Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 40: Tông Cảnh Diệt Hoàng

"Ta nghĩ… chuyện cần làm bây giờ không phải hàn huyên… mà là dọn sạch đống rác còn sót lại."

Lưu Sinh cất lời, giọng trầm như đá lở, ánh mắt đảo qua chiến trường máu đỏ, rét buốt như gió lặng trong mùa đông.

So với Bạch Hạo Nhiên cao lớn uy nghi, ông chỉ cao đến ngực, nhưng khí thế lại không kém nửa phần. Râu tóc bạc dài rủ tới ngực, hai bên mép thắt bím buộc bằng sợi vải đỏ, trông như cổ nhân bước ra từ tranh cổ. Tay phải cầm Mộc Diễm Thần Trượng khảm Linh Minh Thạch, hình dáng uốn lượn như rễ cổ thụ, là pháp khí chiến đấu nổi danh từng khiến bao thế lực phải dè chừng.

Cả hai đại cường giả gật đầu, tản ra hai hướng.

Bạch Hạo Nhiên và Lưu Sinh đối đầu hai trưởng lão Vũ tộc – hai cột trụ cuối cùng của thế lực đã lộ ý diệt tộc. Trong khi đó, Tần Mịch, Phục Đồ, Lỗ Kiêu, cùng Bà La Mặc Ca lướt vào chiến trường, trợ chiến cho tộc nhân còn sống, như thần binh đột nhiên giáng hạ.

Chiến thế đảo chiều.

Tông Cảnh Cường Giả, vừa xuất hiện như thiên uy giáng lâm, liền lập uy.

Bạch Hạo Nhiên bước ra giữa chiến trường, bóng trắng ngạo nghễ như thần linh hạ phàm. Áo bào phiêu dật trong gió, khí tức mênh mang không thấy đáy – như vực sâu không lối, như tinh không vô biên. Một tay chắp sau lưng, tay kia nâng khẽ.

Trưởng lão Vũ Tộc – Linh Hoàng Ngũ Tinh – quát lớn:

“Gϊếŧ tộc nhân ta, dám coi thường Vũ tộc! Đỡ chiêu của lão phu – [Hổ Thần Hống Vạn Trận]!”

Chưởng pháp tung ra, hóa thành một đầu hổ ảnh khổng lồ bao phủ nửa trời, khí tức như long hống sấm rền, trấn áp không gian, tiếng rống vang vọng tận cửu thiên. Cát đá bay mù, trời đất chuyển sắc!

Bạch Hạo Nhiên khẽ mở mắt – ánh nhìn như cổ tinh nghìn năm soi xét nhân gian.

Tay trái nâng nhẹ, không thi triển đấu kỹ, chỉ đơn giản vẽ một đường cong trong không khí.

“Thiên Cảnh – Nhất Chỉ Phong Vân.”

Chỉ phong xé toạc thiên không. Một luồng khí lưu trắng bạc hình xoắn ốc bắn ra như dòng lũ thượng cổ, không màu sắc, không linh áp, không thánh uy – chỉ có tĩnh mịch tuyệt đối.

Đầu Hổ Ảnh vừa chạm vào luồng khí xoắn liền bị vỡ vụn như tan vào hư vô. Cùng lúc đó, thân thể trưởng lão Vũ Tộc bị chấn động, cả người như rơi vào cơn bão vô thanh, máu tươi phun ra thành sương.

Chưa dừng lại!

Bạch Hạo Nhiên bước một bước – hư ảnh đằng sau hắn đột nhiên trỗi dậy: một vòng tròn Đạo Luân sáng rực, từng lớp ấn quyết cổ ngữ chuyển động quanh tâm hồn.

“Tông Cảnh – Thần Hành Nhất Niệm Trảm.”

Ngón tay điểm ra, không ánh sáng, không linh lực rực rỡ – chỉ một điểm đen như hư vô lan ra từ đầu ngón.

Trưởng lão Vũ Tộc hoảng sợ vung kiếm ngăn cản, tụ hết toàn bộ linh lực hộ thể, hét lên:

“Bất Diệt Kim Hổ – Chiến Thần Thể!”

Kim giáp bùng nổ, bao trùm thân thể, dựng lên hộ thể kim hổ cao ba trượng. Nhưng...

“Phụt!!” – điểm đen va chạm, tất cả tan biến.

Kim hổ vỡ nát trong một cái chớp mắt. Giáp sừng hắc kim gãy vụn, cơ thể trưởng lão như bị thứ gì đó nuốt trọn từ bên trong – máu không phun ra ngoài, mà bị hút ngược trở vào tim!

ẦM ——!!!

Một tiếng nổ như từ trong linh hồn vang lên, thân thể đối phương rụng rơi trong yên tĩnh, không một tiếng hét, không giãy dụa – chỉ là sự diệt vong tuyệt đối.

Bạch Hạo Nhiên thu tay, ánh mắt như chưa từng dính máu:

“Hoàng Cảnh cũng là một loại phàm nhân… nếu không hiểu Đạo.”

RẦM ——!!

Mặt đất nứt toác. Cột đá vỡ vụn. Một bóng người từ phía Vũ tộc lao vụt như mãnh hổ xuống núi, linh lực bùng nổ như sấm động thiên hà.

Trưởng lão Vũ tộc – Linh Hoàng ngũ tinh, toàn thân toát ra hùng khí như dã thú viễn cổ. Phía sau hắn hiện lên Ảnh Tượng Hổ Vương, thân hổ vằn đen, hai mắt đỏ máu, gầm rống rung trời.

“Hổ Khiếu Bách Sát – Liệt Hồn Phá Tâm!!”

Một chưởng cuốn theo hình ảnh Hổ Vương nhào xuống như thiêu đốt hư không. Từng vuốt chưởng sắc bén vạch nên vết rách không gian, linh lực chấn vỡ cột đá quanh quảng trường.

ẦM ——!!

Sóng dư nổ tung, ba lớp đá nền bị san bằng. Đệ tử tán tu đứng gần hộc máu, bị chưởng kình quét bay hàng trượng.

Giữa trung tâm biển sát khí, Lưu Sinh bước ra.

Áo đỏ tung bay, ánh mắt lãnh đạm. Không có lấy một tia kinh hoàng.

Phía sau hắn, Ảnh Tượng Hỏa Điểu hiện hình — một con Hỏa Tước tam đầu, thân hình lửa đỏ rực rỡ, ba cái đầu thay phiên rít gào, từng đợt hỏa diễm vây khốn trời đất.

“Ngươi mang mãnh hổ hạ sơn? Ta liền triệu Hỏa Tước nghịch thiên thiêu sát.”

“Hỏa Tước Thiên Hành – Đệ Tam Thức: Tam Diễm Liệt Vũ!!”

Cánh tay Lưu Sinh quét ngang — trượng lửa phá không, trên cao Hỏa Tước gào rống, ba đầu cùng há miệng, phun ra ba đạo Liệt Diễm Phù Hỏa hóa thành mưa lửa, như hàng vạn lưỡi dao rực cháy, phủ xuống như tận thế.

ẦM —— ẦM ——!!

Hổ Vương ảnh tượng rống lên, giơ trảo chống đỡ. Nhưng Tam Diễm Liệt Vũ đã thẩm thấu vào linh hồn, không chỉ công thân thể mà còn thiêu đốt thần hồn.

Trưởng lão Linh Hoàng hét lớn:

“Tuyệt kỹ Hổ Tộc – Sát Diễm Táng Hồn Trảo!!”

Thân thể hắn vọt lên cao, biến thành bán thú nhân hình, móng vuốt đen dài, cơ bắp cuồn cuộn, mắt hóa vàng kim, khí tức như ác thú thời Thượng Cổ.

Hắn xoay người trảo kích ba lần giữa không trung – từng đạo trảo ảnh xuyên tầng mây, hóa thành ba hư ảnh Hổ Vương giáng xuống từ ba hướng khác nhau, muốn xé nát Hỏa Tước – lẫn linh hồn của Lưu Sinh!

Nhưng Lưu Sinh… chỉ vung trượng thẳng lên trời.

“Tử Điểu Kết Ấn – Hỏa Tước Chi Hồn!”

Một tiếng “phụng!” vang lên giữa biển lửa. Trượng pháp xoay tròn, ngọn lửa phía sau hắn ngưng tụ thành một con Tử Hỏa Điểu, thân dài ngàn thước, toàn thân là lửa tử kim, vỗ cánh bay lên, ánh lửa xé trời như chia đôi hư không.

ẦM ——!!

Tử Hỏa Điểu xuyên thủng ba trảo ảnh, chém xuống từ trên cao như một lưỡi đao lửa. Móng vuốt của trưởng lão bị đốt rụi, thân thể vặn vẹo, miệng ọc máu, giáp hộ thân vỡ vụn.

Hắn gào lên, định thiêu Bản Mệnh Hồn Thai, dốc cạn tàn niệm cuối cùng nghịch chuyển cục diện!

Nhưng Lưu Sinh đã vung trượng lần cuối:

“Thiên Tuyệt Trận – Phượng Diệt Cửu Thiên!!”

Một pháp ấn bằng lửa tử kim hiện sau lưng Lưu Sinh, kết giới sập xuống, khóa không gian. Tử Hỏa Điểu như hóa thân Thần Điểu, giáng xuống cùng ấn pháp.

Trưởng lão hét lên điên cuồng, bị ép thành tro bụi trong khoảnh khắc.

Trên đất, chỉ còn một đống tro đen. Không linh lực, không tàn hồn. Mọi thứ đều đã bị thần điểu hỏa diễm thiêu tận gốc.

Lưu Sinh thu trượng lại, xoay người, giọng trầm trầm:

“Mãnh thú thì sao? Cũng không sánh được Thần Điểu chân hỏa.”

Vũ tộc – tuyệt vọng.

Hai vị trưởng lão tinh túy nhất, thân diệt – hồn tán.

Trận thế hỗn loạn, hậu bối Vũ tộc kinh hồn bạt vía, ngã ngồi trên đất, nhiều kẻ hai chân ướt đẫm, tay run lẩy bẩy không còn cầm nổi vũ khí.

Trời vẫn chưa sáng, nhưng bóng của Bạch Hạo Nhiên và Lưu Sinh đã đè nặng lên toàn bộ ánh trăng.

Mất thêm mấy trụ cột Linh Vương, khí thế lập tức tan vỡ. Con cháu Vũ gia người chết hơn nửa, số còn lại hồn phi phách tán, rút lui loạn xạ như chó nhà có tang.

Chiêu thức rối loạn. Đội hình tan tác. Tinh thần sụp đổ.

Một canh giờ sau – không còn ai sống sót.

Sân viện giờ đây – máu đọng thành vũng.

Xác người ngổn ngang như cỏ khô mùa hạ, từng mảng bùn máu trộn lẫn tro tàn, khí tức tử vong phủ lên toàn bộ trời đất.

Mùi máu tanh như xuyên thủng thần kinh, thấm vào đá, vào gỗ, vào da người.

Bà La Mặc Ca bước lên giữa chiến trường, ôm quyền cúi đầu, hướng về hai vị lão tiền bối:

"Vãn bối cảm tạ hai vị tiền bối ra tay tương trợ, ân này khắc ghi vào tâm cốt."

Sau đó quay sang Tần Mịch và Phục Đồ:

"Cũng đa tạ đại tỷ, đại ca đã vì Bà La tộc mà xuất thủ. Mặc Ca xin ghi tạc ơn cứu mạng vào huyết mạch."

Phía sau hắn, tộc nhân Bà La đồng loạt ôm quyền khom lưng, tiếng hô cảm tạ vang vọng.

Bạch Hạo Nhiên bước tới, vỗ nhẹ vai hắn, ánh mắt sắc như sao rơi:

"Ngươi là huynh đệ kết nghĩa của tiểu tử Lỗ Kiêu à? Hảo khí khái. Có thể thành đại khí."

"Tiền bối quá khen. Vãn bối còn kém xa."

Mặc Ca khiêm cung lễ độ, ngữ khí thành khẩn, không cao ngạo, không run rẩy, vừa có khí chất kẻ đứng đầu, lại mang phong độ học đạo.

Tần Mịch, vẫn lạnh lùng như lúc gϊếŧ người. Nàng lau máu trên thanh kiếm, không liếc nhìn Mặc Ca một cái, ánh mắt như băng tuyết chưa tan, không nhiễm khói lửa nhân gian.

Nhưng Mặc Ca lại không thể không nhìn nàng.

Như kẻ vừa thoát địa ngục, ngẩng đầu nhìn thấy mặt trăng sáng ngời lần đầu tiên trong đời.

Một nữ tử như tuyết, giữa chiến trường máu lửa vẫn thanh khiết như nguyệt quang, chỉ một kiếm – gϊếŧ Linh Hoàng, không ai dám đến gần.

"Nàng ấy... không thuộc về nơi này." – hắn nghĩ, ánh mắt thoáng qua tia ngượng ngùng khó hiểu.

Lỗ Kiêu lúc này tiến đến, đưa cho Mặc Ca một lọ đan dược:

"Cầm lấy, đan do ta luyện, giúp họ trị thương."

"Tiểu đệ xin nhận."

Mặc Ca vội chạy đến bên cha mẹ và trưởng lão, chia từng viên Phục Hồi Đan, truyền linh khí, dẫn dược lực giúp họ điều hòa khí huyết.

Không khí còn chưa yên, Lỗ Kiêu lạnh giọng:

"Chuyện mới giải quyết được một nửa. Giờ là lúc làm nốt nửa còn lại."

"Phải!" – Mặc Ca siết chặt nắm tay. – "Kẻ nào bị thương thì ở lại. Còn lại, theo ta – diệt sạch tàn dư Vũ tộc!"

"DIỆT VŨ TỘC!!!"

Tiếng hô vang trời, đám tộc nhân máu me đầm đìa gượng đứng dậy, gươm đao lấp lánh dưới ánh bình minh.

Rạng sáng hôm sau.

Người đi đường kinh hãi chứng kiến một đội nhân ảnh đẫm máu từ Bà La tộc kéo ra.

Dẫn đầu – là một thiếu niên tuổi chưa đầy hai mươi, ánh mắt sắc như băng, mỗi bước như dẫm lên hồn phách kẻ thù.

Tại Vũ phủ – máu đổ như mưa.

Tiếng khóc than vang vọng. Nhà cửa đổ nát, thi thể rải rác khắp ngõ. Trời bất chợt đổ mưa – như để rửa sạch huyết nghiệp, như muốn tẩy trần cả tộc tàn.

Gia tộc nhị lưu – Vũ thị, chính thức xóa tên khỏi Mã Hình Kỳ.

Tài sản, đất đai, linh mạch – đều quy về Bà La tộc. Triều đình không can thiệp. Vì trong thế giới tu tiên – luật là quyền.

Và như thế, trong một đêm:

Cái tên: "Bà La Mặc Ca" – từ kẻ bị gọi là phế vật…

Đã trở thành Cường Giả Diệt Tộc, vang danh khắp các quốc nội.