Cảm giác được Huyết Thần đang nhìn mình chăm chú, Âu Dương Giai Tuệ ngẩng đầu lên. Chỉ thấy Huyết Thần Hy hơi nghiêng mặt, vươn lưỡi liếʍ nhẹ khoé môi, khoé môi khẽ nhếch cong lên nụ cười nửa miệng. Trong khoảnh khắc ấy, Âu Dương Giai Tuệ cảm giác mình như con mồi rơi vào ánh mắt của thợ săn. Một ánh mắt khiến người ta vừa muốn trốn chạy, vừa không nỡ rời xa.
Huyết Thần Hy lấy từ nhẫn trữ vật ra một quyển công pháp hình dáng cổ dị. Bìa sách làm từ da Ma Thú, khảm linh thạch lục sẫm ở trung tâm, tỏa ra ánh sáng lấp lánh giữa những hoa văn uốn lượn như có hồn. Bao quanh quyển sách là một tầng linh khí đặc biệt: vừa như thủy nguyên thanh mát, lại ẩn hiện điện quang lôi động.
“Đây là bộ công pháp Tuyệt Thủy Lôi Thức – phẩm chất Địa Giai siêu cấp. Tỷ tặng cho Tuệ Tuệ đấy.”
Lời vừa rơi xuống, đôi mắt Âu Dương Giai Tuệ lập tức sáng rực, nhìn quyển sách không chớp mắt. Tâm tình nàng như sóng trào, kinh hỉ đến ngơ ngác. Nhưng sau đó lại lắc đầu:
“Quyển công pháp này… quá mức trân quý. Tuệ Tuệ không dám nhận đâu. Hy tỷ nên giữ lại cho mình thì hơn.”
Huyết Thần Hy hơi nhíu mày, giọng trầm xuống:
“Tỷ có rất nhiều, hơn nữa công pháp này không phù hợp với tỷ. Tuệ Tuệ quên rồi à, đã nói là nghe lời tỷ.”
Dứt lời, cô đẩy quyển công pháp vào tay nàng một cách bá đạo, không cho phép từ chối.
Âu Dương Giai Tuệ nhìn cô, lòng thầm kêu khổ: “Hy tỷ rốt cuộc
là loại tồn tại nào, mới có thể tùy tiện vung tay nói ‘tỷ có rất nhiều’ như vậy?”
Cả Tân Đại Lục có thể đếm trên đầu ngón tay những công pháp đạt Địa Giai cao cấp, thế mà Huyết Thần Hy chẳng khác nào đang phát quà trung thu. Nàng khẽ thở ra, nâng quyển công pháp trong tay, rồi ngước mắt lên mỉm cười nhẹ:
“Vậy Tuệ Tuệ nhận, Hy tỷ đừng giận nữa nha.”
Để xoa dịu cảm xúc, nàng chủ động nắm lấy ngón tay trỏ của Huyết Thần Hy, lắc lắc như làm nũng.
Huyết Thần Hy liếc nhìn, ánh mắt dịu lại, chuyển sang nghiêm túc:
“Tuệ Tuệ không có nhẫn trữ vật sao?”
“À cái này... phụ thân muội có nhờ một vị Khí Sư luyện giúp, nhưng vẫn chưa làm xong.” – Giai Tuệ thật thà đáp.
Không nói không rằng, Huyết Thần Hy lại tiện tay lấy ra một chiếc nhẫn khác. Viên lục ngọc ở mặt nhẫn được cô đích thân mài dũa thành hình đoá hồng, đường nét tinh xảo toát ra khí tức đặc biệt – một tác phẩm được chính tay Đại Khí Sư Cửu Tinh rèn nên chỉ trong nháy mắt.
Âu Dương Giai Tuệ trợn mắt – không chỉ là luyện đan, Hy tỷ còn biết luyện khí? Chẳng trách cảm giác cô mạnh đến mức không thể đo lường. Từng hành động, từng câu nói của cô đều khiến nàng thêm một tầng ngưỡng mộ.
Huyết Thần Hy nắm lấy bàn tay nàng, nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón tay thon dài, như thực hiện một nghi thức long trọng nào đó. Chiếc nhẫn lục sắc phản chiếu ánh nắng, nổi bật trên bàn tay trắng ngọc như tuyết. Không hiểu sao, mặt Âu Dương Giai Tuệ đỏ bừng như ráng chiều.
Huyết Thần Hy ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt nàng—trái tim Giai Tuệ bỗng đánh một cái “thịch!” như thể đang tham dự lễ thành thân của chính mình.
Cô khẽ ho một tiếng:
“Khụ, nhỏ máu nhận chủ đi.”
Âu Dương Giai Tuệ nghe theo, cắn nhẹ đầu ngón tay nhỏ một giọt máu. Giọt máu lập tức bị viên lục ngọc hấp thu hoàn toàn. Nàng vừa dùng thần thức tra xét, lập tức kinh ngạc:
“Không gian... vô hạn?”
Chưa kịp để Giai Tuệ tiêu hóa hết biến hóa trên thân thể mình, thì từ bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân vội vã, dồn dập kéo đến. Dẫn đầu là một vị lão giả, thần sắc uy nghi – chính là gia gia nàng, Âu Dương Phúc. Theo sau là Âu Dương Phong, phụ thân nàng, và mẫu thân Liễu Nghi, sắc mặt đều đầy lo lắng.
“Hy cô nương, thứ mạo muội quấy rầy, nhưng... xin hỏi Tuệ Tuệ hiện đang ở đâu? Ta muốn tận mắt xem tình trạng sau khi trị liệu đêm qua...”
Âu Dương Phúc không kìm được nôn nóng, lời nói còn chưa dứt đã đưa mắt nhìn quanh phòng, mong mỏi tìm được bóng dáng thân thuộc.
Âu Dương Giai Tuệ đang ngồi ngay ngắn bên bàn trà, thoáng sửng sốt. Nàng rõ ràng ngồi đây, vì sao ánh mắt phụ mẫu và gia gia lại cứ dáo dác tìm kiếm?
“Gia gia? Mẫu thân? Phụ thân?” – Giai Tuệ nghiêng đầu, vừa ngạc nhiên vừa dở khóc dở cười.
Huyết Thần Hy chỉ nhẹ cong môi cười, nâng tay chỉ về phía Giai Tuệ – cô nương y phục lục nhạt, mái tóc dài xanh thẫm rủ vai, mắt như thủy tinh lóng lánh lôi mang. Nhưng ba vị trưởng bối kia lại đứng đờ người, ánh mắt lộ rõ hoài nghi.
Âu Dương Phong chau mày:
“Cô nương này... trông có vài phần tương tự Tuệ nhi, nhưng mà... chẳng lẽ...”
Giai Tuệ nhịn không được, bật cười khẽ:
“Gia gia, phụ mẫu, chẳng phải con vẫn ngồi đây sao? Sao lại không nhận ra con chứ?”
Ba người thoáng sửng lại. Đến khi nghe rõ giọng nói quen thuộc, cả ba như bị sét đánh giữa trời quang, đồng loạt trừng lớn mắt.
“Tuệ Tuệ?! Là thật sao?! Sao lại... thành ra thế này rồi?” – Âu Dương Phúc hấp tấp bước lên, ánh mắt sững sờ, xen lẫn sửng sốt và lo âu – “Con bị trúng độc sao? Sao tóc đổi thành màu xanh? Mắt cũng không phải màu cũ! Lẽ nào... là độc biến?”
Một tràng suy đoán dồn dập thốt ra khiến không khí nhất thời trở nên căng thẳng.
Lúc này, Huyết Thần Hy thong dong đứng dậy, tay áo nhẹ phất, thanh âm lười biếng mà mang theo tia trào phúng:
“Nếu theo lý luận đó, vậy bạch yên bạch mị, nhất nhãn song quang của ta... cũng là do trúng độc chắc?”
Ba người đồng loạt nghẹn lời.
Không khí cứng đờ.
Giai Tuệ khẽ cúi đầu, nhịn cười đến vai run nhè nhẹ.
Huyết Thần Hy xoay người, chậm rãi giải thích, âm thanh mang theo sự sắc bén và vững chãi của kẻ đứng trên vạn linh:
“Sở dĩ Tuệ Tuệ có biến hóa như thế, là vì đêm qua vừa thức tỉnh Lôi Ẩn, đồng thời dung hợp với thủy hệ nguyên tố. Hai loại nguyên tố tinh thuần cực hạn giao hòa, tất nhiên dẫn tới thể chất nghịch thiên xuất hiện dấu hiệu biến dị: tóc, mắt, khí tức đều khác xưa.”
“Dị biến như vậy... không phải là điềm xấu, mà là một cơ hội lớn, chứng tỏ thân thể nàng tương dung hoàn hảo với nguyên tố đặc thù, trong tương lai khả năng lĩnh ngộ lôi đạo – thủy đạo đều vượt xa phàm nhân.”
Ba người nhất thời sững sờ. Hồi lâu, Âu Dương Phong mới lẩm bẩm:
“Lôi – Thủy tinh thuần... là cực kỳ hiếm thấy...”
Liễu Nghi thì che miệng thảng thốt:
“Chẳng phải giống Thánh Nữ đế đô kim tơ huyễn mục, hay tiểu thư Phượng tộc diễm vũ thiên tư, phượng diễm lưu quang trong truyền thuyết sao?!”
Âu Dương Phúc vỗ mạnh trán:
“Lão hủ hồ đồ rồi! Dị biến như vậy từng ghi chép trong cổ thư. Mỗi người mang thể chất dị thường đều là cường giả tương lai!”
Ánh mắt ba người chuyển sang nhìn Huyết Thần Hy, bất giác trầm mặc. Trong lòng đã sớm xác định – nữ tử này tuyệt không đơn giản. Khí độ cao ngạo, tu vi thâm sâu, lại có thủ đoạn trị thương nghịch thiên, xuất thủ là dị đan, tặng công pháp Địa Giai như phát kẹo, nay còn giúp Giai Tuệ lột xác – nếu không xuất thân từ Dị Vực hoặc Thượng Giới, thì chính là... một vị tồn tại vô pháp dò lường.
Bầu không khí từ lo lắng chuyển sang nghiêm nghị, rồi lắng lại trong sự kính trọng không lời.
Cuối cùng, Âu Dương Phong chắp tay cúi người thật sâu:
“Hy cô nương, ngày trước là gia tộc ta lỗ mãng. Nay thấy Tuệ nhi an ổn, còn được đại cơ duyên, lão phu xin thay mặt nàng cảm tạ ân đức của cô.”
Huyết Thần Hy khẽ nhướng mày, không nói lời nào, chỉ quay đầu liếc Giai Tuệ – khóe môi cong lên nhàn nhạt.
“Có người vì ta mà cúi đầu như vậy, Tuệ Tuệ, muội định cảm ơn ta thế nào đây?”
Giai Tuệ đỏ mặt, nhỏ giọng lí nhí:
“Hy tỷ muốn sao... muội đều nghe.”
Sân luyện võ – ánh nắng buổi sớm đổ dài trên nền đá trắng.
Huyết Thần Hy lặng lẽ quan sát màn múa kiếm vừa rồi của Âu Dương Giai Tuệ. Kiếm pháp tuy mềm mại linh động, chiêu chiêu ẩn sát cơ, nhưng trong mắt cô vẫn thiếu mất một phần thần vận – chưa đủ để bước qua ranh giới của tuyệt đỉnh kiếm đạo.
Cô khẽ lắc đầu.
Âu Dương Giai Tuệ lập tức thu chiêu, thu kiếm đứng lặng. Sắc mặt không khỏi có chút buồn tủi.
Ngay lúc đó, Huyết Thần Hy giơ tay, búng nhẹ một ngón.
“Muội dùng thanh
Tuyệt Tinh Vũ này thử xem.”
Một đạo kim quang vẽ thành đường cong sắc lạnh giữa không trung. Âu Dương Giai Tuệ đưa tay tiếp lấy – vừa chạm tay, luồng linh áp như có như không từ chuôi kiếm lập tức truyền ngược về cánh tay nàng khiến cánh tay run nhẹ, khí huyết chấn động.
Nàng lập tức tuốt kiếm ra khỏi vỏ.
Ầm một tiếng — khí tức lôi đình nổ tung giữa trời quang.
Trong tay nàng lúc này là một thanh bích kiếm, lưỡi dài ba thước hai tấc, thân kiếm mảnh như trăng lưỡi liềm, bóng loáng như được rèn từ thủy tinh và lôi ngân kết hợp. Mỗi khi ánh dương chiếu lên thân kiếm, từng tia sáng xanh tím uốn lượn tựa như sao trời rơi xuống trần gian.
Dọc theo thân kiếm là những cổ văn Long Tộc khắc chìm bằng máu xương Thượng Cổ, ẩn ẩn lấp lóe, tỏa ra Long Uy khiến người xung quanh chỉ cần liếc qua cũng bất giác rùng mình, không dám nhìn thẳng.
Quai kiếm là hình tượng
Thanh Long uốn lượn, vảy rồng dựng ngược, bốn móng sắc bén bám vào chuôi kiếm, quấn quanh một viên Hải Linh Ngọc – vật chứa linh hồn của pháp khí, cũng chính là nguồn cội của kiếm linh Tuyệt Tinh Vũ. Từ viên ngọc ấy không ngừng trào ra khí tức thuần khiết của Thủy hệ và Lôi hệ, đan xen lẫn nhau như sấm rền giữa biển cả.
Kiếm khí chưa phát đã khiến không gian xung quanh dao động nhè nhẹ, những đệ tử Âu Dương tộc đứng xem liền bị chấn nhϊếp lùi nửa bước, sắc mặt trắng bệch.
“Thượng Khí siêu cấp... còn là loại song nguyên tố?! Thật đáng sợ...”
Có kẻ thấp giọng kinh hô, không dám tin vào mắt mình.
Âu Dương Giai Tuệ nắm chặt chuôi kiếm, trái tim đập rộn ràng. Chỉ cầm lấy thanh Tuyệt Tinh Vũ, nàng đã cảm thấy linh hồn mình như được cộng hưởng, từng tia điện chạy rần rần qua cốt tủy, khí tức trỗi dậy – như kiếm và người là một thể.
Nàng ngẩng đầu nhìn Huyết Thần Hy. Cô chỉ khoanh tay nhàn nhạt nói:
“Pháp bảo cũng như người bạn đồng hành. Kiếm không xứng tay, chiêu dù tinh diệu cũng chẳng khác gì múa gậy.”
“Thử lại đi, lần này dùng kiếm của ta... múa một chiêu khiến ta động tâm.”