Nguyên bản Lôi Hải Miêu Sư là loại triệu hoán thú cực hiếm trong thiên địa, tỉ lệ triệu hoán thành công chỉ một phần trong nghìn. Ấy vậy mà, Huyết Thần Hy chỉ ra tay chỉ điểm một lần, liền khiến Âu Dương Giai Tuệ triệu hoán thành công. Chuyện tưởng như nghịch thiên kia, lại thành nhờ một câu nói hờ hững:
“Ta chỉ chỉ đường mà thôi. Thành hay bại, đều do tư chất thông minh của Tuệ Tuệ cả.”
Huyết Thần Hy khẽ cười, giọng nhẹ như gió thoảng, ánh mắt liếc qua lại mang vài phần sủng nịch. Âu Dương Giai Tuệ nghe xong, mặt đỏ như quả hồng chín, cười chúm chím, không dám ngẩng đầu, chỉ cúi nhìn mũi chân, tim như muốn nhảy khỏi l*иg ngực.
Liễu Nghi đứng bên mỉm cười khách khí:
“Dù sao cũng phải cảm tạ Hy cô nương đã tận tình chỉ dạy, đoạn thời gian này, thật vất vả cho Hy cô nương rồi.”
Những người khác cũng đồng thanh gật đầu, đều biết: kết giao với Huyết Thần Hy là phúc, đắc tội với cô… chẳng khác nào bước chân vào Vô Huyễn Vực.
Huyết Thần Hy không nói thêm gì, chỉ nhàn nhạt mỉm cười, liếc sang Âu Dương Giai Tuệ, ánh nhìn kia mang theo tia dịu dàng khó thấy, tựa sương đêm phủ lên gấm lụa.
Mấy đêm nay, Âu Dương Giai Tuệ đều lặng lẽ đến tẩm phòng của Huyết Thần Hy, chỉ để ăn một bữa cơm do chính tay cô nấu. Thói quen ấy hình thành từ khi nào chẳng rõ, chỉ biết rằng… đêm nay, nó lại tiếp diễn.
Huyết Thần Hy sống đã năm nghìn năm. Quãng thời gian dài đằng đẵng khiến cô từng học qua rất nhiều thứ – kể cả nghệ trù. Tay nghề của cô tuyệt không kém ngự trù hoàng thất, thậm chí nhiều món ăn còn trên cả tiên thực. Dù bản thân ăn chay, cô vẫn có thể chế biến món mặn đến độ tuyệt hảo mà không cần nếm thử lần nào.
Món cô nấu, là hương vị của thiên duyên… cũng là mùi vị của mưu kế.
Bởi lẽ, Huyết Thần Hy xưa nay vốn lười. Việc tự mình xuống bếp chẳng phải vì tình cảm gì cao sang, mà đơn giản… để bồi bổ cho Giai Tuệ có nhiều máu hơn. Cho dễ hút.
Quá mức tâm cơ.
“Chi nha.”
Cánh cửa nhẹ mở, Âu Dương Giai Tuệ bước vào, liền thấy Huyết Thần Hy đã ngồi đợi nơi bàn ăn. Trên bàn là một chén huyết yến được nấu cùng hạt sen, táo đỏ, kỷ tử và hoa hồng, hương thơm dịu dàng lan tỏa.
"Chào buổi tối, Hy tỷ."
Nàng vui vẻ ngồi xuống, mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi, thơm quá mức! Vừa ngửi đã khiến bụng đói cồn cào.
Huyết Thần Hy ngồi im, lặng lẽ nhìn Giai Tuệ ăn. Thực quản nàng khẽ dao động lên xuống theo từng ngụm, vẻ mặt mãn nguyện khiến Huyết Thần Hy khẽ liếʍ môi. Đôi mắt cô ánh lên tia tà mị, hạ quyết tâm — đêm nay, Âu Dương Giai Tuệ sẽ là món ăn của cô.
Giai Tuệ ăn rất nhanh, nhưng động tác vẫn duyên dáng, không chút thô lỗ. Ăn xong, nàng uống một ngụm trà tráng miệng. Huyết Thần Hy kiên nhẫn ngồi chờ đến tận lúc ấy mới khẽ lên tiếng:
"Tuệ Tuệ, lại đây."
Cô ngoắc tay, nhẹ gọi.
"Hửm?"
Âu Dương Giai Tuệ ngơ ngác ngẩng đầu, ánh mắt mang theo nghi hoặc, nhưng rồi vẫn bước lại gần.
Bất ngờ, vòng eo nhỏ nhắn của nàng bị một lực mạnh ôm siết. Huyết Thần Hy kéo nàng ngồi vào lòng mình.
"Hy… Hy tỷ!?"
Giai Tuệ kinh hãi, bản năng muốn đứng lên nhưng không thể. Sức lực của Huyết Thần Hy quá mạnh, nàng căn bản không vùng thoát được.
"Ngồi im."
Giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai, cứng rắn và không cho phép cãi lời. Cả người Giai Tuệ cứng đờ, không dám nhúc nhích.
"Tuệ Tuệ đã từng hứa với tỷ một chuyện… còn nhớ không?"
Hơi thở ấm nóng phả bên tai, khiến nàng rùng mình. Một trận tê dại chạy dọc sống lưng.
"Tuệ Tuệ nhớ… nhưng… Hy tỷ muốn muội… đáp ứng chuyện gì?"
Giọng nàng run rẩy. Cảm giác chẳng lành lan tràn, tim đập rối loạn trong l*иg ngực.
"Tỷ muốn uống máu của Tuệ Tuệ, có được không?"
Câu nói tà mị vừa dứt, Huyết Thần Hy đã đưa mũi sát vào cổ nàng, hít sâu hương thơm ngọt ngào. Âu Dương Giai Tuệ rùng mình, tay bấu chặt vạt váy, cố kiềm chế nỗi loạn động trong lòng.
"Hy tỷ… đừng mà…"
Âm thanh yếu ớt tựa tiếng muỗi kêu. Cơ thể run rẩy khi cảm giác ấm nóng nơi cổ truyền đến — Huyết Thần Hy đang… liếʍ nhẹ da nàng.
Tựa như thưởng thức món khai vị trước đại tiệc.
"Ngoan nào, Tuệ Tuệ… Sẽ không đau đâu."
Lời dụ dỗ ngọt ngào vừa buông, Huyết Thần Hy liền há miệng, răng nanh sắc nhọn hiện ra, cắm thẳng vào cổ.
"Â~…"
Không thể phản kháng, Giai Tuệ chỉ có thể run rẩy cắn môi chịu đựng. Một ý nghĩ thoáng qua: "Hy tỷ… lẽ nào là Tà tu sao?"
Cơn đau da thịt qua đi, để lại cảm giác lân lân khó tả. Máu nàng bị hút từng giọt, từng giọt, tuôn ra như suối, tất cả đều bị Huyết Thần Hy nuốt vào bụng.
“Ực… ực…”
Vị máu ngọt ngào, phảng phất hương hoa hồng. Vừa tinh khiết vừa mê hoặc, tựa như rượu quý thượng cổ. Huyết Thần Hy lộ vẻ thỏa mãn, ánh mắt sâu thẳm tà mị.
Giai Tuệ yếu dần, thân thể mềm nhũn, tựa hẳn vào ngực Huyết Thần Hy. Đôi môi đỏ mọng run run, ánh mắt mơ hồ.
Sau hai ngụm máu lớn, Huyết Thần Hy thu răng nanh, cúi đầu liếʍ nhẹ vết thương trên cổ nàng. Chỉ chốc lát, lỗ răng liền lại, không lưu lại dấu vết.
"Hy tỷ… rốt cuộc là ai?"
Âu Dương Giai Tuệ níu tay áo cô, ngẩng đầu lên, ánh mắt ướŧ áŧ long lanh. Rõ ràng ủy khuất, rõ ràng lo sợ — nhưng vẫn muốn biết rõ đáp án.
Chỉ sợ, đáp án ấy là điều nàng không dám chạm đến: "Hy tỷ… là Tà tu thật sao?"
"Tuệ Tuệ muốn biết tới vậy sao?"
Huyết Thần Hy liếʍ máu còn sót lại nơi khóe môi, cặp đồng tử đỏ au vẫn chưa hoàn toàn lui xuống, bốn chiếc răng nanh sắc nhọn hiện rõ giữa ánh trăng nhàn nhạt, khiến Âu Dương Giai Tuệ không khỏi kinh hãi. Trong khoảnh khắc, cô như biến thành một ác ma từ bóng tối bước ra — vừa tà mị, vừa đáng sợ.
Xung quanh cô là sóng ngầm đại dương, lạnh lẽo và sâu thẳm, khiến người ta vô thức nghẹt thở.
"Ân."
Âu Dương Giai Tuệ gật đầu, ánh mắt cầu khẩn, mong Huyết Thần Hy đáp lời.
Nhìn dáng vẻ nàng lúc này, Huyết Thần Hy khẽ vuốt cằm, nheo mắt trầm ngâm như đang suy xét xem có nên tiết lộ hay không.
Tiểu hồ ly đang nằm trong góc được cho ăn Yêu Hạch nên vẫn say mê hấp thu, ấy vậy mà hai tai vẫn dựng đứng, rõ ràng đang lắng nghe từng câu từng chữ liên quan đến thân phận của chủ nhân mình.
"Tỷ… ở trển xuống."
Huyết Thần Hy giơ ngón tay trỏ chỉ lên trời, lời nói mơ hồ mang theo vài phần cố tình lấp lửng. Ánh mắt cô khi ấy tuyệt không giống như đang nói đùa.
Âu Dương Giai Tuệ ngây người: “Ở trển… là Thương Khung Đại Lục? Tiên Giới?”
"Tỷ là… Tiên Nhân?"
Nàng hỏi, giọng có chút mừng rỡ. Nếu Hy tỷ không phải Tà tu, thì quá tốt rồi.
Bởi lẽ, những kẻ từ Tiên Giới tới Tân Đại Lục đều phải thông qua Cổng Trời, mà cánh cổng ấy không mở tùy tiện. Phải có lệnh bài thông hành được chính Tiên Đế ban ra, người mới được phép vượt giới hạ phàm. Những vị tiên nhân chân chính, mười ngàn năm chưa chắc có một lần xuất hiện nơi phàm giới.
"Không phải."
Một chữ nhẹ như lông hồng, nhưng rơi xuống lòng Giai Tuệ lại nặng như đá.
“Không phải Tiên Nhân… chẳng lẽ là Ma Nhân thật sao?”
Nàng hoang mang, l*иg ngực siết chặt.
Sự thật là, “ở trển” còn có một nơi cao hơn cả Tiên Giới — nơi thần thoại trở thành sự thật, nơi thiên đạo phải cúi đầu: Thần Vực.
Thần Vực, nơi cấm kỵ mà hầu hết sinh linh chẳng thể chạm đến. Ngoại nhân đặt chân tới đó nếu không bị xé xác bởi thiên kiếp thì cũng bị Thần Binh trấn áp ngay tức khắc. Chỉ những kẻ ngộ đạo, đủ tư cách phong thần mới được lưu danh nơi ấy.
Thế nên, nếu Huyết Thần Hy từ nơi đó đến… cũng không khó hiểu vì sao cô vừa chính lại vừa tà, vừa là ấm áp lại đầy sát khí.
Huyết Thần Hy cúi đầu, môi kề sát tai Âu Dương Giai Tuệ thì thầm:
"Tuệ Tuệ yên tâm, tỷ không thuộc tà đạo. Thân phận của tỷ… đến lúc thích hợp, tự nhiên muội sẽ biết."
Giai Tuệ không đáp. Nàng chỉ lặng yên trong vòng tay của Huyết Thần Hy, đầu tựa nhẹ lên vai cô, nơi ấy ấm áp, khiến nàng không nỡ rời.
Tim đập dồn dập, chẳng rõ vì sợ hãi, hay vì một cảm xúc khác đang lặng lẽ nảy mầm…
“Chính đạo… mà lại hút máu người? Chính đạo… mà huyết khí quanh thân đến rợn người?”
Nàng tự hỏi, mâu thuẫn giằng xé. Nhưng rồi ánh mắt lại lặng lẽ nhìn về phía cô — nào có Ma Nhân nào đẹp như vậy!