Tuyệt Tình Cốc – gần bờ Đông Rừng Sâm Lâm.
Trong một bụi rậm rậm rạp nơi bờ hồ, một thân cây đỏ thẫm lấp ló như giấu mình trong bóng tối, phần ngọn búp lấp lánh tựa ánh máu phơi dưới trăng tà.
Huyết Thần Hy lội lên bờ, ánh mắt sắc như cắt, khẽ cau mày khi nhìn kỹ:
“Hồng Xôi Mân Chi?”
Khóe môi cong nhẹ, nàng bước tới, tay vừa vươn ra toan hái…
“Chụp!” — một bàn tay mềm mại nhưng cứng như thép lập tức chụp lấy cổ tay nàng.
Huyết Thần Hy xoay đầu, chạm phải ánh mắt lam thẳm như vực sâu.
Không ai khác, chính là Long Lộ Khiết.
“Ngươi hái dược, đã hỏi chủ cốc chưa?”
Giọng nói lãnh đạm vang lên giữa làn hơi nước, mang theo băng khí thấu xương. Bàn tay trắng muốt tưởng như vô hại lại chứa kình lực áp chế khiến không khí xung quanh như ngưng trệ.
Huyết Thần Hy không chút nao núng, ánh mắt nheo lại, khoé môi nở nụ cười nhàn nhạt:
“Chủ cốc? Nực cười.
Thiên địa sinh linh, vật ngoại tự hoá. Ngươi dựa vào đâu mà xưng chủ?”
Lời nói nhẹ như gió thoảng nhưng mang theo khí tức cao ngạo bá đạo. Dẫu tu vi còn kém đối phương, nhưng tư thái của cô – Hắc Ám Luyến Thần, nào phải thứ Long tộc có thể lấn át?
“Ta dựa vào quyền cước.”
“Ngươi dám mạo phạm Long tộc, thì chuẩn bị... nộp mạng đi!”
Long Lộ Khiết giận tím mặt, bàn tay tung trảo, linh lực như hải triều bộc phát. Một chiêu Long Trảo Tàn Vân xé gió đánh tới, ẩn ẩn tiếng long ngâm rung chuyển mặt hồ.
Huyết Thần Hy chẳng thể đỡ thẳng, đành phi thân né tránh. Hai thân ảnh, một bạch một huyết, vờn nhau giữa không trung, linh lực loạn lưu xé nát cỏ cây quanh cốc.
“Xoạt – Phịch!”
Trong lúc né tránh, Huyết Thần Hy giẫm phải bùn trơn, trượt chân ngã ngửa ra sau. Cùng lúc ấy, Long Lộ Khiết đang thế công tới, không kịp thu thế…
“Bộp!”
Cả thân thể nàng ngã đè lên người Huyết Thần Hy. Hai người nằm đè lên nhau, chưa kịp định thần…
“Chụt—”
Môi chạm môi.
Thời gian như đông cứng.
Đôi mắt lam và huyết đồng cùng lúc mở to, trân trối nhìn nhau. Ánh mắt dao động – tim đập hỗn loạn – không ai kịp phản ứng.
Cảm giác ấm áp, mềm mại… lạ lẫm như có điện giật nơi đầu môi truyền thẳng đến trái tim.
Long Lộ Khiết bừng tỉnh đầu tiên, ngồi bật dậy như bị bỏng, hai tay chà xát môi đỏ đến sưng tấy, ánh mắt như sắp đốt người:
“Tiện… tiện nhân! Ngươi… ngươi dám cướp nụ hôn của bản long!”
Huyết Thần Hy thì vẫn nằm dưới đất, tay chống đầu ngẩng nhìn nàng, vẻ mặt đầy vô tội lại pha lẫn chút cợt nhả:
“Ta mà biết trước nụ hôn đầu lại ngọt như vậy… đã cố thêm một khắc rồi.”
Long Lộ Khiết nắm tay siết chặt, cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu. Nhưng chưa kịp ra tay, Huyết Thần Hy lại đứng lên, bước tới gần, cúi người nhẹ nâng cằm nàng, ánh mắt dày đặc trêu chọc:
“Ngươi là Long tộc, máu thanh thuần, mùi cũng ngọt…
Nếu chịu về theo ta, làm một tiểu thϊếp thôi, ta bảo đảm không phụ lòng đâu.”
Long Lộ Khiết trừng mắt, trong đáy mắt là chán ghét, là sỉ nhục, là nỗi uất ức long huyết chưa từng nếm trải.
“Ngươi… muốn chết!”
Tay nàng run lên vì giận, nhưng lòng lại bối rối không tên.
Huyết Thần Hy, kẻ ma tu quỷ dị, không hề tỏ vẻ tham luyến thân thể nàng — mà là… đang đùa cợt cảm xúc.
Không giống kẻ dâʍ ɭσạи. Không giống chính nhân quân tử. Mà như một loại vương giả hoang cuồng, ngang trời bước tới, lấy trời đất làm chiếu, lấy long nữ làm trò đùa.
“Không trả lời tức là đồng ý sao, nương tử?”
Khóe môi Huyết Thần Hy nhếch lên một đường cong tà mị, ngón tay thon dài nhẹ lướt qua gò má trắng ngần của Long Lộ Khiết, làn da mềm mịn như phấn tuyết, mát lạnh như sương sớm trên Thiên Sơn băng vực.
“Ngươi là… đăng đồ tử!”
Long Lộ Khiết nghiến răng nghiến lợi, phẫn hận thét lên. Toàn thân nàng run rẩy vì tức giận, nhưng không rõ vì sao lại chẳng thể cử động, như có một tầng khí trói buộc vô hình bao phủ, áp lực huyết mạch không giống thiên uy mà là… mị uy đến từ Cổ Huyết Ma Tộc.
Dẫu không khó thở, nhưng tay chân lại cứng ngắc như hóa đá, để mặc đối phương bỡn cợt trong bất lực – nỗi nhục này khắc tận tâm can.
Ánh mắt Huyết Thần Hy chuyển dần sang huyết sắc, sắc lạnh tựa vực sâu không đáy.
“Ngươi… là người Ma Tộc?”
Trong lòng Long Lộ Khiết chấn động. Thân là hậu nhân Thượng Cổ Bạch Long Vương, nàng chưa từng để kẻ nào khinh thường, lại càng không nghĩ có một ngày mình sẽ bị Tà Tu ăn máu… cướp môi… rồi còn bị thôi miên?!
Chỉ thấy Huyết Thần Hy thản nhiên nâng tay, ngón tay kết ấn, một đạo mị thuật huyết quang như u linh quấn quanh mi tâm nàng.
“Quên… mọi việc hôm nay đi.”
Lời thì thầm vọng ra như gió ma, như tiếng gọi của vong linh tận hư vô.
Long Lộ Khiết ngây người, ánh mắt mờ mịt vô thần. Huyết Thần Hy thảy cho nàng một lọ đan dược, xoay tay vận Tẩy Phù, giúp cô khôi phục dung nhan sạch sẽ y nguyên lúc ban đầu.
Cô không nói thêm gì, quay người bước đi, nhẹ nhàng hái lấy Hồng Xôi Mân Chi, thu vào hộp ngọc, đoạn mở cánh dơi sau lưng vỗ nhẹ.
“Vυ"t!”
Thân ảnh màu huyết đỏ hóa thành một vệt sáng, lao vυ"t lên không trung, biến mất nơi tầng mây sâu.
Nhưng Huyết Thần Hy không hề biết...
Long Lộ Khiết sau khi tỉnh lại, đôi mắt lam thẳm dần có lại thần sắc. Nàng đứng dậy, siết chặt lọ đan dược trong tay, môi mím lại thật lâu không nói gì.
“Ngươi tưởng ta quên được sao?”
Một tiếng lẩm bẩm trầm thấp vang lên trong cổ họng.
Năng lực xóa trí nhớ của Huyết Thần Hy… không hề có hiệu quả.
Không hiểu vì sao nàng vẫn nhớ rõ từng khoảnh khắc, từng cảm xúc – từ cơn đói khát điên cuồng của Ma Tộc cho đến... nụ hôn vô tình nhưng quá đỗi chân thật.
“Tiện nhân kia, nếu còn gặp lại… nhất định ta sẽ bầm ngươi ra trăm mảnh.”
Mắt nàng khẽ run, lòng lại hỗn loạn. Nhưng lạ thay, tay nàng lại chậm rãi mở lọ đan dược ra – bên trong là bảy viên Thực Dưỡng Đan toả ra mùi hương dịu nhẹ thanh thuần.
Nàng khẽ lấy một viên, bỏ vào miệng. Vị ngọt nhẹ, khí tức âm nhu chảy khắp tứ chi bách huyệt. Máu đã mất, thể lực đã hao, giờ đây tựa như được bổ sung đầy đủ.
“Hừ… cũng coi như... không hoàn toàn bạc tình.”
Dù thẹn, dù hận, trong lòng Long Lộ Khiết vẫn khắc sâu một bóng hình vô lại – tà mị – nhưng mang theo bá khí tuyệt luân, khiến nàng dù tức giận cũng chẳng thể quên.
Về phía Huyết Thần Hy…Đang giữa không trung, đột nhiên cô hắt hơi một cái.
“Ai đang nói xấu ta à…?”
Cô liếʍ môi, nhớ lại hương vị ngọt ngào khó quên từ máu của Long Lộ Khiết. Bỗng trong lòng lại nổi lên một ý nghĩ:
“Không biết máu của… Giai Tuệ có thơm như vậy không?”
Khóe miệng Huyết Thần Hy nhếch lên, ánh mắt hiện lên chút vọng tưởng mơ hồ.
Âu Dương Gia – Phủ chính.Tiểu hồ ly Mỹ Mỹ được giao lại cho Âu Dương Giai Tuệ chăm sóc. Mấy ngày qua, nàng thay Huyết Thần Hy chuẩn bị hai bữa ăn đúng giờ, món nào cũng đầy đủ dưỡng khí cho yêu thú.
Mỹ Mỹ ban đầu không chịu thân cận, nhưng cũng không tỏ ra bài xích, chỉ không cho nàng chạm vào lớp lông mượt, đặc quyền đó chỉ có… “chủ nhân” mới có.
Trong phòng, Giai Tuệ ngồi chống cằm, lặng im nhìn bầu trời đêm.
“Hy tỷ... lúc nào mới quay về?”
Ánh mắt nàng lấp lánh dưới ánh sao, buồn man mác như ánh trăng ngả bóng trên mái ngói thanh lâu. Tiếng côn trùng rả rích không át nổi tiếng lòng vọng vọng tên một người:
“Tuệ Tuệ… nhớ Hy tỷ quá.”
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi không biết từ khi nào Huyết Thần Hy lại có một vị trí đặc biệt trong lòng Âu Dương Giai Tuệ khiến nàng nhớ nhung đến, dù hai người chỉ mới xa nhau có mấy ngày ngắn ngủi.
Âu Dương Giai Tuệ có cảm giác mông lung không rõ, tâm tư thiếu nữ mới lớn rất dễ rung động trước một ai đó, đầu suy nghĩ vu vơ "Không biết tình cảm mình dành cho Hy tỷ là gì?. Tình tỷ muội hay tình cảm nam nữ?."
Rất mau đều bị Âu Dương Giai Tuệ bác bỏ hết, càng suy nghĩ càng rối thế là nàng lựa chọn đi ngủ.