Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 39: Chiến Trường Hỗn Loạn

Vũ Kình Hổ nghiến răng, rút ra một viên đan dược đỏ rực ánh kim – chính là Tấn Cấp Đan, chí bảo hiếm gặp, chỉ dành cho thiên kiêu muốn cưỡng ép đột phá trong thời gian ngắn.

[Trong Linh Đan Dị Tượng - Bách Giải Đan Kinh có chép về loại bí đan:

Tấn Cấp Đan, thân đan đỏ thẫm như huyết ngọc, bên ngoài phủ một tầng văn lạc kim tuyến chằng chịt, như long xà cuộn xoáy quanh thân đan. Mỗi khi mở nắp ngọc bình, linh khí trong không trung liền rúng động, phát ra tiếng ngân khẽ như rồng gầm hổ gào, khiến tâm thần kẻ yếu không tự chủ mà run rẩy.

Là chí bảo chỉ lưu truyền trong các cổ thế lực, luyện thành từ 99 loại linh dược cực phẩm, hòa hợp cùng tinh huyết yêu vương và tàn niệm chân hồn Thánh Giả, lấy Thiên Hỏa tam sắc luyện suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, cuối cùng mới ngưng tụ ra ba viên.

Một viên Tấn Cấp Đan có thể giúp tu sĩ cưỡng ép bước vào một tiểu cảnh giới, phá tan bình chướng giữa sinh tử chỉ trong chớp mắt. Tuy nhiên, dược lực cường bạo, phản phệ nặng nề – nếu căn cơ bất ổn, chẳng khác nào lấy thân nghênh lửa, tự thiêu chính mệnh mình.

Vì thế, đan này chỉ thiên kiêu chân chính – kẻ có căn cơ bất phàm, có tín tâm cùng ý chí phá trời, mới dám phục dụng.

Trong các đại lục tu chân, Tấn Cấp Đan được xem là "Đan Dược Huyết Chiến", chỉ dùng khi không còn đường lui – hoặc đột phá, hoặc vong mệnh!]

“Ực.”

Hắn không do dự, nuốt thẳng xuống. Linh lực toàn thân bạo phát như triều dâng – từ Linh Hoàng Tam Tinh, khí tức tăng vọt lên Tứ Tinh, sát khí cuồn cuộn ép cả không gian méo mó.

"Bớt nhiều lời. Kẻ sắp chết như ngươi… không xứng mở miệng với ta."

Giọng Bà La Mặc Ca trầm trầm như gió lạnh lướt qua mộ địa, ánh mắt đen sâu lấp loáng sát cơ. Hắn nâng tay – chưởng thương gào thét xé gió, cuốn theo linh áp dồn ép như bão tố trút xuống.

Thế công dồn dập. Thương ảnh như mưa đổ trong phong lôi, từng chiêu đều gói ghém sát ý muốn gϊếŧ.

Nhưng Vũ Kình Hổ lại lượn tránh như mãnh hổ vờn dê, không trực tiếp giao đấu, tiêu hao thể lực Mặc Ca. Ánh mắt khinh miệt, ngạo nghễ như đang chơi trò tiêu dao trước cái chết kẻ yếu.

Lỗ Kiêu thấy thế, ánh mắt lạnh lại, sát khí rực lên như băng đá tan vỡ, thân ảnh lướt tới như quỷ ảnh, nhập chiến!

Phía kia chiến trường, một trưởng lão Vũ tộc xuất chưởng cuồng mãnh, đánh thẳng vào ngực Bà La Lý. Ông bay ngược, trượt dài trên sân gạch như bao tải vứt xuống, máu tuôn ra từ miệng không ngừng.

“Phu quân!!!”

Hinh Nhi hét lên trong nghẹn thở, quay đầu lại thì trúng chưởng từ phía sau, bay văng nằm gục bên cạnh trượng phu – phu thê hội hợp, cùng trọng thương!

“Gia chủ! Phu nhân!!”

Các trưởng lão Bà La tộc thét lên đau đớn, nhưng bản thân họ cũng đang gồng mình chống đỡ, thế trận dần nghiêng, linh lực tiêu hao, kẻ địch mạnh hơn một cảnh giới, họ không thể chống nổi lâu hơn nữa!

Bà La Mặc Ca vừa nghe tiếng gọi, sắc mặt đại biến – quay đầu nhìn lại. Trong khoảnh khắc sơ hở ấy…

“ẦM!!”

Một trảo ấn ngưng tụ linh lực Linh Hoàng Tứ Tinh đánh thẳng vào vai trái hắn – máu phun thành cung, vẽ một đường rực đỏ giữa không trung.

Lỗ Kiêu thân ảnh lướt đi như quỷ ảnh, từng bước giẫm lên tàn huyết nóng rực, bàn tay kéo theo một đạo Thảo Mộc Linh Trận giữa hư không.

“Ngươi muốn chết? Ta tiễn!” – Lỗ Kiêu gầm nhẹ.

[Dược Tâm – Bách Độc Trùng Sinh Chưởng]!!

Một chưởng tung ra, hóa thành tầng tầng lớp lớp khí độc mười sắc, mỗi tầng ẩn chứa một độc tính: hư hồn, bào cốt, phá khí, khuyết mạch...

Từ lòng bàn tay hắn, hư ảnh Bách Độc Hóa Long trườn lên bầu trời, rít gào trong cơn phong lôi, táp thẳng vào ngực Vũ Kình Hổ!

Tên hổ vương gầm rống, đẩy mạnh chân xuống đất, tạo ra Kim Hoàng Trận Văn, tay phải quét ngang:

[Kim Hổ Bích Lũy Quyền]!!

ẦM ——!!

Hai luồng lực lượng tương phản va chạm, độc long bị nghiền nát một nửa, nhưng một nửa khác hóa thành sương độc bao phủ mặt đất. Vũ Kình Hổ dù chống đỡ, cũng bị trúng Đoạn Cân Tán Huyết Tán, khoé miệng bật máu lần nữa.

“Hự!!”

Máu hắn nhiễm độc, nhưng gã vẫn cười, mắt đỏ như ác quỷ:

“Chỉ là một Dược Hoàng yếu đuối… ngươi tưởng đòi mạng được ta sao?!”

RẦM!!

Hắn bạo phát linh lực:

[Hổ Vương Bạo Thể – Hổ Thần Nhạc Sơn Hống]!!

Hư ảnh Kim Hổ khổng lồ sau lưng hạ xuống như núi sập, từng bước đạp nát quảng trường, lực uy trấn áp cả thiên linh Lỗ Kiêu!

Tiếng la hét vang khắp đại viện.

“Binh bang!”

“Leng keng!”

“Aaaaa!!!”

“– Hự!!”

“– Hộc!!”

Máu văng tung toé. Thân người ngã xuống. Xác đệ tử Bà La tộc nằm chồng chất như rạ, gạch sân nhuộm đỏ, mùi máu tanh nồng nặc như mưa gϊếŧ mùa đông.

Bà La Mặc Ca lảo đảo đứng vững, hai mắt như đúc từ máu, ngẩng nhìn lên bầu trời sẫm đen không sao.

Áo choàng tung bay. Gió đêm hú dài.

Ngay lúc đó – từ phía sau, Bà La Mặc Ca đã tới, gầm lên như long ngâm vang vọng cửu tiêu:

“Vũ Kình Hổ – ngươi chọc sai người rồi!!”

[Bà La Huyễn Long Quy Nguyên Hồn]!!

Một khắc ấy – từ linh lực hệ Mộc trong người hắn, tuôn trào ra Long Hồn Nguyên Thể: một con Thanh Long sáu trảo hiển hiện giữa thiên không, thân rồng quấn quanh chiến thương:

[Thương Long Liệt Địa Kích]!!

ẦM ——!!

Mũi thương như hóa thiên long, mang theo tiếng gào rít của trăm vạn oán linh, đâm xuyên cánh tay phải của Vũ Kình Hổ – máu vàng phun trào!

“AAAAARGH!!”

Liên hợp đấu!!

Lỗ Kiêu hét lên:

[Phong Hồn Dược Trận – Tán Cốt Liên Hồn Phong]!!

Một trận pháp sáu tầng hiện ra sau lưng hắn, giam hãm linh hồn địch nhân, đẩy Vũ Kình Hổ vào trạng thái hỗn loạn, tê liệt tạm thời thần hồn.

Ngay khoảnh khắc đó —

Mặc Ca bộc phát kỹ năng cuối cùng:

[Bà La Long Mộc – Cổ Thụ Thần Kích Trảm]!!

Chiến thương xoay chuyển ba vòng, dẫn xuất hồn lực tổ tiên Bà La, hóa thành Thanh Long Cổ Mộc khổng lồ, từ trên trời đâm xuống như vạn cổ oán khí trấn thiên!

ẦM!!!

Kim Hổ – bị đâm xuyên!!

Thân thể Vũ Kình Hổ bị đập văng ngược, máu chảy ào ạt, thương thế trầm trọng, mắt hắn trợn tròn trong vô thức – không dám tin hai kẻ dưới cơ lại đẩy hắn tới bờ sinh tử.

Bầu trời gào thét.

Đất đá sụp đổ.

Chiến trường máu tanh ấy – chỉ còn hai bóng người đứng vững.

Lỗ Kiêu quệt máu nơi khóe miệng, ánh mắt lạnh như hàn ngọc:

“Phế vật ư? Thứ như ngươi – ngay cả tộc nhân của ta cũng không xứng động vào.”

Mặc Ca không nói, chỉ lặng lẽ bước tới trước Vũ Kình Hổ đang hấp hối, thương nhấc cao...

“Thay Bà La... ta, kết liễu ngươi.”

“Dừng tay!”

Một tiếng hét lạnh băng.

Một trưởng lão Vũ tộc đã bắt giữ phụ mẫu Mặc Ca, tay siết chặt cổ Bà La Lý và Hinh Nhi, lưỡi kiếm dí sát cổ họng, máu tươi nhỏ từng giọt xuống nền đất.

“Phụ mẫu ngươi… đang ở trong tay ta!”

Câu nói như lưỡi dao cứa nát lòng Mặc Ca. Hắn sững người, bàn tay đang túm cổ áo Vũ Kình Hổ chợt run khẽ, đôi mắt tràn ngập hận thù – bất lực – và lựa chọn sinh tử.

Phụ mẫu hắn, sắc mặt tím ngắt, quằn quại trong hơi thở đứt quãng. Dưới chân họ, máu chảy thành vũng. Xung quanh, các trưởng lão Bà La tộc đã ngã xuống gần hết – người mất đầu, kẻ đứt tay, không ai lành lặn.

Một cảnh tượng tan nát – như Tu La ngục.

Toàn trường lặng như tờ.

Tất cả ánh mắt đổ dồn vào Bà La Mặc Ca.

Là tiếp tục đánh? Hay buông thương quỳ xuống?

Là chọn tộc nhân? Hay chọn phụ mẫu?

Một khắc này – định đoạt cả đời.

"Đừng… lo cho ta… tiếp tục… chiến đấu…"

Giọng Bà La Lý khàn đυ.c, như tiếng chuông gãy giữa đêm khuya, ngân lên từng hồi tan vỡ. Không biết là di ngôn trăn trối hay mệnh lệnh cuối cùng của người làm phụ thân?

Mặc Ca nghe xong, hốc mắt đỏ bừng. Tâm hắn như bị hàng vạn kim châm xuyên thấu. Nhưng ánh mắt kia – đã không còn là ánh mắt của một thiếu niên.

Mà là ánh mắt của một cường giả sắp bước ra từ máu lửa – mang theo phẫn nộ – kiên định – và ý chí bất khuất đến cùng.

"Mau thả họ ra!" – Bà La Mặc Ca quát lên, thanh âm chấn động cả sân đá, linh áp nổ tung, khiến đám đệ tử Vũ tộc cũng phải lùi lại nửa bước.

"Muốn đổi con tin? Được. Ngươi thả gia chủ ta trước. Giao dịch sòng phẳng."

Lời lẽ như thể giao dịch giữa người sống và kẻ chết. Bà La Lý và Hinh Nhi lắc đầu trong tuyệt vọng, ánh mắt dường như đã từ bỏ mọi hy vọng.

Nhưng Mặc Ca, gằn giọng:

"Nếu các ngươi dám nuốt lời… ta dù có thành quỷ cũng sẽ lôi xác các ngươi xuống địa ngục!!"

Hai bên cẩn trọng bước lên, tay giữ con tin. Từng bước như đi trên lưỡi dao, hàn khí phủ trùm cả đại viện.

Bất ngờ – đúng lúc bước ngang qua phụ mẫu Bà La Mặc Ca, Vũ Kình Hổ nhếch mép cười lạnh. Một nụ cười độc như nọc rắn, hiểm như rìu đẽo sau lưng.

Hắn vung tay tung chưởng – đánh lén!

Khoảng cách quá gần.

Tốc độ quá nhanh.

Chân khí sắc bén như móng hổ xé rách mọi hy vọng cuối cùng.

Chưởng phong nhắm thẳng vào ngực Bà La Lý – Hinh Nhi.

“Vυ"t!!!”

Một luồng kiếm khí sắc bén xé toạc không trung, từ xa bắn đến như thiên lôi giáng xuống. Xuyên thẳng yết hầu Vũ Kình Hổ.

Thân thể hắn khựng lại – ánh mắt trừng to, không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Phụt.”

Một tia máu phụt ra như mưa sương. Hắn quỳ sụp xuống, hồn lìa khỏi xác ngay tại chỗ.

Kiếm khí vẫn còn nóng, vυ"t lên trời như mũi tên gọi hồn, bay về phía một nữ tử áo lục – đứng trên lưng một con Hạc trắng khổng lồ lượn trên không trung.

Khung cảnh như tranh cổ sống lại, mà nữ tử ấy như Trăng mùa thu lạnh soi giữa chiến loạn mùa hè.

Cả chiến trường lặng đi.

Gió không dám thổi. Người không dám thở.

Một con Hạc trắng lượn qua trên cao, dang đôi cánh bạc dài cả trượng, như vân hạc giáng trần.

Trên lưng Hạc có bốn người – ba nam, một nữ.

Linh áp từ họ tản ra như sóng ngầm ép xuống đại địa.

"Cuối cùng… cường giả ta mời cũng đã tới." – Lỗ Kiêu mỉm cười, ánh mắt dâng lên tia hy vọng trong đêm dài tuyệt vọng.

Người dẫn đầu là Bạch Hạo Nhiên – một đại cao nhân tóc bạc, mặt chữ điền, ánh mắt như xuyên qua hư vô, y phục thêu hình Hạc, khí thế bất phàm – không thể dò được tu vi.

Theo sau ông là Tần Mịch – trưởng công chúa Tây Thiên Quốc, thiếu nữ áo lục chỉ mới 19 tuổi – nhưng đã là Linh Vương Nhị Tinh, nhờ sư phụ mượn kiếm mà gϊếŧ chết Linh Hoàng Tứ Tinh giữa chiến trường.

Cùng nàng là Phục Đồ, sư huynh nàng, Linh Vương Ngũ Tinh, trầm mặc đứng phía sau như cự thạch bất động.

"Đến kịp chứ, Lỗ Kiêu?" – Bạch Hạo Nhiên cười nhàn nhạt, phất tay áo hất văng hai trưởng lão Vũ tộc còn định ra tay.

"Vừa kịp, còn kịp nghịch thiên."

"Sao lại đi cùng Lưu Sinh?"

"Tình cờ gặp ngoài cổng thành thôi."

Lời nhẹ như gió, nhưng từng từ đều mang theo phong thái nghiền áp quần hùng.

Trong đám người, Bà La Mặc Ca đứng sững – ánh mắt không rời khỏi Tần Mịch.

Thiếu nữ ấy, đứng giữa máu lửa, chiến trường, tiếng la hét, ánh đao lửa kiếm, vẫn ung dung như hoa sen nở trong mưa đạn, như Trăng soi mặt hồ không dính chút bẩn trần.

Hắn khẽ nuốt một ngụm nước bọt.

Tim đập sai nhịp.

Ngực bỗng nghẹn lại như có thứ gì đó trào dâng khó tả.

Không phải say. Không phải yêu.

Là ngưỡng mộ, là cảm kích, là thứ gì đó thần thánh, khiến một người vừa bước khỏi vực sinh tử như hắn, đột nhiên có lý do để tiếp tục sống mạnh hơn nữa.