Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 45: Tẩy Cốt Dẫn Lôi

“Tuệ Tuệ, ăn viên đan này vào… rồi ra sau bình phong ngâm mình trong dược thủy.”

Huyết Thần Hy đứng trước cửa sổ, ánh trăng đổ dài lên bóng lưng thanh lãnh, trong tay nâng chiếc hộp ngọc có khắc hoa văn cổ văn của Cổ Huyết Ma Tộc. Khi mở ra, mùi dược khí ấm nồng tràn khắp gian phòng, từng làn khí tím mờ cuộn lên như khói sấm, quấn quanh viên đan dược phát ra ánh sáng huyền lam pha lẫn tử sắc—chính là Tẩy Cốt Dị Đan do Huyết Thần Hy dốc hết tâm huyết luyện chế dưới uy áp Hắc Hư Đế Diễm.

Viên đan tựa một mảnh tinh thạch được khảm lôi quang, từng sợi điện lưu nhỏ như tơ tằm đang chảy quanh vỏ ngoài, xen lẫn linh văn ẩn hiện như đang sống. Đây không chỉ là đan dược, mà là một dị vật có linh, chỉ khi uống vào mới thức tỉnh chân thân lôi ẩn hệ.

Âu Dương Giai Tuệ ngước mắt, tay nhẹ run nhưng vẫn nâng đan lên, ánh mắt mang theo cảm xúc phức tạp khó tả. Dưới ánh nhìn của Huyết Thần Hy, nàng ngập ngừng vài hơi thở rồi kiên định đặt viên đan vào miệng.

Đan dược chạm đầu lưỡi, lập tức tan ra thành một dòng linh dịch nóng bỏng mang vị ngọt ngào quái dị—như mật, như máu, như sét rền trong l*иg ngực. Nàng khựng người, l*иg ngực co rút, nhưng vẫn cố gắng bước ra phía sau bình phong, giải khai ngoại bào theo lời dặn.

“Chỉ cởi ngoại bào là được.”

Thanh âm của Huyết Thần Hy truyền đến từ ngoài tấm bình phong, tuy bình thản nhưng có chút xấu hổ ẩn ý, rõ ràng vẫn chưa quên sự kiện hiểu lầm trước đó.

Quả nhiên, Âu Dương Giai Tuệ đỏ mặt, tim đập thình thịch, khẽ gật đầu. Nàng chậm rãi bước vào mộc dũng đã được chuẩn bị sẵn — trong đó là dược thủy Huyết Thần Hy tự tay nấu suốt một canh giờ, màu xanh lục nhạt như ánh ngọc bích, hơi nước bốc lên mang theo mùi thuốc trộn lẫn một chút hương hoa nhàn nhạt.

Dược thủy không phải chỉ là nước thuốc bình thường, mà là tổ hợp từ Lục Ngọc Mộc Tủy (dưỡng gân), Tàm Huyết Thảo (giải độc), Hoa Thiên Cúc (giảm đau và tạo ảo giác phiện nhẹ), phối hợp cùng Tủy Trúc Linh Dịch làm dẫn để linh dược thẩm thấu sâu vào cơ thể.

Ngay khi Âu Dương Giai Tuệ ngồi xuống, nước thuốc lập tức khuấy động, linh khí dao động thành từng tầng sóng nhỏ. Trung y thấm nước dính chặt vào da thịt, vẽ ra từng đường cong xuân sắc, nhưng lúc này nàng không còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện ngượng ngùng. Dược hiệu từ viên đan đã bắt đầu phát tác.

Huyết Thần Hy ngồi cạnh, lặng lẽ quan sát từng biến đổi của nàng. Đôi mắt màu huyết dụ trầm tĩnh, nhưng bên trong là muôn tầng cảm xúc.

“Lát nữa sẽ rất đau… Tuệ Tuệ cố gắng chịu đựng, nếu quá sức thì hãy gọi tỷ.”

“Muội… không sao. Hy tỷ đã vì muội mà vất vả như thế, muội… tuyệt không để phí hoài.”

Lời nàng nhẹ nhưng rắn rỏi.

Ngay khoảnh khắc viên đan dược tan vào cơ thể, kinh mạch nàng bắt đầu tê rần.

Tựa như có vạn sợi lôi điện mảnh như tơ, luồn qua từng khớp xương, xé từng mạch máu, từng sợi thần kinh – rồi thiêu đốt bằng nhiệt khí dữ dội của Hắc Hư Đế Diễm còn sót lại trong đan hoàn. Ngọn lửa tím đen ấy không đốt da, không cháy thịt – mà thiêu rụi tận gân cốt và thần hồn, khiến nàng như bị rút cạn từ bên trong.

Dược hiệu phát tác hoàn toàn.

Lỗ chân lông đồng loạt mở ra, dịch đen tanh tưởi rỉ ra từ mỗi lỗ chân lông – đó là độc tố tích tụ từ thuở còn trong thai bị Bạch Mị Lệ Huyết kéo ra từng chút. Huyết dịch hòa cùng dược thủy trong mộc dũng khiến toàn bộ nước biến thành màu đen đặc như nhựa độc, bốc mùi ghê rợn.

Từng đường kinh mạch bị Đậu Tầm Ma kí©h thí©ɧ, gân bị tách đôi, thần thức vẫn còn nên nàng cảm nhận được từng đoạn bị xé toạc như lóc tủy lột xương, rồi lại bị ép tái cấu trúc, mạnh mẽ hơn xưa gấp trăm lần. Từng đốt xương vang lên tiếng “răng rắc” khô khốc.

Âu Dương Giai Tuệ cắn môi đến bật máu, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lưng. Đôi tay siết chặt mép thùng gỗ, thân thể run lên từng hồi như cá mắc cạn trong điện xà.

Thấy vậy, Huyết Thần Hy khẽ thở nhẹ, lấy ra một chiếc khăn lụa đỏ, nhét vào miệng nàng để tránh nàng cắn nát lưỡi. Cô không nói một lời – chỉ lặng yên đứng đó, mắt đỏ hồng thoáng chốc, một tia đau lòng bị cô giấu đi rất sâu.

Hoán Cốt Linh lúc này dẫn linh khí vào cơ thể nàng – mỗi khi xương gãy đoạn, nó lại bồi bổ cốt tủy, tái sinh nguyên cốt. Tác động của Hoa Thiên Cúc khiến nàng như lạc vào ảo cảnh – giữa đồng hoa vô tận, gió nhẹ mơn man, thân thể thư thái, tâm trí như thoát ly thực tại…

Nhưng ảo mộng ngắn ngủi ấy tan biến nhanh chóng – một trận lôi đình khủng khϊếp xé ngang hư không!

“ẦM!!”

Một tia sét tím sẫm vọt lên từ mi tâm nàng, đập thẳng lên trần phòng, xuyên thủng một mảnh trần, tạo thành khe nứt cháy khét. Sát khí và linh áp dâng cao như muốn phá vỡ kết giới tĩnh dưỡng, làm rung chuyển cả gian phòng.

Lôi Ẩn Nguyên Tố – thức tỉnh.

Khắp người Âu Dương Giai Tuệ phát sáng tím mờ, từng sợi lôi điện mảnh quấn quanh da thịt như vũ điệu sấm sét.

Giữa lòng nàng –Lôi Khởi Dung Thủy Phù mà Huyết Thần Hy đã gieo từ trước giờ mới phát huy tác dụng, cô lập dòng lôi nguyên tố, dẫn chúng về đan điền, ép dung nhập với mạch linh tủy – khiến nàng trở thành vật dẫn hoàn mỹ của Lôi chi lực.

Ngay lúc ấy – thay da đổi thịt thật sự bắt đầu.

Toàn bộ lớp da cũ bắt đầu nứt ra như vỏ xác côn trùng, tróc từng mảng nhỏ – một làn da mới tinh khiết lấp lánh ánh tím dần hiện ra bên dưới. Mái tóc dài rũ xuống – từ đen nhánh dần hóa xanh tím lam thủy tinh, mỗi sợi tóc như pha lê nhiễm điện.

Đôi mắt nàng mở ra một sát na cuối – đồng tử đã biến thành màu xanh lam trong suốt, lấp lóe tia điện lưu như thần linh giáng thế.

Rồi – bùm!

Âu Dương Giai Tuệ bị điện quang nhấc bổng khỏi mặt nước, lơ lửng giữa không trung, thân thể bao quanh bởi lôi vân tím lam, ánh sáng vờn quanh như một thiên lôi tiểu thần vừa thức tỉnh. Hơi thở nàng dao động nhưng thần hồn mạnh mẽ như được tẩy rửa toàn phần.

Chỉ một hơi sau – toàn bộ ánh sáng tan vào cơ thể nàng như sấm lặng cuối trời.

Nàng mất đi ý thức, thân thể rơi xuống từ không trung…

“Tuệ Tuệ.”

Huyết Thần Hy chớp mắt, lao tới như tia chớp, kịp thời đỡ lấy thân thể mềm nhũn ấy vào lòng. Tấm lưng Âu Dương Giai Tuệ tựa sát l*иg ngực Huyết Thần Hy – thân nhiệt nàng giờ đã trở nên ấm áp, ổn định – dấu hiệu đan hoàn đã phát huy trọn vẹn.

Huyết Thần Hy cúi đầu, khẽ vuốt mái tóc xanh lam chưa kịp khô nước.

“Thức tỉnh rồi… rất tốt.”

Cô không cười – nhưng ánh mắt mang theo vẻ dịu dàng hiếm thấy, chậm rãi ôm nàng vào lòng, bước ra khỏi bình phong, giữa nền trời đêm đã phủ ánh lôi quang mờ mịt như điềm báo thay đổi vận mệnh.

Vẩy tay một cái, Tẩy Phù làm sạch y phục và dịch dược. Cô đặt nàng lên giường, lau mặt, phủ thêm chăn mỏng.

Khi cô nhìn xuống gương mặt đang say ngủ của Giai Tuệ, ánh mắt nàng mềm hẳn, trong ngực như có dòng nước ấm chảy qua.

“Tuệ Tuệ… giỏi lắm.”

Huyết Thần Hy cúi đầu, thay vì hút máu như bản năng Cổ Huyết Ma tộc thì lại khẽ hôn lên má nàng một cái.

“Chụt.”

Nụ hôn nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khuấy động cả tâm tình.

Cô nằm xuống bên ngoài giường, tay vẫn nắm lấy tay nàng, như một lời hứa trong yên lặng: từ nay về sau, cùng nhau bước tiếp.

Sáng sớm hôm sau.

Ánh nắng dịu nhẹ từ cửa sổ len lỏi vào phòng, rọi lên thân ảnh yên lặng ngồi bên bàn trà.

Huyết Thần Hy đã tỉnh từ sớm. Cô không mặc y phục huyết sắc thường ngày, mà khoác lên mình chiếc áo lụa mỏng màu sương bạc, tóc dài xõa hờ, gợn sóng mềm mại như thác nước. Trên bàn, một đĩa bánh Hoa Hồng điểm tâm đang tỏa ra hương thơm nhè nhẹ. Bên cạnh là tiểu hồ ly Mỹ Mỹ đang vùi đầu vào tô súp cá, cái đuôi vẫy nhẹ từng cái như đang rất mãn nguyện.

Huyết Thần Hy nâng tách trà, lặng lẽ quan sát làn khói nhẹ lượn quanh miệng chén, tâm trí khẽ động—người trong phòng vẫn chưa tỉnh lại.

Một lúc sau, âm thanh giường khẽ động.

Âu Dương Giai Tuệ khẽ trở mình, ý thức dần trở lại. Nàng ngơ ngác vài giây rồi chợt giật mình khi nhận ra đây là phòng của Huyết Thần Hy. Ký ức đêm qua ùa về—tắm dược thủy, đau đớn vô cùng, rồi có người ôm lấy nàng thật ấm áp… và sau đó nàng thϊếp đi.

Mặt nàng thoắt đỏ lên.

"Chúng ta... ngủ chung?" – Tâm loạn như tơ vò, vừa ngại vừa lúng túng.

Ánh mắt nàng vô tình nhìn sang kệ bên giường, thấy có một thau nước đã được chuẩn bị sẵn từ trước, khăn sạch gấp gọn đặt trên mép.

Trong lòng dâng lên một dòng nước ấm—là Hy tỷ đã chuẩn bị cho mình.

Nàng rửa mặt rồi thay ngoại y, chỉnh tề dung nhan xong mới nhẹ bước ra, đi đến gần bàn trà.

“Hy tỷ, cảm ơn tỷ tối qua đã chiếu cố Tuệ Tuệ.”

Nàng khẽ cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ nhưng chân thành, trong ánh mắt mang theo chút ngượng ngùng nữ nhi.

Huyết Thần Hy ngẩng đầu nhìn nàng một lượt từ trên xuống, khẽ nhướng mày: “Sắc mặt đã hồng hào trở lại, xem ra trong người cũng không có gì bất ổn.”

Âu Dương Giai Tuệ mỉm cười rạng rỡ, nụ cười sáng bừng như nắng sớm: “Vâng, Hy tỷ. Tuệ Tuệ cảm thấy rất khỏe, tinh thần cũng rất tốt… tựa như đã thay một lớp da mới vậy.”

Nghe nàng nói vậy, Huyết Thần Hy khẽ “ừm” một tiếng, rồi đưa tay đẩy bát sứ trắng viền vàng sang phía nàng. Trong bát là món gà hầm nhân sâm ngàn năm —món này do cô tự tay chuẩn bị từ hừng đông.

“Ăn chút gì nóng đi. Cần dưỡng thêm vài ngày nữa cho vững gốc.”

“Tuệ Tuệ cảm tạ Hy tỷ.”

Âu Dương Giai Tuệ cúi đầu, ngồi xuống bên cạnh. Trong mắt nàng lấp lánh ánh sáng dịu dàng, bàn tay nhỏ cầm lấy muỗng sứ, múc một thìa đưa lên môi.

Vị ngọt thanh xen lẫn thảo dược lan toả nơi đầu lưỡi, ấm nóng mà dễ chịu, chẳng mấy chốc nàng đã ăn cạn bát.

Trong lúc nàng dùng bữa, Huyết Thần Hy vẫn im lặng. Nhưng Huyết Nhãn Xuyên Thấu đã được cô âm thầm kích hoạt—đôi con ngươi chuyển sang huyết sắc, kim tuyến ẩn hiện trong đồng tử, tỏa ra thần mang lạnh nhạt.

Trong nhãn giới ấy, dòng máu trong người Âu Dương Giai Tuệ hiện rõ từng mạch.

Độ tinh khiết: 95%.

Huyết Thần Hy nhìn thấy số liệu ấy thì đáy lòng khẽ rung động—so với máu của Âu Dương Giai Tuệ trước đó, nay đã khác biệt hoàn toàn. Máu của nàng tinh thuần như linh dịch, mang theo điện tức.

“Chỉ cần điều dưỡng thêm ba, bốn ngày nữa…” – Ánh mắt Huyết Thần Hy tối lại, khẽ liếʍ môi dưới – “... là có thể uống được rồi.”

Trong đầu cô tưởng tượng đến vị máu kia—sẽ ngọt ngào, hay tê rần, hay bùng nổ như tia chớp rạch ngang bầu trời tĩnh lặng? Một khao khát bản năng trào lên nơi cổ họng, nhưng cô lập tức nén xuống.

Ánh mắt trở lại lạnh nhạt như ban đầu. Cô rót thêm trà cho cả hai, giọng nhẹ như mây trôi:

“Dưỡng cho tốt. Cảnh giới hiện tại tuy chưa tiến giai, nhưng lôi nguyên tố trong đan điền đã hoàn toàn thức tỉnh. Nếu khống chế được sấm lôi đầu tiên, tu vi sẽ tăng mạnh.”

Âu Dương Giai Tuệ gật đầu, ánh mắt tràn đầy tín nhiệm.

Nàng không biết, bản thân đang ngồi trước một thần vị—vừa là cứu tinh, vừa là định mệnh… và cũng là người sẽ từng bước dắt tay nàng đi vào thế giới rộng lớn mai sau.