Canh ba. Trận diệt môn báo ứng.
Sương lạnh còn đọng trên mái ngói, lửa đã cháy giữa tim người. Trên bầu trời đêm tối mịt, tiếng chuông cảnh giới
ong… ong… ong… vang vọng giữa màn sương như tiếng ngâm hồn của oan linh xưa cũ, ngân dài không dứt.
Phía tây viện, ánh đỏ loang lổ giữa nền trời đen sẫm. Cột khói cuộn lên như quỷ hỏa, tiếng binh khí va nhau chan chát, tiếng gào thét, tiếng đất rung khi từng bước giày sắt dẫm xuống đất tổ.
“Địch tập! Mau đến kho vũ khí!”
Bà La tộc rúng động, trăm người như một mà tung dậy từ giường, chiến bào chưa kịp chỉnh đã phải nắm chặt binh khí. Nhưng khi nhìn ra bầu trời bên ngoài, lòng họ lạnh đi một nửa.
Vũ Kình Hổ – Linh Hoàng Tam Tinh, ngự không mà đến, như dã thú trong thần thoại cổ, thân mặc Hắc Bạo Liệt Giáp, tay cầm Ma Hổ Toái Hồn Quyền, ánh mắt như muốn đốt thủng cả hư không. Bên cạnh hắn là hai trưởng lão Vũ tộc – Linh Hoàng Ngũ Tinh, mũi kiếm chưa rút đã như gió xoáy, tỏa áp khiến mặt đất rạn nứt từng kẽ nhỏ.
Năm mươi Vũ tộc tinh binh đạp gió mà tới, mỗi người đều là Đại Linh Sư trở lên, sát ý ngập trời, phối hợp hoàn hảo, trận hình như sắt đập thép, từng bước áp sát.
Ngay tại cổng đại viện, hai gác thủ Bà La tộc đã ngã trong vũng máu, ngực bị đánh lõm, máu bắn tung như pháo đỏ mở màn đêm tận diệt.
Sân chính.
Bà La Lý, tóc đã bạc nửa mái, mặt đanh lại như đá núi. Hinh Nhi đứng bên, mắt đã đỏ hoe nhưng vẫn siết chặt lấy cây Lưu Vân Phi Kiếm, khí tức run nhẹ vì vừa sợ vừa hận.
Sau lưng họ là bốn vị trưởng lão, tất cả đều Linh Vương tam – tứ tinh, không ai đủ thực lực chống lại Linh Hoàng, nhưng vẫn đứng thẳng, áo choàng tung bay như cờ rách giữa bão.
Bà La Mặc Ca bước ra từ hậu viện, trên tay là Thanh Long Cốt Thương – Thượng khí siêu cấp trấn tộc do tổ tiên truyền lại. Mũi thương xanh thẫm, thân thương như xương rồng kết bằng vảy thần long, ánh lên từng tia long quang lạnh lẽo.
“Thanh Long Cốt Thương – luyện từ cốt tay trái của Thái Cổ Thanh Long, trải qua bảy lần tẩy huyết luyện hồn. Có thể truyền linh lực qua thương, dẫn khống khí mạch trời đất. Một thương xuất, chấn ba dặm, rạn cả sơn cốc, trấn áp ác linh.”
Giờ đây, thương khí cuồn cuộn từ đầu mũi thương dấy lên như rồng thức tỉnh giữa gió đêm.
“Vũ Kình Hổ! Ngươi dám giữa đêm sát tộc, không sợ Mã Hình Kỳ truy tội hay sao?!”
Bà La Lý quát lớn, giọng vang giữa sân như tiếng chuông cổ gõ lên huyết án.
“Pháp ư? Luật ư? Ha ha ha! Giữa trời đất này, ai quyền lớn hơn nắm đấm?”
Vũ Kình Hổ cười, giọng như thú dữ gào đêm.
Ánh mắt của hắn lia qua Mặc Ca, lạnh lùng, căm ghét – hận thù tích tụ từ lần ám sát thất bại, giờ hóa thành cơn lũ máu.
Sát khí đè ép.
Trên bầu trời, ba vị Linh Hoàng đứng sừng sững như thần ác quỷ, linh lực tỏa ra từ đôi cánh khiến mặt đất nứt nẻ, trời đêm như bị chẻ đôi.
Bên dưới, Bà La tộc chẳng ai vượt quá Linh Vương Cửu Tinh, sức mạnh chênh lệch như một bầy hươu nai đối đầu mãnh hổ, ánh mắt mọi người dần tối lại. Có người run rẩy, có người siết chặt chuôi kiếm đến bật máu tay.
Nhưng Bà La Mặc Ca bước lên.
Tóc xanh ánh lục, khí tức ngưng đọng, ánh mắt cháy lên như thần quang của loài rồng đã bị phong ấn trăm năm.
“Mọi người nghe lệnh!”
“Hôm nay, hoặc sống để giữ danh – hoặc chết để giữ đạo!”
“Kẻ nào lùi bước, chính tay ta chém!”
Một lời vang lên, như tiếng rồng gầm trong đêm.
Thanh Long Cốt Thương đâm thẳng lên trời, long ảnh xoay vần, linh khí xé rách màn sương, áp khí của thần binh ép đám người Vũ tộc ngưng cười.
Tiếng trống trận trong lòng người đã vang.
Dù là tử chiến.
Dù là huyết mạch đoạn.
Dù là máu đổ thành sông…
…cũng không thể để tộc diệt danh vong dưới tay kẻ thù.
"Bảo vệ Bà La tộc!"
"Gϊếŧ!!!"
Tiếng hô đồng thanh như rồng gầm chấn địa, lửa chiến ý hừng hực trong ánh mắt từng đệ tử – có kẻ chưa tới Đại Linh Sư cũng rút kiếm lao vào, dù biết chết, nhưng không lui!
“RẦM!!!”
Tường đá nứt toác.
Một bóng người Vũ Tộc đạp gió phá không, thân ảnh như hổ vồ, linh lực cuộn trào thành bạo phong, mang theo uy thế nghiền nát vạn vật. Đôi mắt hắn rực như máu cháy, gầm vang trời đất:
[Hổ Khiếu Bách Sát Chưởng]!!
Chưởng ảnh như bách hổ tề khiếu, gầm rống xuyên phá thiên không, sát khí cuốn rách bầu trời! Sóng dư từ chưởng phong thôi bay ba lớp đá nền, từng bậc thềm nứt rạn, không khí nổ tung như bị xé tan thành vạn mảnh!
Linh Hoàng Ngũ Tinh – Trưởng lão Vũ Tộc – đích thân xuất trận!
"Bà La trận khởi!"
Một tiếng hét đồng thanh từ hàng ngũ trưởng lão Bà La tộc!
Gia chủ và trưởng lão lập tức lao lên, tay kết thủ ấn, máu tươi nhỏ vào pháp khí – Hộ Tộc Trận Văn – Thanh Long Thánh Trận bạo khởi! Từ dưới lòng đất, từng luồng mộc linh khí chuyển hóa thành thần long ảo ảnh, uốn lượn xoay quanh tộc điện.
"ẦM!!!"
Ánh sáng xanh biếc vươn lên trời cao, tạo nên một kết giới long hình bảo hộ toàn cục.
Thế nhưng…
"RẮC… RẮC… ẦM!!!"
Một chưởng của trưởng lão Vũ Tộc đánh trúng tâm trận, toàn bộ Thanh Long Thánh Trận nứt vỡ như thuỷ tinh bị nghiền vụn! Hư ảnh thần long rống lên một tiếng ai oán, tan biến giữa hư không.
“Thánh Trận… vỡ rồi!”
Ngay tức khắc, gia chủ và các trưởng lão Bà La tộc quát lớn, thân ảnh lao lên – đấu kỹ giao phong, chiêu chiêu như thần ma lâm thế, ánh sáng linh lực vạch nên từng vệt tử vong giữa không trung.
“KENG – BANG – XOẢNG!!”
Tiếng binh khí vang trời, tiếng gào thét hòa cùng tiếng xương gãy thịt nát. Chiến trường trở thành lò mổ máu, một người ngã – kẻ sau giẫm xác tiến lên!
Trung tâm chiến địa.
Gió thét gào, đất đá vỡ tan.
Bà La Mặc Ca và Lỗ Kiêu sánh vai đứng giữa biển lửa và máu, đối mặt với Vũ Kình Hổ – tu vi Linh Hoàng Tam Tinh, toàn thân tỏa ra áp lực như thiên uy đổ ập, khiến mặt đất quanh hắn lõm xuống, từng bước như đạp vỡ trời long đất liệt.
Ánh mắt ba người giao nhau, không khí bỗng như đóng băng. Sát khí cuộn lên hóa thành thực thể – từng tia lôi quang, từng vết nứt không gian hiện rõ, trời cao như cúi đầu trước sát khí ba người!
“Vũ Kình Hổ…” – Giọng Lỗ Kiêu trầm như từ vực sâu vọng lại:
“Ngươi muốn diệt Bà La tộc? Phải bước qua xác ta trước.”
Vũ Kình Hổ cười khẩy, gân xanh toàn thân nổi rõ, đôi cánh Kim Hổ sau lưng đập mạnh như gầm thét cổ thú, uy thế bừng bừng:
“Một tên Dược Hoàng nửa mùa, một tên phế vật chưa thành tài… cũng dám cản đường Vũ tộc ta?”
“Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết – cái gì gọi là Linh Hoàng đích thực!!”
"Vυ"t!!!"
Một tiếng rít xé không vang lên, như có giao long sống dậy!
Thanh Long Cốt Thương trong tay Mặc Ca hóa thành gió lốc, Mộc hệ linh lực từ đan điền bộc phát như sông ngầm dâng trào, tụ về mũi thương!
Mộc linh hóa hình – thương nhập long hồn!
Một long ảnh xanh lục hiện hình giữa trời, mắt sáng như sao băng, vảy giáp khảm kim, gầm rít rung trời – chính là Đấu Kỹ Bản Mệnh:
[Thương Long Trảm Thiên Kích]!!
ẦM!!!
Long ảnh xé rách trời cao, rơi xuống như thiên ấn giáng thế, thương khí khiến vạn vật run rẩy – mặt đất nơi nó bay qua nổ tung từng lớp, khí lưu còn chưa đến mà cột trụ đá đã vỡ vụn!
Vũ Kình Hổ không dám khinh thường, hét lớn, chưởng khí tụ lại, tay trái nắm quyền, kim sắc hóa hình một đầu Kim Hổ nhe nanh hiện ra sau lưng:
[Kim Hổ Thôn Sơn Quyền]!!
Hai luồng đấu kỹ va chạm!
Không gian nứt toác, cột sáng xanh lục và kim sắc xé rách trời đất, lực va chạm sinh ra vô số phong lôi, hóa thành lưỡi dao gϊếŧ sạch mọi kẻ yếu gần đó!
“GRÀOOO!!”
Vũ Kình Hổ gầm lên, thân hình hóa hổ, toàn thân bao phủ bởi lôi vân và hổ giáp, uy thế tăng vọt như mở phong ấn!
“Thử đỡ một chiêu này xem!
[Hổ Thần Trảm Nhạc Sơn]!!”
Hắn đấm mạnh xuống đất, quyền lực xé toạc thiên địa, sau lưng hiện ra bóng Kim Hổ Khổng Lồ, một quyền đánh ra như nghiền nát cả ngọn núi, uy thế áp đảo không gì ngăn nổi!
Bà La Mặc Ca không lùi!
Tu vi chỉ là Đại Linh Sư Lục Tinh, thua đối phương hai đại cảnh giới, nhưng mắt hắn không hề sợ hãi!
Linh lực Mộc hệ từ đan điền cuồn cuộn tuôn ra, cổ thương cắm xuống đất!
“Thức thứ hai của Long Mộc!
[Long Mộc Quy Nguyên Trận]!!”
Một cây cổ mộc nghìn năm hiện lên sau lưng, thân cây vươn cao, tán lá che trời, vạn rễ đan xen thành đại trận, vừa phòng ngự, vừa phản sát – cơ chế tự động hấp thu và trả đòn theo nguyên lý sinh - diệt tuần hoàn!
ẦM!!
Hổ quyền giáng thẳng lên Long Mộc, cả đại địa chấn động – nhưng không hề nứt vỡ!
Trận pháp rung lắc dữ dội, nhưng ngay khoảnh khắc đó, từ rễ mộc phản kích, hàng trăm dây leo hóa thành long xà quấn ngược lên, đánh úp về phía Vũ Kình Hổ – sát khí không yếu kém hơn một đòn phản kích của Linh Vương!
Một bên là Linh Hoàng – Vũ tộc uy mãnh, từng quyền từng cánh như phá trời diệt địa.
Một bên là Bà La thiếu gia, tuy tu vi thấp nhưng thiên tư trác tuyệt, dùng trí – dùng trận – dùng ý chí để tạo kỳ tích!
Lỗ Kiêu từ bên cạnh xông đến, tung ra [Phong Hồn Dược Ấn], độc khí hóa chưởng, đánh vào điểm mù Vũ Kình Hổ, ép đối phương phải dồn sức phòng ngự – giúp Mặc Ca giữ được thế trận!
"ẦM ẦM ẦM!!"
Bốn luồng lực lượng:
Long linh Mộc hệ (Mặc Ca)
Dược vực độc hoả (Lỗ Kiêu)
Kim hổ thôn sơn (Vũ Kình Hổ)
Phản kích trận pháp – Quy Nguyên
Cùng va chạm nơi trung tâm!
Một tiếng nổ long trời lở đất, sóng khí linh lực đánh tan mái vòm, bức tường đại điện nổ tung, mặt đất nứt toác như địa chấn cấp mười.
Vũ Kình Hổ bị ép văng xa mười ba trượng, đập vào tường đá, máu tươi văng thành vòng cung, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực oán khí, điên cuồng gầm lên:
“Không có Lỗ Kiêu…
Ngươi là cái gì?
Đồ rác rưởi Bà La!”
Mặc Ca nhẹ nhàng xoay thanh cốt thương, chống đất mà đứng, không động dung sắc, chỉ nhếch môi lạnh lùng như tuyết phủ sơn cốc:
“Đáng tiếc…
Phế vật hôm nay, lại đủ sức tiễn Hổ Vương nhà ngươi xuống hoàng tuyền.”