Trong khi tại Đế Đô mọi biến động ngầm đang dâng lên như triều sóng, Huyết Thần Hy lại hoàn toàn không hay biết gì — bởi lẽ cô đã sớm rời khỏi Thuận Tuyên, lặng lẽ băng rừng mà đi, không lưu lại dấu tích.
Mấy ngày trước, cô đã từ biệt Âu Dương tộc, một mình tiến vào sâu trong Rừng Sâm Lâm để truy tìm độc dược cổ dị — nguyên liệu cốt lõi để luyện chế Tẩy Cốt Dị Đan.
Phương pháp cô lựa chọn — chẳng giống phàm tục thường nhân. Không phải là những loại linh thảo thanh thuần linh khí, mà là một bí phương cổ xưa, truyền từ dị vực — dùng độc dược để biến cốt, dùng tử lộ để nghịch sinh.
Chỉ cao nhân chân chính, hoặc kẻ ngạo nghễ sống sót trong vực tử — mới dám bước lên lối tu nghịch thiên này.
Được ghi chép trong
Vạn Độc Cốt Tủy Biên – phương pháp luyện đan này cần:
Tứ độc đại dược làm dược căn, phối với Hoán Cốt Linh làm dược dẫn, cộng thêm linh thảo phụ trợ, dưới hỏa lực cường đại — mới có thể ép ra một lò
Tẩy Cốt Dị Đan nghịch phản thiên mệnh, đốt sạch phàm thể, dựng lại thần cốt.
Ba loại độc dược, cô đã tìm đủ:
❶【Đậu Tằm Ma – Mạch Đoạn Chi Quả】
“Chưa đến ba khắc… huyết mạch nghịch lưu, xương cốt vỡ vụn, thân thể hóa thành một vũng máu đen đặc quánh.”Tựa loài đậu bình thường nhưng vỏ đen sì như hắc thạch địa ngục, hạt bên trong to gấp đôi bình thường, đỏ như máu mận đọng lâu năm, lấp lánh một tầng sáng mờ tà dị.
Chúng mọc ở nơi âm u tuyệt đối, bóng tối vĩnh cửu, nơi không ánh trăng cũng chẳng thấy sao trời. Xung quanh thường có chướng khí cuộn trào, tiếng côn trùng đứt đoạn giữa đêm như rêи ɾỉ tử linh.
Kẻ phàm trần nếu vô tình ăn phải — toàn thân nổ tung các kinh mạch như pháo cối rạn nứt, máu chảy ngược về tim, chết không nhắm mắt, nét mặt vẫn còn nguyên vết đau đớn kinh hoàng đến cực độ.
Chỉ những kẻ có thần thức vượt qua Linh cảnh mới có thể phân biệt được nó giữa đám thảo dược trong hắc địa. Còn kẻ khác? Chỉ là mồi ngon cho loài cây hút máu này.
❷【Bạch Mị Lệ Huyết – Nấm Rỉ Máu Quỷ Hồn】
“Mỗi lỗ tua tủa dưới mũ nấm là một cái miệng nhỏ, rỉ máu từng hơi thở, từng lời nguyền rủa cổ xưa.”Nhìn qua chỉ là một loài nấm trắng đơn sơ, mọc dưới gốc những cổ tùng trăm năm — nhưng trên mũ nấm lại có những giọt máu rỉ ra không ngừng, từng giọt từng giọt rơi xuống đất, không thấm, không cạn.
Phía dưới mũ nấm là hàng trăm lỗ nhỏ đỏ sậm, tua tủa như răng của một con quỷ đang há mồm hút lấy sinh khí kẻ lại gần. Ai vô tình ăn phải – chỉ sau một khắc, máu trong người loãng như nước, từ lỗ chân lông rỉ ra từng sợi máu đỏ, dòng máu vĩnh viễn không đông lại, đổ mãi cho đến khi huyết tận hồn tuyệt.
Thứ này không hiếm – nhưng kẻ dám hái mà còn sống thì chưa từng có. Người trong đạo thường gọi đây là “Lệ Huyết Quỷ Linh”, thứ ăn hồn uống máu dưới bóng rừng sâu.
❸【Hoa Thiên Cúc – Vọng Hồn Huyễn Hoa】
“Mùi hương như đưa người về cõi mộng tiên, nhưng nơi đó không có đường trở lại.”Một đóa hoa bảy sắc chuyển động như linh quang, mỗi cánh hoa như sợi lụa mịn đẫm sương, lấp lánh trong gió rét. Mọc ở đỉnh Vu Sơn Bạch Tuyết, nơi hàn khí thấu cốt, quanh năm gió hú như vạn oan hồn khóc than.
Mỗi khi có gió, mùi hương phảng phất, nhẹ như tơ sương – ai hít phải sẽ lập tức rơi vào huyễn cảnh, cảm thấy đang đứng giữa đồng tiên hoa, thần trí mơ hồ, chìm đắm mãi không tỉnh lại.
Thực ra… linh hồn đã bị hút sạch, để lại một thân xác như hoa khô quắt lại, dần hóa tro bay trong gió. Truyền rằng khi Hoa Thiên Cúc nở, có thể nghe thấy tiếng người thì thầm gọi tên mình từ sâu trong gió núi.
❹【Hồng Xôi Mân Chi – Thạch Hóa Quỷ Tâm】
“Kẻ ăn phải… ba khắc sau, ánh mắt vĩnh viễn đông cứng trong cơn hoảng loạn tột độ. Sống không được. Chết không xong.”Nhìn như một cây cải đỏ máu, phần gốc phình to như bụng quỷ tích huyết, thân trên thu nhỏ lại như cổ người sắp bị siết. Sáu lá xòe ra như móng vuốt của ác ma, từng gân lá hiện rõ chữ cổ ngữ bị phong ấn.
Trên đỉnh là quả, nhìn như trái mâm xôi trong suốt ánh lam, ngọt ngào thơm mát khiến kẻ đói lòng khó cưỡng. Nhưng vừa nuốt xong...
Một khắc sau: Cơ bắp co giật, toàn thân cứng đờ như gỗ mục.
Hai khắc sau: Da thịt, xương cốt hóa thành thạch thể, trở thành tượng đá sống.
Ba khắc sau: Tâm hồn bị giam vĩnh viễn trong khối đá, nhận thức vẫn còn, đau đớn vẫn còn, nhưng không thể nhúc nhích, cũng không thể chết.
Trên mặt tượng đá là nét mặt hoảng loạn, đôi mắt mở to ngập tràn kinh hoàng, bị đóng lại vĩnh viễn.
Người đời gọi đây là “Pho tượng tử thần”, thường được tìm thấy rải rác ở các di tích cổ xưa, đứng mãi như lời nguyền.
Chẳng ai biết bao nhiêu kẻ từng nếm qua Hồng Xôi Mân Chi — chỉ biết rằng… chúng chưa từng quay lại.
Loại dược này không mọc cố định, không theo mùa, không theo khí hậu — tùy hứng như yêu tinh rừng sâu. Nguyên cả Rừng Sâm Lâm rộng hàng ngàn trượng, muốn tìm ra Hồng Xôi Mân Chi chẳng khác nào dò kim đáy biển.
Từ sáng đến giờ, Huyết Thần Hy đã đi sâu qua chín khu vực, băng qua cả vực sình, vực đá và cổ sâm rậm rạp… thế nhưng bóng dáng Hồng Xôi Mân Chi vẫn chưa thấy đâu.
Cô dừng lại trên một tảng đá cao, gió thổi tung vạt áo đỏ đen.
Ánh mắt cô trầm xuống.
“Không tìm được… ta sẽ lật tung cả Sâm Lâm này lên mà tìm.”
Dù là thần thảo độc giới… cũng không được phép từ chối mệnh lệnh của ta.”
Rừng Sâm Lâm – Tuyệt Tình Cốc.
Kề sát mép biển, giữa trùng điệp núi non bao bọc như thiên la địa võng, là một thung lũng cô tịch, tựa như bức tranh thủy mặc được vẽ bởi bút mực thần tiên – Tuyệt Tình Cốc.
Cây xanh rợp mát, thác đổ bốn mùa, hồ nước xanh biếc như bích ngọc phản chiếu mây trời, hơi nước như làn khói mờ bao phủ cả không gian, tựa tiên cảnh thoát tục.
Chốn thần địa ấy – nàng hiện thân.
Long Lộ Khiết, nữ tử mang thân phận bán long – hậu duệ của Thượng Cổ Bạch Long Vương và nữ tu nhân tộc, sở hữu Long Nhân Tử Vương Thể — thể chất được thiên mệnh ghi danh.
Một thân bạch y nhuốm sắc tử ánh nhạt như sương sớm đầu đông, mái tóc ngân bạch buông dài như dòng suối trăng lặng. Đôi mắt lam thẳm như biển vực, dung nhan không son phấn mà vẫn khiến trời đất rúng động.
Trên đỉnh đầu, hai sừng rồng ánh xanh lan truyền điện quang nhàn nhạt, tựa vương miện hoàng huyết. Đuôi rồng uốn quanh hông nhẹ khẽ lay động mỗi bước chân, còn sau lưng, đôi cánh long vũ trong suốt ánh bạc khẽ rung, khiến long khí thượng cổ tỏa lan, yêu linh nơi xa cũng phải phủ phục.
Không cần nói, Long Lộ Khiết vẫn khiến người khác muốn cúi đầu. Nhưng giữa băng sơn ấy, chỉ khi mắt nàng rơi trên “người kia”… mới thấy suối ngầm dịu dàng vỡ tràn.
Hôm ấy, như thường lệ, nàng cởi y phục, bước vào hồ ngâm mình giữa làn nước linh khí. Cả cốc chỉ có mình nàng, đã mấy trăm năm chưa từng có kẻ lạ lai vãng, nên yên tâm lặng tĩnh, ngẩng đầu nhìn thác nước, nhắm mắt dưỡng thần.
"Tủm!"
Một tiếng động bất thường vang lên phá tan tĩnh lặng. Mặt hồ gợn sóng dữ dội, bọt nước bốc lên tung tóe.
Long Lộ Khiết mở bừng mắt, ánh mắt lam thẳm lóe lên tia cảnh giác, khí tức yêu hoàng bùng phát trong khoảnh khắc.
“Kẻ nào dám xâm phạm Tuyệt Tình Cốc?!”
Chưởng lực mang theo long uy Cửu Tinh ẩn chứa lôi điện đập mạnh vào làn nước – sóng nước bắn cao, long khí quét tung thủy khí bốn bề.
Từ trong cột nước, một thân ảnh nữ tử chật vật nổi lên. Mái tóc bạch sắc rối bời, đôi mắt đỏ như huyết thạch rực cháy ánh đói khát. Đôi cánh dơi phía sau run rẩy, cả thân thể như mất đi sức sống.
Huyết Thần Hy, thân mang huyết mạch Cổ Huyết Ma Tộc, lúc này đã rơi vào trạng thái bản năng khống chế – nửa tỉnh nửa mê. Cô ngửi thấy hương vị nồng nàn tỏa ra từ một cơ thể đang chìm giữa thủy khí tiên hồ…
Thơm - Ngọt - Mê người.
Huyết mạch sục sôi. Ánh mắt đỏ thẳm khóa chặt bóng dáng trắng thuần kia. Chẳng đợi lý trí lên tiếng, thân thể đã lao tới như dã thú khát máu.
“Ngươi... dám!”
Long Lộ Khiết kinh hãi không kịp vận pháp hộ thân, đã bị đối phương ôm trọn vào lòng giữa mặt hồ. Cảm nhận thân thể trần trụi bị kề sát, nàng tức thì phát hàn khí, linh lực điên cuồng trào dâng, nhưng…
“Ta... không nhúc nhích được!”
Một tầng khí tức âm u không rõ từ đâu khóa chặt kinh mạch nàng – không phải bị thương, mà như bị một loại uy áp cổ quái đè ép. Ánh mắt Huyết Thần Hy rực máu, sát ý lẫn dục niệm lẫn lộn trong vô thức.
“Thơm... ta đói...”
Câu nói khàn khàn vang lên bên tai, hơi thở của Huyết Thần Hy nóng bỏng kề sát cổ, mang theo hương huyết khí dày đặc. Mũi khẽ lướt qua vùng mạch yếu trên cổ Long Lộ Khiết.
“Ngươi là dã thú sao?! Dừng tay!”
Long Lộ Khiết nghiến răng, sắc mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Nhưng chưa kịp vận công đẩy lui, chợt cảm nhận một cơn đau nhói bén nhọn – rồi... tê dại lan khắp tứ chi.
“Phập!”
Bốn chiếc răng nanh sắc bén của Huyết Thần Hy cắm vào huyết mạch trên cổ nàng – nhanh, dứt khoát, chuẩn xác.
“A…!”
Một tiếng kêu nghẹn ngào thoát khỏi cổ họng. Nàng cảm nhận dòng máu trong thân thể bị rút ra từng giọt, từng dòng, vừa đau đớn vừa kỳ dị… lại mang theo một loại lân lân không thể miêu tả.
“Sao có thể... mê muội như thế này?!”
Nàng muốn phản kháng, nhưng đôi tay vô lực. Mạch máu bị khống chế, tâm trí bị kí©h thí©ɧ bởi một dòng năng lượng huyết hệ thần bí, như đang rơi vào mộng cảnh ma mị.
Trong khi đó, Huyết Thần Hy như kẻ lạc vào biển rượu – máu của Long Lộ Khiết quá đỗi hoàn mỹ: thuần khiết, giàu long khí, linh lực sung mãn, vừa thanh vừa ngọt, khác xa bất kỳ sinh vật nào cô từng nếm.
“Ực... ực... ực…”
Cô uống liền ba ngụm lớn, cả người được bao phủ bởi hào quang huyết hệ. Lý trí đang dần trở lại, cô chậm rãi rút răng nanh ra, vết thương nơi cổ Long Lộ Khiết chỉ còn một điểm đỏ nhỏ như vết muỗi đốt – nhờ nước miếng Huyết tộc có năng lực hồi phục đặc biệt.
Nhưng...
“Chát!”
Một cái tát vang dội giáng xuống má Huyết Thần Hy, hằn rõ năm dấu ngón tay trên má trái.
“Còn nhìn nữa, ta móc mắt ngươi!”
Thanh âm băng lãnh như băng phong vạn trượng truyền đến, trong đôi mắt lam sắc của Long Lộ Khiết bừng lên từng tia sát khí lạnh thấu xương. Nàng một tay che ngực, tay kia gắt gao ép sát tấm trung y mỏng manh vừa khoác lên vội, tựa hồ muốn che đi nửa thân trần trụi vẫn còn đẫm nước.
Dưới mặt hồ, sóng nước chưa kịp phẳng lặng, ánh trăng chiếu qua làn hơi nước mỏng như khói mờ, phác họa thân ảnh thiếu nữ như ngọc như ngà, thần thánh không thể xâm phạm.
Huyết Thần Hy đứng im như tượng đá, khóe mắt còn in đậm thân thể kiều diễm ẩn hiện trong làn thủy khí mờ ảo. Tuy đã vội quay lưng, nhưng đôi mắt huyết hồng ban nãy đã kịp khắc ghi từng đường nét mỹ lệ kia – tựa tiên tử giáng trần, lại mang phong thái Long tộc cao quý, vừa gợi cảm vừa cấm dục.
“Thân thể nàng… quả thật là… vưu vật thế gian.”
Một giọt máu từ mũi Huyết Thần rơi xuống, nhuộm đỏ mặt hồ rồi tan ra như chưa từng tồn tại.
Cô đưa tay lên lau nhẹ, khoé môi khẽ cong, ánh mắt khôi phục sự điềm tĩnh thường ngày, song khó giấu được nét trêu chọc ẩn ý.
“Nàng tức giận... càng xinh đẹp hơn.”
Ở phía đối diện, Long Lộ Khiết cắn môi, hai má phiếm hồng – không phải vì thẹn, mà vì giận. Đường đường là hậu nhân Thượng Cổ Bạch Long Vương, thân mang Long Nhân Tử Vương Thể, lại bị một nữ nhân Ma tộc vô lễ chiêm ngưỡng toàn thân! Chuyện này truyền ra ngoài, Long tộc còn mặt mũi nào nữa?
“Ngươi... dám bất kính với ta. Lần sau gặp lại, đừng trách bản tọa ra tay không lưu tình.”
Giọng nói lãnh đạm như phong tuyết, nhưng sâu trong đáy mắt lam vẫn chưa tan hết chấn động.
Huyết Thần Hy vẫn đứng yên, đôi cánh phía sau thu lại, cặp mắt dần khôi phục lại màu sắc bình thường. Vẻ khát máu đã lắng xuống, chỉ còn lại tia nhìn trầm mặc, lạnh lùng mà lại phảng phất chút... hối lỗi mơ hồ.
“Ta không cố ý... nhưng vị máu của nàng quả thật khiến người không thể cưỡng lại.”
Một câu ấy, nửa là thật tình, nửa lại như trêu ghẹo, khiến lòng Long Lộ Khiết dậy sóng, khuôn mặt tái xanh vì phẫn nộ – chuyện vừa rồi nàng thề sẽ không quên.