Bên trong phòng của Huyết Thần Hy, tiểu hồ ly đang cuộn tròn như một cục bông lửa nhỏ, đuôi quấn quanh người, thở đều đều.
“Cạch.”
Một bóng đen to lớn vυ"t qua cửa, gió mạnh thổi sập cánh cửa gỗ. Hương thơm còn phảng phất theo người vừa tới — chính là Huyết Thần Hy.
Cảm nhận được hơi thở quen thuộc, tiểu hồ ly lập tức mở bừng mắt. Đôi đồng tử sáng lên trong đêm tối, hệt như hai hòn ngọc trai thấm sương đêm.
“Chủ nhân về rồi! Mỹ Mỹ nhớ người muốn chết~!”
Chưa kịp dứt lời, thân ảnh nhỏ bé đã phóng vèo tới, nhào vào lòng Huyết Thần Hy.
“Ừm, ta cũng nhớ Mỹ Mỹ.”
Huyết Thần Hy ôm gọn tiểu hồ ly trong tay, vuốt vuốt bộ lông mềm như nhung. Hai má tiểu hồ ly bị cô nựng đến phúng phính, vừa đỏ vừa tròn, đáng yêu đến lạ.
“Ngoao~”
Tiểu hồ ly nhào tới liếʍ một cái rõ to lên má Huyết Thần, “tình cảm đẫm ướt” làm một bên mặt cô dính dính. Huyết Thần khẽ cau mày, búng nhẹ mũi Mỹ Mỹ một cái, rồi túm lấy cái đuôi xù xù lắc lắc.
“Chủ nhân... ư ư... chạm chỗ nhạy cảm rồi a~~!”
Tiểu hồ ly giật mình, thân thể nhỏ bé run lên một cái, rít một tiếng trong cổ họng, rồi nhảy phốc lên tránh thoát "ma trảo".
Huyết Thần bật cười khẽ, đặt nó lại giường, rút khăn ướt lau mặt, phủi sạch bụi bặm vương lại sau chặng đường dài.
Cởi ngoại bào treo lên giá, cô bước tới bên giường nằm xuống. Tiểu hồ ly nhìn một lượt, dường như hiểu ra điều gì đó, lập tức quay lưng lại, cái đuôi cụp xuống, gương mặt nhỏ xíu mang vẻ tủi thân đầy ai oán.
“Ơ, gì thế? Mặt xị thế kia?”
Huyết Thần Hy chống tay nằm nghiêng, ngạc nhiên nhìn cục bông quay lưng, nghiêng đầu tự hỏi: “Ta có mắng gì đâu mà giận ta?”
Tiểu hồ ly lặng im, một cọng râu cũng không buồn nhúc nhích.
“Này, đừng bảo vì ta lau mặt mà nghĩ ta chê nước bọt của ngươi nhé? Ta lau vì... ta dơ, chứ nước bọt Mỹ Mỹ thơm lắm mà, đúng không?”
Tiểu hồ ly run một cái. Sau một thoáng trầm ngâm, hai tai nhỏ khẽ giật giật, đôi mắt sáng lại nhưng vẫn cố tỏ ra lạnh lùng, không thèm quay lại làm lành.
Thấy vậy, Huyết Thần Hy khẽ cười, vươn tay... bóp nhẹ hai cái lên mông tròn tròn của nó.
“Còn giận không? Hử? Hử?”
“Ch-chủ nhân biếи ŧɦái!!”
Tiểu hồ ly hét lên, mặt đỏ bừng, lấy cái chân ngắn ngắn đập lên tay Huyết Thần, rồi kêu lên như vừa bị ức hϊếp:
“Chạm mông người ta còn hỏi người ta có giận không!?”
Huyết Thần Hy nhướng mày, nửa cười nửa không.
“Ồ? Hôm nay dám gọi ta là ‘biếи ŧɦái’ nữa à? Chiều quá rồi phải không?”
Sắc mặt cô nghiêm lại. Chỉ là một cái nhíu mày thôi nhưng đã khiến tiểu hồ ly rụt cổ, đôi mắt rơm rớm, không biết nên cọ vào đâu.
“Hức... chủ nhân sẽ không thương Mỹ Mỹ nữa sao...? Chủ nhân sẽ... sẽ nuôi con khác rồi bỏ Mỹ Mỹ ngoài rìa…”
Tiểu hồ ly cuống quýt, nước mắt lã chã, môi mím lại khóc thút thít, từng tiếng như kim châm vào lòng người.
Huyết Thần Hy trong lòng mềm nhũn, thở dài, xoay người lại, ôm trọn tiểu hồ ly vào lòng, vuốt ve an ủi.
“Ngoan, ngoan, đừng khóc nữa.”
Tiểu hồ ly ngẩng đầu lên, đôi mắt ngân ngấn nước, ánh nhìn long lanh.
“Chủ nhân không giận nữa rồi?”
“Không giận nữa. Lần sau gọi ta là ‘biếи ŧɦái’ nữa thì... sẽ bị cắn vào đuôi.”
“A! Mỹ Mỹ nhớ rồi! Không dám nữa đâu~!”
Tiểu hồ ly rúc đầu vào lòng Huyết Thần Hy, dụi dụi một lúc rồi mới ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ, cái đuôi cuộn quanh eo nàng như chiếc khăn lông ấm.
Bên ngoài cửa sổ, trăng sáng như gương, chiếu lên hai bóng hình đang an yên bên nhau, giữa một thế giới cuồng loạn máu tanh và thiên mệnh tranh đoạt.
...
Mặt trời vừa nhô cao, nắng sớm rọi nghiêng qua cành lá rậm rạp, chiếu xuống mái ngói nơi hậu viện Âu Dương tộc.
Âu Dương Giai Tuệ nhẹ bước đến phòng, hai tay bưng khay thức ăn, là món mặn dành riêng cho tiểu hồ ly – như thường lệ mỗi sáng.
“
Chi nha~”
Cửa gỗ khẽ hé, nàng đẩy nhẹ bước vào, đặt khay lên bàn. Mỗi ngày giờ này tiểu hồ đã thức, hôm nay lại chẳng thấy đâu, chỉ nghĩ chắc vẫn còn nướng ngủ...
Nàng bước tới bên giường, bất giác dừng lại — gương mặt quen thuộc kia, đang nằm yên trong giấc ngủ sâu, dung nhan lạnh nhạt như tượng ngọc, khí tức như trăng ngưng tuyết tụ, từng đường nét tựa tiên nhân giáng thế.
Đôi mắt Giai Tuệ nhìn đến ngẩn người, trái tim vô cớ đập nhanh, từng hơi thở nhẹ như sợ quấy rầy giấc mộng ấy...
"Nhìn đủ chưa?"
Âm thanh trầm nhẹ cất lên khiến nàng bừng tỉnh, giật mình rũ mắt xuống. Huyết Thần Hy đã mở mắt, đôi mắt lạnh như sương thu, nhìn thẳng vào nàng.
"Muội... muội ra ngoài chờ Hy tỷ thay y phục nha!"
Âu Dương Giai Tuệ lắp bắp, mặt đỏ ửng, xoay người bước nhanh ra khỏi cửa.
Ra đến ngoài, nàng vừa đi vừa lầm bầm:
"Mới sáng sớm đã mất mặt thế này... thật không có tiền đồ."
"Tuệ Tuệ vào đây giúp tỷ thay y phục đi, xí xóa cho muội một lần mất mặt đó."
Giọng nói từ trong phòng vang lên lười biếng nhưng trầm ổn, mang theo vài phần trêu ghẹo.
Câu nói ấy như châm thêm lửa, khiến vành tai Giai Tuệ bốc khói. Nhưng chân nàng lại quay ngược – không do dự mà bước trở vào.
Sau tấm bình phong, Huyết Thần Hy đã đứng sẵn, hai tay dang ngang, mái tóc dài buông xõa, y phục hở lưng, làn da trắng mờ dưới lớp lụa mỏng như muốn giễu cợt tâm trí người khác.
"Ngại cái gì, thứ muội có, tỷ cũng có."
Huyết Thần Hy nhắm mắt cười nhẹ.
"Vâng..."
Âu Dương Giai Tuệ lí nhí như muỗi kêu, tay run run đưa lên gỡ vạt áo, cả quá trình đều nhắm mắt cắn răng làm, không dám liếc nhìn nửa điểm.
Đến khi thay xong, nàng mệt mỏi cả người, mồ hôi túa ra như vừa đánh một trận sống chết. Không biết rằng phía dưới giường, tiểu hồ ly đã tỉnh từ lâu, đang ló đầu nhìn lén, tròng mắt sáng rực như sao, nước miếng chảy ròng ròng – vẻ mặt như thấy Thần linh giáng thế, thành kính tột bậc.
Sau khi thay y phục, ba người cùng ngồi tại bàn trà trong phòng. Trên bàn là vài món mặn – dành cho tiểu hồ. Giai Tuệ thầm trách bản thân, bởi nàng đâu ngờ Huyết Thần Hy đã về, nên chưa chuẩn bị món cho cô.
Tiểu hồ ngồi ngay ngắn, ăn phần gà xé một cách ngoan ngoãn, còn hai người yên lặng nhìn nhau – ánh nắng lặng lẽ rọi qua cửa sổ, phủ một tầng sáng dịu lên gương mặt cả hai.
"Hy tỷ chờ một chút, để muội đi lấy món chay..."
Giai Tuệ bất giác đứng dậy, nhưng bàn tay bị giữ lại.
"Không cần phiền phức."
Huyết Thần Hy nhẹ nhàng nắm cổ tay nàng kéo xuống.
Ánh mắt nàng dừng lại nơi cổ tay mình bị nắm lấy — da thịt ấm nóng, lòng bàn tay cứng cáp mà lại dịu dàng lạ thường. Một luồng cảm xúc lạ xẹt qua ngực khiến Giai Tuệ hoảng hốt cúi đầu, lảng ánh nhìn, ngồi xuống.
Huyết Thần Hy buông tay, lấy từ nhẫn trữ vật ra một lọ ngọc nhỏ, mở nắp, đổ ra một viên đan dược màu vàng nhạt — không nói không rằng, uống vào.
Âu Dương Giai Tuệ nhìn không chớp mắt.
Lọ đan quá tinh xảo, lại toát ra mùi thuốc kỳ lạ – không giống bất kỳ thứ đan nào nàng từng thấy ở Tân Đại Lục.
"Muội muốn nếm thử không?"
Huyết Thần Hy hỏi, khẽ lắc nhẹ lọ đan trong tay, tiếng va nhẹ trong ngọc như tiếng chuông mảnh.
Giai Tuệ liền gật đầu — nàng thật sự muốn biết, thứ đan thần bí đến từ thế giới của Hy tỷ, rốt cuộc mang hương vị ra sao.
Huyết Thần Hy khẽ nghiêng người, đổ một viên đan dược vào lòng bàn tay Âu Dương Giai Tuệ.
Nàng cầm lên đưa mũi ngửi – một hương thơm lừng lan tỏa, dịu nhẹ mà đậm đà mùi dược thảo, khiến cổ họng bất giác tiết nước bọt, vị giác như bị đánh thức.
Không chút do dự, nàng bỏ vào miệng. Vị ngọt thanh, mềm dẻonhư kẹo, nhai một chút liền tan – ngon đến mức không thể diễn tả.
"Ngon quá a! Hy tỷ, cái này gọi là gì vậy?"
Nàng nghiêng đầu hỏi, đôi mắt sáng rực như sao trời.
"Thực Dưỡng Đan."
Huyết Thần Hy thong thả đáp, tay khẽ vuốt lọ ngọc.
"Dinh dưỡng gấp ba lần sơn hào hải vị, nếu Tuệ Tuệ thích, tỷ cho đấy. Khi nào ăn hết, cứ nói, tỷ đưa thêm."
Ngữ khí thản nhiên, nhưng ẩn ẩn một âm mưu...
Một loại dụ dỗ bằng mỹ vị, làm mềm lòng tiểu hài tử – mà thực chất chỉ vì muốn... dưỡng máu cho ngon.
Âu Dương Giai Tuệ nào có biết, chỉ ngây thơ vui vẻ gật đầu:
"Thật sao Hy tỷ?"
"Ừm."
Huyết Thần Hy mỉm cười, từ nhẫn trữ vật lấy ra một lọ khác to hơn, ước chừng chứa mười bốn viên Thực Dưỡng Đan, giao tận tay nàng.
"Hy tỷ thật tốt! Tuệ Tuệ rất thích Hy tỷ."
Nàng cười rạng rỡ, nâng niu hai tay cầm lấy, vui mừng như được ban thưởng ngọc quý, cẩn thận cất vào tay áo.
"Mỗi ngày ăn một viên thôi, ăn nhiều sẽ dư dinh dưỡng, không tốt."
"Dạ!"
Nàng đáp lại với giọng hí hửng, khiến Huyết Thần Hy bất giác nhếch môi cười khẽ.
Một lát sau, khi tiểu hồ đang ăn miếng thịt gà cuối cùng, Âu Dương Giai Tuệ kể lại sự viêch chấn động ở đế đô Mã Hình Kỳ, bao gồm cả hôn ước tới cái tên Mặc Ca kia.
Nghe đến đó, Huyết Thần Hy hơi cụp mắt, ánh nhìn trầm xuống như đang tính toán điều gì, một lúc sau mới lên tiếng:
"Tuệ Tuệ... muốn thắng hắn không?"
Nàng khựng lại. Rồi dứt khoát gật đầu.
"Tất nhiên là muốn rồi!"
Giọng đầy căm ghét. Ngay từ lần đầu gặp mặt, nàng đã không thể nào ưa nổi cái tên Bà La Mặc Ca cư xử cục cằn với nữ nhi – thô lỗ, tự phụ, kiêu căng. Nghĩ đến thôi cũng đã thấy bực.
"Tỷ có cách giúp Tuệ Tuệ sao?"
Nàng nhanh trí, lập tức hiểu ý.
Huyết Thần Hy đáp nhẹ:
"Đối mặt sinh tử, đột phá tu vi, củng cố lôi biến thể... không nơi nào thích hợp hơn Cửu U Vực."
Âu Dương Giai Tuệ trầm mặc vài giây rồi gật đầu.
"Thật ngoan."
Huyết Thần Hy nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu nàng.
Cử chỉ bất ngờ ấy khiến trái tim Giai Tuệ đập thình thịch như nổi trống. Mặt nàng đỏ bừng, nhưng trong lòng lại... thích, có một thứ cảm giác ngọt ngào không rõ gọi tên.