Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 47: Triệu Hoán Thú

Sân tập võ.

Âu Dương Giai Tuệ hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định, vận lực dồn vào tay, lướt một bước rồi vung thanh Tuyệt Tinh Vũ múa lại chiêu cũ.

Nhưng lần này—

Kiếm khí bùng phát, mang theo dư chấn lôi điện ẩn hiện. Mỗi nhịp tay, mỗi lần thân hình chuyển động như gió cuốn mây bay, kiếm quang như dòng nước tràn ra, nhẹ nhàng mà không kém phần sắc bén. Toàn trường như bị phong tỏa bởi một luồng áp khí tịch liêu, khiến đám con cháu Âu Dương tộc đứng ngoài phải nín thở không dám phát ra một tiếng động.

Chỉ một chiêu hoàn chỉnh, mà khí thế tựa như có thể xé rách thiên không.

Ánh mắt Huyết Thần Hy cuối cùng cũng khẽ động, nhẹ gật đầu, khóe môi cong lên mỉm cười.

Được cô khen, ánh mắt Âu Dương Giai Tuệ bừng sáng, như hài tử được vuốt ve, mệt đến thấm cả áo nhưng vẫn chạy về phía Huyết Thần Hy, trên môi nở nụ cười rạng rỡ.

Không ai biết, Huyết Thần Hy cúi đầu, thì thầm bên tai nàng điều gì đó—chỉ thấy sắc mặt Giai Tuệ thoáng kinh ngạc, rồi nhanh chóng định thần, thu kiếm vào nhẫn trữ vật.

Bên ngoài, những kẻ cùng lứa trong tộc nhìn thấy cảnh ấy mà mắt trợn tròn, tim đập loạn. Được tặng kiếm, được Huyết Thần Hy thì thầm bên tai, lại còn là pháp bảo Thượng Khí siêu cấp! Sao không khiến lòng ghen tỵ trào dâng cho được?

Một số người ngứa chân định bước lên hỏi han, nịnh nọt hoặc ngỏ lời cầu xin.

Chưa kịp mở lời—một cái liếc mắt lạnh băng quét qua.

Băng hàn nhập cốt, sát ý vô hình dội thẳng vào tâm hồn—bọn họ lập tức nuốt nước bọt, co chân chạy tán loạn. Không cần thi triển uy áp, một ánh nhìn cũng đủ dọa tan gan mật.

Ba ngày sau.

Từ sau đợt Tẩy Kinh Phạt Tủy, tu vi của Âu Dương Giai Tuệ tăng vọt từ Linh Sư Cửu Tinh lên Đại Linh Sư Tam Tinh, vượt ngoài dự đoán tất cả trưởng bối trong tộc.

Cả Âu Dương tộc chấn động.

Âu Dương Phúc đích thân đến tạ lễ. Để tỏ lòng cảm kích, ông lập tức đáp ứng một yêu cầu nho nhỏ từ Huyết Thần Hy: vận chuyển đến hàng xe lớn dược liệu quý.

Đám trưởng bối đứng xem vừa cảm thán vừa ghen tỵ, thầm nghĩ: “Còn ai có phúc khí bằng nàng nữa đây?”

Đấu Giá Hội – Chi nhánh 7.

Hôm nay là lần thứ ba Huyết Thần Hy đặt chân đến đây. Vừa thấy thân ảnh hắc bào bước vào, quản sự lập tức đích thân ra đón, lễ độ khom lưng mời vào sảnh, trà ngon đã được châm sẵn từ trước.

“Hôm nay ngài Huyết lại tới bán đan dược sao? Lại là Phục Hồi Đan đúng không?” – Quản sự cười nịnh nọt, lòng không giấu nổi hân hoan.

“Đúng là tới bán đan dược nhưng không phải Phục Hồi Đa mà là Thuần Linh Tán Ma Đan, Bích Diệp Trường Sinh Đan, Ngưng Hồn Tụ Thức Đan, Thực Huyết Bổ Mệnh Đan.”

Huyết Thần Hy lười nhác đáp, không thêm một chữ. Tay khẽ nhấc, bốn bình ngọc lớn hơn chum gốm xuất hiện trên bàn, đậy kín niêm ấn phong linh, tỏa ra hương dược nhè nhẹ.

[1. Thuần Linh Tán Ma Đan

Công dụng: Có khả năng tiêu trừ khí tức tán loạn, trấn áp ma khí hoặc tàn hồn xâm nhập trong tu luyện.

Đặc biệt hữu ích với: Người từng nhập ma hoặc bị ảnh hưởng bởi ma vật.

2. Bích Diệp Trường Sinh Đan

Công dụng: Kéo dài tuổi thọ từ 1–3 năm cho người phàm, hoặc trì hoãn tẩu hỏa nhập ma.

Hiếm do: Tốn Bích Diệp Thiên Thảo – một loại thảo dược chỉ mọc sau mưa máu thiên tai.

3. Ngưng Hồn Tụ Thức Đan

Công dụng: Củng cố hồn phách khi bước vào cảnh giới Luyện Hồn hoặc gặp hồn lực chấn động.

Hiếm do: Phải dùng “Huyết Hồn Thủy” trộn cùng Ngưng Thức Thảo, cực kỳ nguy hiểm khi luyện.

4. Thực Huyết Bổ Mệnh Đan

Công dụng: Cầm máu trong thời khắc sinh tử, phục hồi khí huyết tức thì, giữ lại một tia tàn mệnh.

Phù hợp: Tu sĩ bị trọng thương, máu huyết suy kiệt.

Hiếm do: Phải có máu của yêu thú cấp 4 trở lên để luyện.]

“Đây… nhiều thật a! Lại còn là đan hiếm. Độ tinh khiết 100%, cực phẩm đan dược. Thật là... mỗi lần Huyết đại nhân ghé thăm đều khiến tại hạ chưa kịp tiêu hóa bất ngờ này lại đón nhận bất ngờ khác.” – Quản sự nuốt nước bọt, trán lấm tấm mồ hôi. Mỗi bình to như vậy ít nhất cũng chứa 500 viên, tổng cộng phải hơn 2.000 viên!

“Mỗi loại 500 viên, tổng hai ngàn viên. Đếm đi.”

Huyết Thần Hy nghiêng người tựa vào ghế, tay chống cằm, vẻ mặt thờ ơ lãnh đạm.

Quản sự nghe xong lập tức cười ha hả:

“Ngài Huyết đã nói hai ngàn viên, vậy là hai ngàn viên. Giao dịch lâu dài, đương nhiên phải tin tưởng nhau.”

Quản sự đích thân đẩy đến một rương gỗ tử đàn chứa Kim Tệ, nhưng vẫn giữ lễ độ:

“Thuần Linh Tán Ma Đan và Bích Diệp Trường Sinh Đan - đan cấp 1 giá 50 kim tệ/ viên, Ngưng Hồn Tụ Thức Đan và Thực Huyết Bổ Mệnh Đan - đan cấp 2 giá 150 kim tệ/ viên. Tổng 200.000 Kim Tệ, đây... mời ngài đếm lại"

Huyết Thần Hy khẽ gật đầu.

“Không cần, ta tin ngươi uy tín.”

“À… Ngài Huyết có thể… bán lại bốn cái bình ngọc này không? Chúng tôi không có bình chứa lớn như vậy.”

“Một trăm.” – Huyết Thần Hy hờ hững.

Quản sự cứng người.

“Cái bình lần trước bán có mười mấy mươi kim tệ thôi mà?!”

Nhưng rồi cũng cười khổ gật đầu:

“Được.”

Huyết Thần Hy không nói gì, chỉ khẽ cong môi. Trong mắt cô, lợi nhuận chỉ là phụ – quyền chủ động mới là thứ đáng nắm giữ.

Thu xong kim tệ vào nhẫn trữ vật, Huyết Thần Hy đứng dậy, bước đi thong thả rời khỏi đấu giá hội, bóng lưng nhẹ nhàng nhưng khiến toàn trường không ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng.

...

Sân tập võ – Âu Dương tộc.

Giữa không gian tĩnh lặng, dưới ánh trời cao vời vợi, Huyết Thần Hy khoanh tay đứng giữa sân, bên cạnh là Âu Dương Giai Tuệ đang chăm chú lắng nghe.

Sau khi truyền thụ khẩu quyết và phương pháp bày trận, Huyết Thần Hy thong thả tiến đến vị trí trung tâm. Chỉ thấy cô nhẹ nâng tay áo, sáu viên Linh Thạch cấp năm tức thì hiện ra, ba viên mang thuộc tính Thủy Lam Ngưng Tủy, ba viên khác chứa Lôi Điện Tinh Phách—toàn bộ đều là loại Linh Thạch ngàn kim khó cầu.

Cô bày trận theo Thức Tinh Lục Tinh Đồ, thay vì ngũ hành phổ thông, lại chọn thế trận nhấn mạnh sự cộng hưởng giữa Thủy và Lôi—dị tượng trận đồ bất truyền từ cổ.

Mũi chân khẽ điểm, linh lực chảy tràn theo từng bước. Đầu ngón tay vạch lên không trung những đường phù văn cổ ngữ uốn lượn như rồng bay phượng múa. Trong chớp mắt, một vòng trận pháp hai tầng hiện lên, bên ngoài là vòng tròn lục quang, bên trong hiện hình ngôi sao sáu cánh đan xen phù chú Lôi – Thủy xưa cũ, linh quang lưu động như hô hấp sinh linh.

Toàn bộ người xem như nín thở.

Sau khi bày trận hoàn tất, Huyết Thần Hy thu tay, lui sang một bên, gật đầu ra hiệu cho Giai Tuệ.

Âu Dương Giai Tuệ bước vào trung tâm trận pháp.

Nàng nhắm mắt, lấy ra một thanh trâm bạc cắt nhẹ đầu ngón tay. Máu rơi thành từng giọt đỏ tươi thấm xuống tâm nhãn của trận, tức thì ánh sáng bừng lên như phản ứng với huyết mạch.

Giọng niệm chú của nàng vang lên trầm ổn, ngân nga:

“Huyết dẫn linh quy, tâm niệm triệu linh, pháp nguyên hợp nhất, thỉnh linh vật từ cõi xa xăm hiện thân.”

Linh lực tuôn ra từ đan điền của nàng nhập vào trận văn, dung hòa với huyết tế—đây chính là Tâm Nhãn Đồng Hòa mà Huyết Thần Hy vừa dạy, một bước then chốt để triệu hồi thú cấp bậc cao.

Ngay sau đó—“Ầm!”

Toàn bộ ngôi sao sáu cánh phát sáng rực rỡ, sáu viên Linh Thạch tỏa ra ánh hào quang ngút trời, linh khí ngưng tụ giữa tâm trận thành một vầng lốc xoáy xanh lam tím, khí thế kinh người. Đất đá quanh đó rung nhẹ, linh áp dâng trào khiến mọi người xung quanh hít thở khó khăn.

Dưới sự dẫn dắt của ý niệm, năng lượng không gian bắt đầu rạn nứt.

Một bóng hình khổng lồ mơ hồ dần xuất hiện trong lốc xoáy, bốn chi vững chãi, sừng cong uốn lượn, đuôi vẫy nhẹ đã khiến linh khí xung quanh loạn động.

“GRAOOO—!!”

Tiếng gầm vọng vang như cổ thú từ thời viễn cổ, trận pháp bừng sáng lần cuối trước khi tiêu tán, để lại Lôi Hải Miêu Sư đứng sừng sững giữa sân. Bộ lông xanh lam ánh bạc, bắp thịt cuồn cuộn, móng vuốt phát sáng, đôi mắt xanh tím như ngọc thạch—một dị thú chân chính đã thức tỉnh.

“Grào!”

Một tiếng gầm trầm vang chấn động không khí vang lên từ trung tâm trận pháp. Sương sáng dày đặc tan dần, để lộ ra bóng hình oai phong đang dần hiện rõ—

Lôi Hải Miêu Sư.

Thân thú cao lớn, cao quá đầu người, toàn thân bao phủ một lớp lông màu xanh lam biển sâu, dưới ánh nắng lấp lánh như nước sóng gợn bạc, mỗi bước đi đều mang theo dư chấn linh khí khiến mặt đất nứt nhẹ dưới chân nó.

Trên đầu là một cặp sừng cong vυ"t, màu lam bạc ánh kim, tựa như được rèn từ tinh thiết Thiên Ngoại, cong về phía sau như mảnh trăng khuyết. Mắt thú màu xanh tím, không hung tàn mà ẩn chứa linh trí, sâu thẳm như hồ nước cổ lặng, vừa nhìn liền khiến người có cảm giác bị xuyên thấu.

Tứ chi cường tráng, vuốt sắc bén như kim cương, ẩn chứa khí tức lôi điện, mỗi lần móng vuốt chạm đất là sinh ra tia điện nhỏ uốn lượn dưới nền sân đá. Bốn bên thân là những đường vằn màu bạc—ký hiệu tự nhiên tượng trưng cho huyết thống cao cấp trong hệ Miêu Sư—lại có linh quang thủy nguyên tố lưu chuyển theo nhịp thở, kết hợp cùng lôi nguyên tố, khiến cho thân thể con thú như bao phủ trong lớp linh mạc bán trong suốt.

Đuôi của nó không ngắn, mà dài, linh hoạt và mạnh mẽ như roi da, đuôi chẻ thành ba nhánh, mỗi nhánh phủ ánh sáng lam tím—biểu hiện đặc thù chỉ xuất hiện ở Miêu Sư đạt cấp Linh Thú trở lên, chứng minh rõ ràng: đây không phải loại thú triệu hoán tầm thường.

Khi đứng trước mặt Âu Dương Giai Tuệ, con thú khẽ cúi đầu, bày tỏ sự khuất phục và nguyện ý kết khế ước, đôi mắt rực rỡ hiện vẻ thuần phục tuyệt đối, không còn sự hung lệ ban đầu.

Ánh mắt Âu Dương Giai Tuệ và Lôi Hải Miêu Sư chạm nhau, một người một thú như hiểu ý. Con dị thú to lớn quỳ rạp thân mình, cúi đầu tôn kính, mũi sừng lấp lóe linh quang. Đây là điềm lành – dấu hiệu nó sẵn lòng thần phục.

Huyết Thần Hy chắp tay sau lưng, khẽ gật đầu ra hiệu:

"Khế ước đi, Tuệ Tuệ."

Âu Dương Giai Tuệ hít sâu một hơi, ngón tay điểm về phía Lôi Hải Miêu Sư, máu ở đầu ngón nhỏ ra thành chuỗi ấn văn mảnh đỏ bay quanh người nàng.

Miệng nàng đọc chậm rãi, mỗi chữ như ẩn chứa lực lượng nguyên thủy của khế ước:

“Dĩ huyết vi ước, dĩ linh vi dẫn,

Thú – ta kết minh, Sinh – Tử cộng tồn.

Từ nay trở đi, ngươi là ta linh,

Theo ý ta hành, ứng triệu tức hiện.”

Ngay khi câu chú vừa dứt, giữa trán Lôi Hải Miêu Sư hiện lên một ấn ký hình cánh cung uốn lượn màu lam tím – chính là Khế Ấn. Trên mu bàn tay Âu Dương Giai Tuệ cũng xuất hiện ấn văn ánh kim tương ứng.

Chỉ thấy nàng nâng tay, gọi nhẹ:

"Triệu Hoán Thư, mở!"

Một quyển sách ngọc sáng xanh xuất hiện giữa hư không, mặt bìa khảm ngọc Lôi Thủy, trên bìa khắc tên: 《Vạn Linh Triệu Hồn Bản》 – pháp thư triệu hoán chuyên dụng của Âu Dương Giai Tuệ.

Trang sách mở ra theo linh lực nàng dẫn dắt, linh quang tỏa ra hút lấy Khế Ấn từ mu bàn tay nàng rồi vươn ra trói lấy Lôi Hải Miêu Sư.

Chỉ trong nháy mắt—toàn thân Miêu Sư hóa thành một luồng linh thể lam tím, bị thu vào giữa trang giấy, ấn khế ước lập tức đóng dấu, phát ra “phốc” một tiếng nhẹ.

Triệu Hoán Thư đóng lại, bay về bên tay Giai Tuệ.

Âu Dương Phúc lẩm bẩm, đôi mắt già nua sáng quắc:

"Lôi Hải Miêu Sư… Dị thú từng được ghi chép trong 《Thú Vương Cổ Lục》, ba ngàn năm mới có một con sinh ra mang nguyên tố kép—Thủy và Lôi, thể chất cực hiếm. Thậm chí từng được cổ nhân gọi là Ngự Thủy Lôi Chi Vương."

Liễu Nghi hoảng hốt:

"Lần cuối ta đọc được ghi chép về loài này là trong thư tịch cổ của Linh Miêu Tộc, phải có hai điều kiện: một là người triệu hoán có thể chất hỗn dung nguyên tố, hai là trận pháp dẫn lực phải tương thích cao độ. Không ngờ hôm nay tận mắt nhìn thấy!"

Huyết Thần Hy mỉm cười nghiêng đầu nhìn Âu Dương Giai Tuệ.

Nàng ngẩng mặt nhìn Huyết Thần Hy, ánh mắt long lanh mang theo cả cảm kích lẫn sùng bái.