Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 4: Hư Không Giáng Thế

Sâm Lâm

Rừng rậm Sâm Lâm – một trong Tứ Hung Địa Tây Châu, trải dài vạn dặm, tiếp giáp biên cương Tây Thiên Quốc và Bắc Thiên Quốc. Nơi đây quanh năm sương mù dày đặc, linh khí hỗn loạn, Ma Thú hoành hành, địa thế hiểm trở đến quỷ thần khó lường.

Từ trên không nhìn xuống, Sâm Lâm như một tấm thảm xanh khổng lồ, bị xé toạc bởi sông ngòi ngoằn ngoèo, thác nước treo trên vách đá, và những vòm cây cao hàng trăm trượng phủ kín trời. Tán cây che lấp cả nhật quang, khiến mặt đất vĩnh viễn trong bóng mờ.

Thỉnh thoảng, giữa rừng sâu vang lên tiếng gầm rú của Ma Thú, khiến chim chóc hoảng loạn bay vυ"t, vạn vật lặng ngắt như tờ.

Lúc này, một tiểu hồ ly lông đỏ, thân thể chỉ to bằng cái đệm gối, đang ra sức chạy trốn. Đuôi dài lại hơi ngả tím, vẫy lên trong sương mù.

Đuổi theo sau nó, là một con Hắc Đại Hùng – Ma Thú Tứ Giai, hình thể khổng lồ như núi, lông toàn thân đen sẫm, chòm lông đỏ trên lưng như bốc lửa, ánh mắt lục u ám như vực sâu tử vong.

[ Vạn Linh Dị Lục có chép:Loài ma thú hung tợn xuất thân từ Sâm Lâm sâu thẳm, hình thể như sơn, da đen tựa mực tà, toàn thân cơ nhục cuồn cuộn, chòm lông đỏ như huyết diễm bốc cháy trên lưng.

Tương truyền Hắc Đại Hùng trời sinh hung tính, tính tình táo bạo, mùi máu tanh là thứ dẫn dụ nó từ xa mười dặm. Mỗi khi xuất hiện, thường kèm theo địa chấn, thú chạy chim bay, núi rừng thê lương.

Một trảo vung ra có thể đánh sập cổ mộc trăm tuổi, một chưởng gầm lên chấn động cả rừng thiêng. Tu vi phổ thông từ Tam Giai Ma Thú trở lên, nếu gặp cá thể trưởng thành có thể đột phá Ngũ Giai, uy lực tương đương Hoàng cảnh.

Tuy nhiên, trí tuệ hữu hạn, dễ bị dụ hoặc bởi tinh hạch hoặc thực vật linh thảo mang khí tức thâm hậu. Một khi bị thương, Hắc Đại Hùng càng điên cuồng, tử chiến đến cùng. Trong giới tu chân, có câu truyền tụng:

“Thà đối một bầy sói, chớ đυ.ng Hắc Hùng say máu.”]

Hắc Đại Hùng tụ khí vào trảo, một chiêu đánh xuống khiến hai cổ thụ đổ rạp, mặt đất rạn nứt. Tiểu hồ ly bị văng xa, thân thể bé nhỏ đập vào đá, vết thương chằng chịt, yêu lực tán loạn.

“GRÀOOOO!”

Hắc Đại Hùng gầm vang, nhảy lên không trung, giơ trảo định kết thúc sinh mạng nhỏ bé ấy—

Tiểu hồ ly co rúm lại, đôi mắt ướt đẫm, run rẩy nhắm nghiền, chuẩn bị đón lấy cái chết…

Ngay khoảnh khắc đó—

Thiên địa dị biến!

Trời đất gầm vang, lôi vân hội tụ. Một xoáy kim quang xuất hiện giữa tầng mây, sấm chớp đan xen, chớp mắt đã giáng xuống một đạo ánh sáng như sao băng đâm thủng không gian.

Huyết Thần Hy – như thiên lôi trảm tà, từ trời cao rơi thẳng xuống như cự thạch đốt cháy bầu trời. Lúc hạ cánh, cô say rượu nhưng vẫn kịp xuất ra hộ trận bảo vệ thân thể. Ma sát với khí lưu khiến y phục cháy xém vài phần, ánh sáng bùng nổ ngay khi tiếp đất.

“ẦM!!!”

Một tiếng nổ rền vang cả khu rừng. Hắc Đại Hùng bị lôi hỏa thiêu sạch, chết ngay tại chỗ. Mặt đất lún xuống tạo thành một hố sâu mười trượng, đá đất nứt toác, khói bụi cuộn cuộn.

Chim muông hoảng sợ bay loạn, Ma Thú cấp thấp trong vùng đều tháo chạy.

Tiểu hồ ly nằm sấp dưới đất, hé mắt, phát hiện bản thân vẫn còn sống. Nó cố nhổm dậy, run rẩy tiến tới miệng hố.

Bên trong, Huyết Thần Hy nằm nghiêng trong đống bụi mù, dung nhan như ngọc khắc, môi đỏ khẽ mím, khí tức say rượu vẫn còn vương vấn. Bộ y bào đỏ sẫm, tuy có chút tàn phá, nhưng vẫn đẹp đến rung động lòng người.

Tiểu hồ ly dỏng tai, ngập ngừng rồi chạy lại gần, đưa chân khều nhẹ cô – vẫn không có phản ứng. Thử dùng linh thức dò xét, nó phát hiện cô chỉ đang… ngủ say!

Không dám làm phiền thêm, hồ ly chợt nhớ đến viên Tinh Hạch cấp 4 trong thân thể Hắc Đại Hùng. Nó lao tới, móc ra hạch tinh tỏa sáng lấp lánh, ngậm trong miệng mang lại, nhét vào cổ áo cô.

Sau đó, nó cắn cổ áo, dùng hết sức lôi cô vào trong hang đá Hắc Đại Hùng từng cư ngụ, quyết tâm báo ân cứu mạng.

Từ giây phút đó, nhân quả giữa hồ ly nhỏ và huyết y nữ tử – đã được buộc bằng sợi chỉ đỏ.

Tinh Hạch, còn gọi là Ma Hạch (với Ma thú), Yêu Hạch (với Yêu thú), là kết tinh linh lực trong cơ thể yêu linh – ma thú – linh thú sau khi tử vong, tụ tập tại đan điền hoặc não hạch, là cốt lõi lực lượng nguyên sơ, tương tự "đan điền" của tu sĩ.

Chúng hình thành từ hàng trăm năm hấp thu thiên địa linh khí, chuyển hóa qua bản thể huyết mạch mà thành, ẩn chứa nguyên tố bản mệnh cùng ý chí chiến đấu của sinh vật ấy khi còn sống.

Tùy theo phẩm cấp của yêu thú hay ma thú, Tinh Hạch được chia thành các cấp bậc tương ứng:

— Cấp 1 đến 9 (tương đương với cảnh giới từ Linh Sư đến Linh Thần).

— Ngoài ra, còn có những Thần Hạch, chỉ tồn tại trong cơ thể ma thần hoặc cổ linh thú đã khai mở linh trí.

Công dụng của Tinh Hạch – Ma Hạch – Yêu Hạch gồm:

Dùng làm tài liệu tu luyện:

Tu sĩ có thể luyện hóa trực tiếp để hấp thu linh lực, đặc biệt hiệu quả khi có cùng thuộc tính nguyên tố với người sử dụng.

Ví dụ: Ma Hạch hệ Hỏa từ Hỏa Tê Ma Ngưu sẽ đặc biệt thích hợp cho tu sĩ tu luyện Hỏa Đạo.

Luyện đan – Luyện khí – Chế phù:

Một số đan phương cao cấp cần dùng Yêu Hạch như chất dẫn hoặc phụ dược. Trong luyện khí, Yêu Hạch cấp cao có thể khảm vào pháp bảo để tăng linh tính hoặc năng lượng. Trong trận pháp, Ma Hạch giúp duy trì linh lực vận hành.

Trao đổi buôn bán:

Trong những khu vực hoang vực, nơi linh thạch hiếm hoi, Tinh Hạch thường được dùng thay linh thạch, đặc biệt là Tinh Hạch từ thú cấp cao. Chúng có thể sánh ngang hoặc vượt giá trị của một viên linh thạch cấp 9.

Khảm vào khế ước – thú triệu hoán:

Một số khế thú hệ thống cho phép dung hợp Yêu Hạch để tăng cấp độ hoặc đánh thức huyết mạch cho thú khế ước.

Ghi chú đặc biệt:

Ma Hạch: Sinh ra từ ma thú, mang theo ma khí âm lãnh, dễ làm nhiễm tâm ma. Chỉ thích hợp với tu giả tu luyện Ma Đạo – Huyết Đạo – Tà Đạo.

Yêu Hạch: Từ yêu thú, khí tức ôn hòa hơn, linh lực dễ luyện hóa, thường được yêu thích bởi tu sĩ yêu đạo – triệu hoán sư – luyện đan sư.

Tinh Hạch: Cách gọi chung trong học viện hoặc thương hội để phân loại học thuật và trao đổi thương mại. Dù là Ma Hạch hay Yêu Hạch, nếu đã được tinh luyện tẩy tạp, đều gọi là Tinh Hạch.

Đế Đô Mã Hình Kỳ

Tại Bà La phủ, trong một gian phòng vắng, một thiếu niên đang đứng ngẩn người trước gương đồng.

Bà La Mặc Ca, người vừa tỉnh lại sau nhiều ngày hôn mê.

Không ai biết, linh hồn trong thân thể ấy… đã không còn là của thiếu niên phế vật năm nào.

Mặc Ca – một thanh niên bình thường ở Trái Đất, bị lôi điện đánh trúng, linh hồn xuyên không nhập vào thân thể kẻ bị mọi người chế giễu.

“Không ngờ… lại thật sự xuyên không?…”

Hắn ngắm nghía khuôn mặt non nớt trong gương, nhẹ xoa cằm:

“Ngũ quan không tệ, dáng người còn đang phát triển. Sau này chắc chắn là một tuấn tú thiếu niên lấy sắc diệt địch!”

Ký ức nguyên chủ hiện lên trong đầu – ba năm liền không hấp thu được linh khí, bị xem là phế vật, bị hôn mê vì một cái tát của thiếu gia nhà khác.

Mặc Ca siết tay, trong mắt hiện lên hàn quang:

“Phế vật ư? Để rồi xem... Ta sẽ khiến các ngươi phải quỳ xuống!”

Bà La Mặc Ca bước ra khỏi tiểu viện, khí sắc hồng hào, ánh mắt sắc bén hơn xưa, chậm rãi tiến đến nhà chính.

"Thưa phụ thân cho gọi hài nhi."

"Sức khỏe con thế nào rồi? Trong người còn chỗ nào thấy khó chịu chăng?"

Bà La Lý nam nhân trung niên tuổi chừng ba mươi lăm, trên người mang khí chất ổn trọng của gia chủ, đôi mắt hiện rõ sự mệt mỏi do lao tâm vì đại cục gia tộc. Gần đây thương hội trì trệ, tiệm dược sa sút, khiến ông luôn phải trằn trọc suy tính đối sách.

"Thưa phụ thân, hài nhi đã khỏe hẳn, xin người đừng quá lo lắng."

Bà La Mặc Ca lễ độ trả lời, khóe môi thoáng nét điềm đạm.

Bà La Lý gật đầu hài lòng, đặt chén trà xuống, giọng điềm tĩnh.

"Vậy thì tốt. Nhân đây phụ thân cũng có chuyện quan trọng muốn nói, năm xưa khi gia gia con còn tại thế, đã từng định sẵn hôn ước với Âu Dương gia. Nay con đã trưởng thành, việc này cũng nên thông báo cho con rõ."

Bà La Mặc Ca thoáng giật mình, nhưng ánh mắt rất nhanh thu lại, chỉ khẽ gật đầu:

"Vâng ạ, phụ mẫu đặt đâu hài tử ngồi đó, hài nhi nghe theo phụ mẫu sắp xếp.

Nói xong hắn cúi đầu thi lễ, rồi lui về tiểu viện."

Trở lại phòng, Bà La Mặc Ca lật xem mấy quyển kỳ thư cổ tàng, nghiền ngẫm rồi làm theo chỉ dẫn, ngồi xếp bằng ngay ngắn trên giường, nhắm mắt lại rồi điều tức theo pháp quyết trong Vạn Linh Thiên Tạng - tàng thư của muôn linh, mở đầu mọi đại đạo.

“Thiên địa vô cực, linh khí vi trần. Dẫn nhất tức, dưỡng tâm mạch. Dẫn nhị tức, khai huyền khiếu. Dẫn tam tức, tụ linh uyên.”

“Tinh vi lụy ảnh, khí hóa thần mang. Ngã dĩ linh nhập thể, độ mệnh chuyển cơ, vạn vật quy nguyên!”

Khi tụng niệm pháp quyết này, người tu luyện cảm nhận từng tia linh khí quanh mình hóa thành những đốm sáng li ti như huỳnh quang, nhẹ nhàng trôi về phía thân thể.

Ban đầu rải rác, sau ngưng tụ thành từng dòng, tựa sông ánh sáng tràn vào huyệt đạo, kinh mạch, đan điền. Cảm giác ấm nóng lan tỏa từ ngực xuống bụng dưới, như một dòng suối ngầm được khai mở giữa lòng đất khô cằn.

Sau trăm lần thất bại, mãi đến đêm khuya, kỳ tích cuối cùng cũng xuất hiện.

Một tia linh lực mỏng manh như sương mờ tụ lại nơi đầu ngón tay. Bà La Mặc Ca vui mừng đến nghẹn thở. Kỳ thực, kể từ khi xuyên hồn đến thế giới này, thân thể vốn bị xem là phế vật của nguyên chủ đã chẳng còn như xưa – linh căn mờ nhạt đã bị cải thể, huyết mạch mờ tối dường như đang tái sinh.

Suốt ba ngày ba đêm, hắn không rời khỏi phòng, đóng kín cửa sổ, ngồi xếp bằng, không màng ăn uống. Trong tĩnh thất âm u, pháp quyết cổ trong sách truyền xuống tâm thức vận chuyển quanh thân, linh khí thiên địa mỏng manh quanh đây vẫn đủ để hội tụ, hóa thành linh lực, khẽ chảy trong kinh mạch.

Hắn – đã bước vào cảnh giới nhập môn đầu tiên của con đường tu đạo: Linh Sư Đạo.