lúc ấy, bên ngoài sảnh, vài tên gia đinh đang tụ tập, ánh mắt tò mò nhìn vào bên trong, bàn tán rì rầm.

"Này, tiểu thư Âu Dương đúng là thiên tiên tái thế, không biết thiếu gia có phúc lớn thế nào mà cưới được nàng…"

Chưa dứt câu, một giọng nói đột ngột vang lên sau lưng:

"Các ngươi làm gì núp núp ló ló ở đây? Việc trong viện không lo, lại đứng đây làm chó ngó trăng?"

Đám gia đinh quay đầu lại, lập tức cúi người:

"Dạ… thiếu gia, người làm chúng tiểu nhân giật cả mình."

Một tên lí nhí nói:

"Tiểu thư Âu Dương đang ở trong sảnh… mỹ mạo thật khiến người không thể rời mắt."

Bà La Mặc Ca không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn về phía cửa sảnh, nơi vọng ra tiếng trò chuyện của đám người Âu Dương tộc. Hắn bước đến gần, đứng khuất phía sau cánh cửa, ánh mắt tối lại khi nghe rõ từng câu từng chữ.

“Phế vật như hắn mà cũng đòi cưới Giai Tuệ?”

“Lễ vật như thế là quá đủ... còn muốn kỳ kèo mặc cả.”

Thanh âm lạnh lùng, chua chát. Mặc Ca đứng đó, thân thể khẽ run.

Hắn vốn tưởng mình chỉ là một hôn ước hữu danh vô thực, chẳng ai xem trọng. Nhưng hôm nay mới hay, bản thân bị xem như cái gai cần nhổ bỏ, như kẻ ô nhục của cả hai tộc.

Hắn nhìn bàn tay mình – xương xẩu, yếu ớt, chẳng có linh lực. Một đời bị khinh rẻ, thậm chí ngay cả quyền phản kháng cũng chẳng có. Nhưng hôm nay, ngay lúc này, một thứ gì đó trong lòng hắn đã vỡ vụn — cũng chính là lúc hắn tỉnh ra.

Tỉnh khỏi mộng đẹp được người khác ban phát.

Từ trong nhẫn trữ vật, hắn lấy ra một tờ giấy trắng, tay nắm chặt đến nổi gân xanh, mắt ánh lên quyết tuyệt. Hắn quay bước, gió lùa qua mái tóc dài rối tung, nhưng không còn là thiếu niên u uất nữa.

Hắn sẽ là người ra tay kết thúc đoạn trò cười này.

Giữa lúc không khí căng như dây đàn, một tiếng nói chợt vang lên như sấm giữa trời quang:

"Không cần các ngươi hủy. Hôm nay, ta – Bà La Mặc Ca, chính miệng hưu thê!"

Tất cả đều sững người.

Mặc Ca chậm rãi bước vào, ánh mắt lãnh đạm như sương mù tháng chạp. Trên tay hắn là một tờ giấy, viết vội, mực còn chưa khô. Hắn cắn ngón tay, nhỏ máu niêm ấn, huyết văn lấp lánh hiện lên, một đạo hưu thê ấn phù xuất hiện.

“Soạt!”

Tờ giấy bị ném thẳng vào ngực Giai Tuệ. Mặc Ca không chớp mắt:

"Hôn ước từ nay vô hiệu. Ngươi không xứng làm thê tử của ta!"

Bàn gỗ bên cạnh bị Âu Dương Phong đập tan, mảnh vụn bắn khắp sàn, như tượng trưng cho giao tình đôi bên, vỡ vụn không thể vãn hồi.

"Bà La tộc dạy con kiểu gì? Một phế vật mà cũng dám sỉ nhục tiểu thư tộc ta?"

Một vị trưởng lão Bà La tộc gầm lên:

"Mặc Ca, ngươi điên rồi sao? Mau quỳ xuống tạ tội!"

Nhưng Mặc Ca chỉ cười lạnh, ánh mắt lóe lên hàn quang:

"Ta không điên. Ta chỉ vừa mới tỉnh."

Âu Dương Giai Tuệ nãy giờ luôn giữ vẻ đoan trang, nay cũng không kiềm được lửa giận, ánh mắt sắc như băng tuyết:

"Ngươi là ai mà dám hưu ta? Một phế vật không biết tự lượng sức, ngươi tưởng mình xứng mở miệng?"

Từ nhỏ đã được nâng niu như minh châu, chưa từng chịu nhục nhã thế này. Hôm nay, lần đầu tiên nàng nếm được vị cay đắng của thất bại – một vị đắng không dễ gì nuốt trôi.

Nàng xé tờ giấy hưu thê trước mặt hắn.

"Ngươi cứ việc xé, ta sẽ viết tờ khác. Ta chính là muốn hưu ngươi."

"Rầm."

"Khụ."

Lời vừa nói ra, liền một chưởng mang theo ba phần công lực Linh Sư Cửu Tinh vỗ thẳng vào ngực Bà La Mặc Ca. Hắn không kịp tránh, thân thể bay vυ"t, đập mạnh vào bàn trà bằng thiết mộc, máu tươi phụt ra, thấm đẫm tà áo lam.

"Nếu ngươi nhất quyết muốn hưu ta, được thôi, ba năm sau, nơi này, một trận thách đấu. Ai thắng… mới có quyền viết hưu thư."

Nàng dứt lời, xoay người rời đi, linh lực phảng phất quanh thân còn khiến người trong đại sảnh không dám thở mạnh.

Tất cả ánh mắt đều dồn về phía thiếu niên đang quỳ rạp dưới đất, máu tươi nhiễm đỏ nền đá cẩm thạch.

Hinh Nhi vội vã chạy tới, nâng con trai dậy, giọng nghẹn ngào:

"Hài nhi không có linh lực… chưởng này, chỉ e chấn thương không nhẹ…"

"Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Thiên hạ xoay vần, đừng khinh thiếu niên nghèo hôm nay… bởi ngày mai, hắn sẽ dẫm nát kiêu ngạo của các ngươi dưới chân!"

Bà La Mặc Ca đau đớn ôm một bên ngực, trán nổi đường gân xanh, máu chưa khô đã bị lửa giận nung cháy.

Âu Dương Phong cùng các trưởng lão phất tay áo cáo biệt. Dù tức giận đến mấy, Giai Tuệ vẫn chắp tay thi lễ với Bà La tộc. Song, còn ai quan tâm đến lễ nghĩa khi tôn nghiêm đã bị giẫm nát?

Người đi hết rồi, trong đại sảnh chỉ còn tiếng thở dài não nề của Bà La Lý. Đám hậu bối cũng lặng lẽ rút lui, để lại bóng lưng cô đơn của thiếu niên được mẫu thân dìu về. Hắn… đã bị toàn tộc cười nhạo.

Nhưng trong mắt Bà La Mặc Ca lại hiện lên một tia kỳ quái…

"Tình cảnh này, chẳng phải giống y như Tiêu Viêm năm xưa?"

Hắn siết chặt nắm đấm.

"Ta… chính là nhân vật chính! Ta sẽ có mỹ nhân, có kỳ ngộ, có thực lực tung hoành thiên hạ!"

Tự tin là tốt. Nhưng tự coi mình là cái rốn vũ trụ, e rằng… ngã sẽ rất đau.