Vầng nguyệt huyết đỏ lơ lửng trên đỉnh trời đêm, ánh sáng mờ nhòe như được nhuộm bằng máu tươi, rọi xuống tán cây rậm rạp tựa ngàn cánh tay yêu ma vươn lên đòi mệnh. Gió lạnh xuyên xương, mùi tanh dịu nhẹ của hoa cỏ tà dị tràn ngập trong từng khe thở.
Nhị U – Vạn Sâm Mê Thổ, nơi chỉ cần một cái chớp mắt đã có thể bị kéo vào ảo mộng, nơi từng gốc cây cũng biết thì thầm, từng đóa hoa có thể hút hồn.
Huyết Thần Hy chậm rãi tiến vào khu rừng, tà bào huyết diễm phất phơ giữa rừng sâu, đôi mắt huyết kim lạnh lùng nhưng mang theo tia trầm lặng dịu dàng hiếm thấy. Bên cạnh cô, Âu Dương Giai Tuệ cẩn trọng từng bước, lòng đầy cảnh giác.
“Hy tỷ… nơi này thật cổ quái, như thể đất cũng có linh hồn vậy.”
Huyết Thần Hy khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm nhẹ nhưng đủ khiến cây cối ngưng lay:
“Chính vì thế mà tỷ đưa muội tới đây để rèn luyện. Nếu muốn đứng bên cạnh tỷ thì phải mạnh mẽ tuyệt luân.”
Giai Tuệ đỏ mặt, nhưng còn chưa kịp đáp, đã bị kéo mạnh về phía sau. Một nhánh cây đỏ như máu bất ngờ vươn ra từ lòng đất, quấn lấy mắt cá nàng, kéo nàng xuống tầng đất mềm như đầm lầy.
“Giai Tuệ!”
Thân ảnh Huyết Thần Hy hóa thành tàn ảnh, Huyết Cốt Đao trong tay xoáy thành vòng tròn huyết mang, chém rụng toàn bộ rễ cây như cắt qua không khí. Cô lao xuống theo, tay kia giật mạnh Âu Dương Giai Tuệ về phía mình.
“Ta không cho phép ai… hay thứ gì, chạm vào người của bản tọa.”
Câu nói vừa dứt, mặt đất nứt toác. Tầng tầng lớp lớp Mê Linh Hoa rẽ đất trồi lên, cánh hoa đỏ thẫm như máu, miệng há rộng nhe răng. Thảo căn như xích sắt quấn lên từ mặt đất, vươn về phía ba người như thủ đoạn của lũ quỷ hút hồn.
“Thứ này... không đơn giản chỉ là yêu thực...” – Huyết Thần Hy nhíu mày, vung tay chém một nhát Huyết Cốt Đao, lưỡi đao dài hơn trượng hóa thành quang trảm, chặt đứt cả chục rễ cây trong một hơi.
Tuy vậy, lũ hoa cỏ như có sinh mệnh vô tận, vừa đứt đã mọc lại, càng chém càng nhiều, càng gϊếŧ càng dữ.
Phía sau, một Cự Mộc Yêu cao gần ba trượng đạp ra từ lòng đất, trên thân mọc đầy đầu lâu thú, đôi mắt lồi lộ tà quang đỏ thẫm, phun ra sương tím có thể ăn mòn linh lực.
Ầm! Một chưởng đánh úp xuống vị trí của Âu Dương Giai Tuệ.
“Giai Tuệ, lùi lại!”
Huyết Thần Hy vừa quát vừa chắn phía trước, dùng Huyết Cốt Đao hóa thành bức chắn huyết quang. Tuy ngăn được đòn, nhưng dư chấn khiến mặt đất nứt toác, Giai Tuệ bị đánh văng ra sau, hộc máu.
Ngay lúc ấy, một tiếng “Chủ nhân để ta——!” rít lên như phá không.
Tiểu hồ ly Mỹ Mỹ, thân ảnh nhỏ nhắn lượn từ vai chủ nhân xuống, bốn đuôi dựng đứng, linh văn hỏa hệ rực cháy quanh người như áo giáp diễm ngục.
Cùng lúc, hỏa hệ yêu lực tụ hội thành hình hoa sen chín tầng trên không.
“Yêu Hoàng Tứ Tinh – Bạo Diễm Kết Giới, mở!”
ẦM!!!
Một kết giới hình bán cầu hừng hực bùng nổ, bao trùm toàn bộ khu vực. Cỏ cây hóa yêu bị thiêu rụi tức thì, tiếng rít gào hòa cùng mùi cháy khét tanh tưởi bốc lên dày đặc.
Cự Mộc Yêu phát ra một tiếng gầm giận dữ, vung chưởng đánh vào kết giới, từng đợt sóng âm như xé rách linh hồn.
Mỹ Mỹ bị chấn động đẩy lùi mấy bước, miệng nhỏ rỉ máu, nhưng vẫn không lui.
“Hỏa Trảo Liệt Vũ – Diễm Nộ Bạo Tàn!”
Bốn đuôi vung mạnh, tạo thành trăm trảo lửa như bão tố, từ trên cao đánh xuống thân thể Cự Mộc Yêu. Những mảng da gỗ cứng rắn bắt đầu nứt nẻ, ánh sáng đỏ như nham thạch chảy ra từ khe nứt.
“Ngao... Bổn hồ... không sợ ngươi!”
Mỹ Mỹ phun ra Tử Huyết Hỏa Liên, một đoàn hỏa diễm tím như địa ngục, lặng mà không tắt, dán lên thân Cự Mộc Yêu khiến nó giãy giụa trong đau đớn.
Huyết Thần Hy nắm lấy thời cơ, huyết mang toàn thân bạo khởi, tung chiêu tuyệt kỹ:
“Huyết Lôi Định Sát – Trảm Thức Thứ Ba!”
Một đạo lôi huyết từ trời giáng xuống, xuyên thẳng qua hỏa liên đang thiêu đốt, cắm phập vào tâm yêu.
ẦM ——!!!
Toàn bộ đất rừng như bị chấn nổ, máu cây văng tung tóe. Thân thể Cự Mộc Yêu co rút, gào lên một tiếng cuối rồi nổ tan thành tro tàn, kéo theo toàn bộ thảo mộc tà hóa bị thiêu rụi.
Mỹ Mỹ đứng đó, lửa quanh người dần tắt, thân thể run lên. Một vết nứt nhỏ hiện lên nơi trán, máu đỏ nhỏ giọt, nhưng ánh mắt vẫn ngạo nghễ.
“Chủ nhân...” – Mỹ Mỹ lảo đảo một chút, rồi ngã xuống.
Huyết Thần Hy nhanh như chớp ôm lấy hồ thân mềm mại, hai tay điểm vào mạch yêu để ổn định huyết khí, giọng trầm lạnh nhưng lòng quặn thắt:
“Hỏa đạo phản phệ cấp ba... Mỹ Mỹ, ngươi thật sự muốn đốt cả mạng sống để bảo vệ chúng ta sao...”
....
Tam U – Cổ Khư Lôi Hải
Một vùng trời u tối, biển gầm như thét. Lôi quang xé nát hư không, từng đạo tử lôi như cự xà gào rú, uốn mình trườn qua những đợt sóng bạc đầu. Biển không có đáy, chỉ có vô tận sấm sét rền vang và khí tức tử vong kéo dài đến vô cực.
Huyết Thần Hy đứng đầu gió, tà bào đỏ thẫm tung bay giữa tầng mây cuồng nộ. Ánh mắt cô đảo qua biển lôi, tựa như trông thấy bên trong đó có hàng vạn thi thể đang chìm sâu, mỗi một linh thể đều từng là cường giả diệt thế, chết không toàn thây vì thách thức Lôi Hải.
Phía sau, Âu Dương Giai Tuệ nắm chặt tay. Nàng vừa mới thức tỉnh Lôi biến thể nguyên tố, thân thể còn chưa hoàn toàn thích ứng. Nhưng khí tức thủy lôi lúc này đã chấn động cửu thiên, thần hồn nàng rực rỡ như thủy nguyệt va vào lôi đình, bức lên từng vòng ánh chớp trên làn da trắng như tuyết.
Một bóng nhỏ đứng cạnh Âu Dương Giai Tuệ – Mỹ Mỹ. Hình thể tiểu hồ ly lúc này đã biến cao gần bằng người, bộ lông bạc ánh đỏ cháy âm ỉ hỏa diễm. Mắt hồ lóe tử quang, bên trong bùng lên một loại sát ý đặc hữu của Hỏa Yêu Hoàng.
“Nơi này không phải để chơi đùa. Không giữ được tâm chí, sẽ hóa tro bụi dưới đáy biển.”
Giọng Huyết Thần Hy vang vọng như tiếng chuông cổ từ vực sâu.
Cô vung tay, một đạo Huyết Lôi Giới mở ra – pháp ấn đỏ tía xoay tròn trên hư không, đẩy lui ba đạo sấm sét vừa bổ xuống.
Ầm – Ầm – ẦM!
Ba luồng lôi điện xoắn lại như rồng thần, đánh nát mặt biển một khoảnh khắc, văng lên hàng trăm cột nước lân tinh, trong đó có vô số Lôi Cốt Phi Tinh – những mảnh pháp khí lôi hệ từng bị đánh tan, giờ vẫn tồn tại như tàn hồn trôi dạt.
“Cẩn thận, đó không phải nước biển, mà là Lôi Ngục Thủy. Một giọt đủ hòa tan nguyên thần Linh Vương Cửu Tinh.”
Huyết Thần Hy phất tay, Huyết Dực bung ra, kéo hai người bay qua tầng lôi đầu tiên. Nhưng ngay lúc ấy…
ẦMMMMMM!!!
Biển nổ tung. Một đầu Lôi Hải Ngưu Ma cao ba trượng từ đáy biển nhảy vọt lên, hai sừng uốn khúc tỏa ánh bạc tím, từng bước chân chạm xuống mặt nước là từng đợt không gian bị vặn xoắn.
[ Vạn Linh Dị Lục chép rằng Lôi Hải Ngưu Ma
Khi đột phá đến lục giai, thân thể của Lôi Hải Ngưu Ma tráng kiện như núi đổ, da thịt cứng tựa tinh kim, mỗi bước đi đều nện vang như sấm động, khiến linh khí quanh thân không ngừng giao động. Dị thú này sở hữu Lôi Nguyên Tố dị biến, không giống lôi điện phổ thông mà mang tính chất
tích luỹ – bạo phát theo dạng tầng tầng lớp lớp, mỗi lần xuất chiêu đều như triệu hồi lôi đình của cửu thiên.
Pháp thuật sở trường: [Thiên Lôi Hám Hải Quyết], một chiêu gầm thét ngẩng đầu, triệu thiên lôi giáng xuống đáy biển, tạo ra trường lôi thuỷ tương sinh tương khắc, vừa có lực phá hoại khủng khϊếp, vừa áp chế kẻ địch vận dụng nguyên tố Thủy – Hỏa.
Một khi bước vào trạng thái Cuồng Lôi Thể, toàn thân nó hoá thành lôi mạch sống, tốc độ tăng vọt gấp năm lần, lực công kích thậm chí có thể xuyên thủng lớp hộ thể của một Tông Giả sơ kỳ, sấm sét phát ra còn ẩn chứa độc tố lôi điện, làm tê liệt thần kinh kẻ địch, khiến khôi lỗi hay trận pháp linh khí đều mất kiểm soát.]
“Thứ này là Ma Thú lục giai đỉnh phong, nửa bước Tôn cảnh!”
Mỹ Mỹ hít một hơi lạnh, đuôi hồ bùng cháy Tử Huyết Hỏa Liên, chuẩn bị nghênh chiến.
Âu Dương Giai Tuệ bấm quyết, Lôi Hải Miêu Sư triệu hoán ra giữa không trung. Thân ảnh Linh Thú tam giai bọc trong lôi quang xanh ngọc, đánh ra một trảo hướng về mắt trái của dị thú.
Lôi Hải Ngưu Ma gầm rống, trảo ảnh bị chặn bởi Lôi Trảo Giáp, đẩy ngược Lôi Hải Miêu Sư va vào rặng lôi tuyết phía xa. Âu Dương Giai Tuệ tức thì phun ra một ngụm máu, song ánh mắt càng thêm lạnh lùng.
“Ta đến đây không phải để rút lui.”
Nàng nhắm mắt, vận chuyển Lôi Thủy Đồng Tâm Kết cùng Lôi Hải Miêu Sư.
Cả hai chủ tớ bắt đầu liều chết nghịch dòng lôi, cường ép nâng linh lực, cưỡng bức chống lại sự bài xích của Cổ Khư Lôi Hải.
Cổ Khư Lôi Hải – tầng lôi thứ hai và thứ ba, nơi sấm sét dày đặc như từng dòng sông lôi lưu, chồng lên nhau mà gào thét.
Không gian vặn xoắn bởi điện quang, lôi chi khí tức dày đặc đến mức sinh linh dưới Linh Vương Cửu Tinh nếu không có lôi linh hộ thể tất chết trong chớp mắt.
Trong biển lôi uy ngập trời, thân ảnh Huyết Thần Hy đứng thẳng như kiếm. Tóc dài tán loạn, xích y phiêu dật, đôi mắt bừng sáng lửa tà, tĩnh mịch như vực sâu địa ngục. Sau lưng cô, Mỹ Mỹ đã hóa Tứ Vĩ Hồ, yêu vĩ tử viêm bao quanh, tựa hồ tiểu hồ ly bước ra từ vạn kiếp u minh.
Cả hai đối diện một mình với Lôi Hải Ngưu Ma Vương—ma thú lục giai, thân cao ba trượng, lôi giáp dày như thiết, khí tức thượng cổ tỏa ra từ mỗi bước đi. Trên trán mọc hai sừng Thiên Lôi Hồn Giác, lôi quang vần vũ, từng tia điện xà nổ vang rền giữa không trung.
"——Diệt."
Một chữ hạ xuống, Huyết Cốt Đao trong tay hóa thành huyết quang chém ngang, tiếng đao gào rú như lệ quỷ tru trăng. Đao khí lướt đi, cắt qua lớp lôi giáp, để lại một vệt nứt màu đen cháy khét trên cổ dị thú.
Từ vết thương, Huyết Ấn bùng nổ. Phù văn màu máu như mạng nhện tràn khắp bề mặt Ngưu Ma, dọc theo mạch máu lan sâu vào trong cơ thể. Dị thú lắc mạnh đầu, rống dài, toàn thân run bần bật bởi cơn đau thấu xương.
"Chủ nhân, mở góc trái, ta lên!"
Mỹ Mỹ tung người xoay giữa không trung, bốn chiếc đuôi kết thành Lôi Hỏa Trận Ảnh, hoá thành mũi kích bay xoáy, đập thẳng vào sườn trái của Lôi Hải Ngưu Ma. Bùng—lôi quang nổ tung, ép dị thú khụy xuống nửa chân, để lộ sơ hở ở hạ bàn.
Ngay khoảnh khắc ấy, Huyết Thần Hy dịch thân lao đến, Huyết Cốt Đao đâm xoáy dưới bụng—chỗ phòng ngự yếu nhất!
"GRƯ—!!!"
Lôi Hải Ngưu Ma nổi giận. Bốn vó đạp mạnh, Lôi nguyên cổ trận dưới đất thức tỉnh. Toàn bộ sơn mạch rung chuyển, từng đạo phù văn Lôi Hải Địa Mạch nổi lên. Dòng điện cường bạo xuyên thấu mặt đất, dựng thành trụ sáng Lôi Hồn Trụ, đánh ngược về phía hai người.
ẦM—!!
Mỹ Mỹ bị đánh văng ra xa, vảy cháy xém, đuôi tê liệt, rơi xuống nền đá. Huyết Thần Hy cũng bị Thiên Lôi Hồn Giác từ song sừng Ngưu Ma húc thẳng vào ngực, cả người văng lui mấy trượng, đập vào vách đá nứt toác, máu trào khỏi miệng.