Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 6: Trò Cười Vĩ Đại Nhất Thế Gian

Thuận Tuyên Thành – Đại Sảnh Âu Dương phủ.

Bên trong đại sảnh, ánh sáng nhàn nhạt chiếu qua mái ngói xanh, hắt lên gương mặt già nua đầy nếp nhăn của hai trưởng lão ngồi đối diện gia chủ Âu Dương Phong. Cả ba đang kiểm đếm lại số vật phẩm đặt trên bàn đá đen: ba chiếc hộp ngọc chứa đan dược, Linh Thạch, và một ít Kim Tệ – lễ vật dùng để bồi thường và hủy hôn.

"Linh thạch" – tinh túy địa mạch ngưng tụ, là báu vật sinh ra từ thiên địa, hấp thu nhật nguyệt tinh hoa, tụ hội linh khí trong lòng đất vạn năm mới hình thành. Được khai thác từ những mạch khoáng sâu thẳm, nơi linh khí dày đặc đến mức làm nứt vỡ đá tảng, linh thạch là kết tinh của nguyên khí ngũ hành cùng khí vận đại địa.

Tùy theo độ tinh thuần và cấp bậc linh khí chứa đựng, linh thạch được chia cấp từ 1 đến 9. Thậm chí, truyền thuyết còn ghi lại từng xuất hiện "Thánh Linh Thạch", chỉ có thể hình thành tại nơi long mạch hội tụ, thiên địa dị biến.

Trong tu giới, linh thạch không chỉ là vật dẫn tu luyện – đặt trong tay có thể hấp thụ linh khí để chuyển hóa thành linh lực, mà còn được dùng để khảm nạm pháp khí, bố trí trận pháp, luyện chế đan dược, và quan trọng nhất – là đơn vị trao đổi chủ yếu giữa các tu sĩ, thay thế tiền tệ phàm giới.

Một viên linh thạch cấp 1, đủ để một linh sư hấp thu trong mười ngày. Một trăm viên là giá của một kiện pháp khí phổ thông. Còn một viên cấp 9, có thể khiến một Linh Hoàng nhất tinh đột phá trong một đêm nếu thiên phú không quá tệ.

Chính vì giá trị ấy, những mỏ linh thạch luôn là nơi máu tanh ngập đất, sát cơ ẩn hiện. Tu chân môn phái, thế gia tu đạo – đều sẵn sàng khởi binh vì một mạch khoáng linh thạch chưa khai phá.

"Phụ thân, hài nhi cũng muốn theo đến đế đô tham quan một chuyến."

Âu Dương Giai Tuệ nhẹ nhàng thi lễ với hai trưởng lão rồi dịu giọng thưa. Kỳ thực, nàng đã đợi thời khắc này từ lâu – không phải vì tò mò cảnh đế đô, mà là để tận mắt xem phụ thân xử lý chuyện hủy hôn ra sao.

"Không được gây rối, cũng không được xen vào việc người lớn."

Âu Dương Phong thoáng liếc nàng một cái, sắc mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt ẩn ý cưng chiều, rồi gật đầu đồng thuận. Ông biết rõ tâm ý nữ nhi, nhưng dù sao cũng là cốt nhục trong lòng bàn tay, không nỡ cản trở.

Bốn người khởi hành rời khỏi phủ, đi tới trung tâm thành Thuận Tuyên, nơi dựng Truyền Tống Trận – pháp trận dịch chuyển thời không bậc trung.

Thuận Tuyên có hai trận: một loại phổ thông, chậm nhưng giá rẻ; một loại cao cấp, tốc độ nhanh, cần tiêu tốn lượng lớn Linh Thạch. Dịch chuyển bằng ngựa xe không thể so sánh – pháp trận chỉ có tại đế đô và các thành trọng yếu, là biểu tượng của quyền lực và tài lực.

...

Đế đô Mã Hình Kỳ.

Hôm nay, Bà La Mặc Ca lần đầu bước ra khỏi phủ từ khi tỉnh lại. Hắn dẫn theo một tiểu thị nam, vừa đi dạo vừa quan sát khắp phố phường. Đôi mắt hắn đảo quanh liên tục, ánh nhìn chứa đầy sự hiếu kỳ của một linh hồn đến từ thế giới khác.

Phồn hoa đúng như lời đồn. Đường xá lát đá ngọc, kiến trúc cao lớn, hai bên là các sạp hàng tấp nập, người qua lại đông đúc như trẩy hội. Tiếng hô bán, tiếng kèn sáo, tiếng trẻ con nô đùa – Mã Hình Kỳ mang khí tức sống động đầy sinh cơ.

Bà La Mặc Ca chắp tay sau lưng, dáng vẻ đạo mạo nhưng trong lòng vui như trẻ thơ. Mọi thứ nơi đây vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, không giống những bộ phim cổ trang hắn từng xem – thế giới này là giao hòa giữa cổ phong và khí chất viễn tưởng.

"Ê, cái đồ phế vật kia tỉnh rồi à?"

Một giọng cười khẩy vang lên. Hắn dừng bước, ánh mắt lãnh đạm đảo qua ba kẻ chắn đường. Trong ký ức nguyên chủ, hắn lập tức nhận ra tên cầm đầu – Vũ Phi, công tử của một trong Thập Đại Thế Gia, cũng là kẻ đã đẩy nguyên chủ vào chỗ chết.

"Cái bản mặt này mà cũng dám ra đường à? Mau chui qua háng ca ca, ta cho một con đường sống!"

Lời lẽ như dao chém gió, lăng nhục giữa ban ngày. Dân chúng xung quanh lập tức tụ lại, ánh mắt tò mò, khinh khỉnh, xen lẫn trào phúng.

Bà La Mặc Ca không biến sắc, sát khí lặng lẽ tích tụ nơi đáy mắt.

"Ngươi muốn biết ai là phế vật?"

Giọng hắn bình thản, nhưng từng chữ như chuông cổ rung động giữa thiên địa.

"Ba tháng sau, lôi đài luận võ. Nếu thua, ta chui qua háng ngươi. Nếu thắng… ngươi dám không?"

Một câu khiến mọi người chấn động.

Vũ Phi ngẩn ra nửa khắc, sau đó phá lên cười, chỉ tay vào hắn như thể đang nhìn một tên khùng.

"Ha ha ha, ngươi đòi đấu lôi đài với ta? Chờ ba tháng nữa xem ngươi còn sống không đã!" Nam hầu đi theo phía sau thiếu gia, ánh mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc như vừa chứng kiến yêu ma hóa thân:

“Lẽ nào... sau khi khỏi bệnh, thiếu gia bị loạn trí rồi chăng?”

Từ trước đến nay, Bà La Mặc Ca vẫn luôn nhu nhược yếu đuối, gặp sỉ nhục thì cắn răng nhẫn nhịn, bị chà đạp cũng không dám mở lời. Vậy mà hôm nay lại dám cất tiếng khiêu chiến giữa phố thị đông người, khí thế chẳng khác gì muốn nghịch thiên cải mệnh!

"Phụt... Ha ha ha ha!"

Cả đám người đối diện phá lên cười, như thể vừa nghe một trò cười hoang đường nhất thiên hạ.

"Nay phế vật không sợ chết, lại còn dám thách đấu? Hắn tưởng mình là con cháu của Cổ tộc chắc?"

"Đúng là không biết trời cao đất dày!"

Vũ Phi năm nay mười bốn, tu vi đã đạt tới Linh Sư Ngũ Tinh – thiên phú hơn người, lại là công tử của nhị lưu thế gia. Từ nhỏ đã ngạo khí lẫm lẫm, nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt.

Hắn phe phẩy chiếc quạt gỗ đàn mộc khảm kim tuyến, ngạo nghễ cười lớn:

"Được thôi, không cần ba tháng, bổn thiếu cho ngươi tròn sáu tháng chuẩn bị. Đến lúc đó... đừng có co đầu rút cổ mà trốn trong xó nhà."

Dứt lời, hắn huýt sáo một tiếng, rảo bước rời đi, bọn đồng bọn lũ lượt cười nhạo theo sau.

"Tha cho hắn hôm nay, xem như ban cho phế vật một cơ hội hảo hảo rèn luyện thân thể a!"

Câu nói cuối cùng như lưỡi dao cứa vào lòng người.

...

Mặc Ca đứng giữa phố, siết chặt nắm tay đến mức khớp xương kêu răng rắc.

Giận dữ? Có.

Nhục nhã? Cũng có.

Nhưng trên hết là một ngọn lửa hừng hực không tên đang bùng cháy trong l*иg ngực hắn.

"Nếu không có sức mạnh… mãi mãi bị người chà đạp."

"Sáu tháng ư? Đủ để một phế vật, trở thành hung thần."

...

Rừng Sâm Lâm.

Bên trong sơn động âm u, một tảng đá được phủ cỏ khô làm giường nghỉ. Trên ấy, thân thể của Huyết Thần Hy lặng lẽ nằm đó, không chút cử động, như hóa đá giữa dòng thời gian. Đã mấy ngày trôi qua, cô vẫn chưa tỉnh lại, chẳng rõ định ngủ đến ngày tháng nào.

Mỗi sớm, tiểu hồ ly đều tất bật ra ngoài săn mồi. Với tu vi Yêu Vương Nhất Tinh, linh trí sớm đã khai mở, không những biết dùng lửa làm chín mà còn biết thêm chút gia vị rừng núi cho món ăn thêm đậm đà. Đêm về, nó lại cuộn tròn trên thân thể Huyết Thần Hy, lấy cô làm ổ ngủ ấm áp, phát ra tiếng ngáy khe khẽ.

Dẫu vậy, nó vẫn chẳng hiểu vì sao Huyết Thần Hy cứ nhắm mắt mãi không chịu dậy. Đôi mắt hồ ly ngập vẻ lo âu, dùng đầu lông mượt mà cọ cọ bên cổ cô, đôi khi còn dùng lưỡi liếʍ mặt cô đến ướt nhẹp, miệng không ngừng phát ra tiếng “ngao ngao” lay gọi. Nhưng Huyết Thần Hy vẫn yên lặng như tro tàn lạnh giá.

Tiểu hồ ly thầm nghĩ: hay là cô đang ngủ đông giống mấy loài rắn quái dị trong núi chăng?

Cổ Huyết Ma Tộc vốn đặc thù, mỗi lần ngủ sâu là mấy năm, thậm chí trăm năm, mới tỉnh lại. Mà Huyết Thần Hy lại là Thánh Huyết, một nửa huyết mạch từ Cổ Huyết, chẳng trách giấc ngủ của cô lại dài đến thế. Nhưng tinh cầu này đang gặp biến loạn, nếu cô không sớm tỉnh giấc, chỉ e nơi này sẽ chìm trong tận diệt.