Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 37: Truyền Thừa Thanh Long

Sáng sớm khi mây mờ còn đọng trên mái ngói, một nam hầu sớm ra mở cửa biệt viện Vũ tộc. Chưa kịp vươn vai cho hết cơn ngái ngủ thì trước cổng đã thấy một chiếc xe đẩy gỗ cũ kỹ. Trên xe, nhiều thùng gỗ to xếp chồng lên nhau, mùi máu tanh nhàn nhạt phả ra theo từng luồng gió nhẹ.

Bị hấp dẫn bởi trực giác bất thường, hắn đưa tay mở nắp một trong những chiếc thùng. Ánh mắt vừa chạm đến bên trong, sắc mặt lập tức trắng bệch. Một cỗ thi thể nằm co quắp, mắt trợn ngược, cổ bị cắt ngang đến tận đốt sống.

"A… a a a…!!!"

Nam hầu thét lên, sợ hãi té ngửa, bò lùi như chó chết rồi cuống cuồng chạy vào bên trong phủ bẩm báo, gương mặt vẫn còn chưa thoát khỏi sắc thái của kẻ nhìn thấy ác quỷ.

Trong thư phòng tĩnh lặng, Vũ Kình Hổ đang nâng chung trà, ánh mắt như phủ một tầng sương sớm, mày nhíu nhẹ – dường như đã linh cảm được điềm chẳng lành.

"Bẩm… bẩm… gia chủ… ngoài cổng có… có xe xác chết…!"

Một câu chưa trọn nghĩa cũng đủ khiến tay ông run khẽ, chung trà nghiêng đổ, nước trà còn âm ấm trào ra thấm ướt vạt áo.

Vũ Kình Hổ đứng bật dậy, sải bước nhanh như gió, đạp thẳng cửa mà ra. Trước mắt ông, không chỉ là một chiếc thùng... mà là cả xe chất xác.

Mắt ông chợt co rút lại.

"Đây… là thủ hạ của ta đêm qua?!"

Trong chớp mắt, một nỗi giận bùng lên như sóng thần. Ông không cần hỏi, cũng đủ biết kẻ nào đang giáng xuống cú phản đòn. Không ngần ngại, ra lệnh hủy chứng cứ, thi thể bị tưới dầu hỏa, cả xe xác thành tro dưới cột khói bốc cao lên trời.

Dân chúng trong thành nhìn thấy khói đen chỉ thầm đoán phủ Vũ Tộc xảy cháy, không ai biết rằng khói đó là từ thịt người cháy đen rỉ máu.

Cùng lúc ấy, tại Bà La phủ, bên trong gian phòng tĩnh mịch, Hinh Nhi đang chuẩn bị thuốc, ánh nến hắt bóng lên vách tường đổ dài như linh hồn dao động. Bà La Mặc Ca vẫn nằm mê man trên giường, hơi thở đều nhưng sắc mặt ửng hồng, mồ hôi đầm đìa.

Trên cổ áo, ngọc bội gia truyền khẽ run lên từng nhịp. Ánh sáng lam nhàn nhạt tỏa ra như trăng thanh nhuốm tuyết, phảng phất một loại thần uy cổ xưa khó nói thành lời. Tựa hồ có một ý chí sâu thẳm từ ngàn vạn năm trước đang dần thức tỉnh.

“Ô... ô... ô—”

Tiếng rồng ngâm trầm thấp chỉ mình hắn mới nghe thấy, vang vọng trong linh hồn.

Linh khí trong vòng ba trượng bị hút sạch trong nháy mắt, như toàn bộ thiên địa đều đang nghẹn lại, bị ép tụ về một điểm – chính là ngọc bội đó!

Ánh sáng lam từ ngọc càng lúc càng rực rỡ, tầng tầng linh quang như từng dòng thác ánh sáng chảy tràn vào kinh mạch Bà La Mặc Ca. Mỗi tia linh lực đều cuộn trào như sóng lớn, xoáy sâu vào từng huyết quản, từng giọt tinh huyết như bị đốt cháy – cải tạo thân thể, tẩy cốt hoán linh!

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Cơ thể hắn khẽ run lên từng hồi, hơi thở dồn dập, khí huyết quay cuồng như lửa luyện đan, mạch xương phát ra âm thanh lách cách như chuông cổ va chạm.

Ngay tại ngực, vết thương còn rỉ máu dưới lớp vải trắng… phát sáng.

Phụt!

Một luồng linh lực bắn ra, vết thương tan biến trong khoảnh khắc. Máu tụ biến mất, lớp da non như được tái sinh trong một nhịp thở, cơ nhục đàn hồi như rồng lột vảy, gân cốt thấu kim, máu thịt như ngọc thạch rèn từ lò lửa trời!

“BÙM!!!”

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ tâm mạch. Giường gỗ lập tức nổ tung, hóa thành trăm mảnh bay tán loạn. Một luồng linh tràng kinh khủng tuôn trào như sóng thần đổ tới, khí thế hung mãnh va chạm bốn phương tám hướng khiến cửa sổ bật tung, màn che nhàu nát, cả căn phòng như bị xé làm đôi bởi cơn bạo loạn linh khí.

“Mặc Ca!”

Ngoài cửa, Hinh Nhi sắc mặt đại biến. Tay cầm bát thuốc run đến nỗi làm đổ cả bát, dược thảo văng tung tóe, bà vội vã chạy vào như một cơn gió.

Khi ánh mắt bắt kịp hình ảnh bên trong, bà đứng sững lại, kinh ngạc đến không thể nói nên lời.

Từ đống đổ nát của chiếc giường, một thân ảnh chậm rãi đứng lên, toàn thân như bọc trong quầng sáng mờ mờ lục sắc. Mái tóc dài xanh lam ánh lục, từng sợi tung bay như dải lụa thần. Đôi mắt sáng rực như thiên tinh, ngũ quan sắc bén mang theo một tia thần vận mà trước giờ chưa từng xuất hiện.

Khí tức quanh thân như long uy, từng bước tiến về phía trước như dã thú lột xác vừa thức tỉnh khỏi ngủ đông.

Hắn, vừa trải qua một lần thoát thai hoán cốt.

"Mặc Ca? Con tỉnh rồi sao? Trời ơi…"

Bà ôm lấy đứa con của mình, vừa khóc vừa cười, sờ tay, sờ mặt, không tin nổi là y vẫn sống, thậm chí còn mạnh khỏe hơn trước kia gấp bội.

"Mẫu thân, hài nhi không sao..."

Bà La Mặc Ca nhẹ giọng an ủi. Nhưng trong lòng y thì chấn động không thôi.

Khi y vận linh lực thử, toàn thân lập tức hiện ra khí tức Đại Linh Sư Lục Tinh. Tăng hai Tinh nhỏ!

"Miếng ngọc này… tuyệt đối không tầm thường."

Y thì thầm, ánh mắt tràn ngập nghi hoặc, tay mân mê miếng ngọc lục sắc. Chẳng lẽ nơi miệng rồng ngậm đá hổ phách kia chính là ấn quyết mở ra huyền cơ gì đó?

"Giường... sao thành ra thế này vậy con?"

Mãi đến khi nhìn thấy đống giường bị nổ tan thành mảnh vụn, Hinh Nhi mới như sực tỉnh. Mặc Ca cười khổ, gãi đầu thú nhận:

"Là hài nhi đột phá nên không khống chế được linh lực."

"A Di Đà... đột phá còn quan trọng hơn cái giường."

Hinh Nhi đưa tay vỗ ngực thở phào một hơi, thần sắc còn chưa kịp ổn định đã bị luồng linh áp nhè nhẹ quanh thân Bà La Mặc Ca khiến ánh mắt bà co rút. Giờ phút này, bà mới chú ý đến biến hóa dị thường nơi hắn – một luồng khí tức tinh thuần như cỏ xuân bừng nở sau sấm sét đầu mùa. Mộc hệ linh khí quẩn quanh, tỏa ra lặng lẽ mà mạnh mẽ.

“Đây là…”

Ánh mắt Hinh Nhi trợn lớn, ánh nhìn chất đầy kinh hỉ xen lẫn một tia chấn động.

Mặc Ca đang xoa đầu lúng túng:

"Mẫu thân, người sao vậy? Sao lại nhìn hài nhi như thể thấy quỷ thế!"

Hắn lúc này vẫn chưa nhận ra diện mạo mình đã xảy ra dị biến, khí chất lại càng khác biệt – tựa như cổ mộc khai linh, rễ cắm vào thiên địa.

Hinh Nhi không đáp, chỉ nhẹ giọng:

"Tự mình soi gương đi, rồi con sẽ hiểu."

Tuy lòng đầy nghi hoặc, Mặc Ca vẫn bước tới trước gương đồng ở góc phòng. Ánh gương phản chiếu rõ từng sợi tóc, mỗi đường nét, làm hắn sững người.

"Đây là… ta sao?"

Mái tóc vốn đen sẫm từ lâu giờ chuyển thành màu xanh lam nhạt, lấp lánh ánh lục như phủ sương mai. Đồng tử cũng chuyển sắc, mang theo vầng sáng u trầm mà sắc lạnh – tựa như trời xanh rọi xuống mặt hồ tĩnh lặng. Mỗi cái nhíu mày đều phát ra khí chất khác lạ – thanh minh, kiên nghị, bá khí mười phần.

"Mẫu thân, chẳng lẽ… ta trúng độc sao? Sao lại biến dạng thế này, có phải độc tính phát tác đến vô phương cứu chữa?"

Hắn vò đầu, khổ sở nghĩ mãi. Dẫu sao bản thân là xuyên giả, không thể hiểu thấu được những quy luật huyền cơ trong thế giới này.

Hinh Nhi bật cười, lắc đầu:

"Ngốc tử, con không trúng độc. Đây là thiên đại kỳ duyên, là may mắn nghịch thiên đó!"

Bà dừng một chút, ánh mắt đầy tự hào, giọng chậm rãi mà từng chữ như khắc sâu vào hồn phách Mặc Ca:

"Sở dĩ con biến đổi là do trong quá trình đột phá, đã dẫn phát ra Mộc nguyên tố tinh thuần – loại linh khí cực hiếm trong thiên địa. Theo ta đoán, e rằng… con đã được Thanh Long chọn trúng làm người truyền thừa kế tiếp."

Mặc Ca tròn mắt, nghe không sót chữ nào.

"Chính năm xưa, khi Thanh Long Đế Chủ – Bà La Thương Dạ đại nhân thức tỉnh huyết mạch triệu hoán, ngài cũng có dị tượng tương tự: tóc biến sắc, đồng tử đổi màu, khí tức vạn vật sinh sôi. Một thân triệu hoán thuật quét ngang chư thiên, khiến vạn giới cúi đầu!"

Khi nhắc đến tên Thương Dạ Vô Song, đôi mắt Hinh Nhi sáng lên như kẻ đang được chứng kiến kỳ tích tái hiện.

Mặc Ca không nói nên lời. Một lúc sau, hắn mới nắm chặt tay, đôi mắt rực cháy:

"Thì ra là thế... Tương lai ta sẽ bước tiếp con đường của Thương Dạ đại nhân, khiến Bà La Tộc lại danh chấn thiên hạ!"

Hắn nói xong, lại quay về nhìn mình trong gương, càng nhìn càng thấy vừa lòng. Ngoại hình mới bá khí lẫm liệt, thần vận như ẩn như hiện – khiến người ta không dám coi thường, ngay cả chính bản thân hắn cũng cảm thấy khí chất hiện tại thật xứng với con đường cường giả mà hắn đang đi.

Bên ngoài, đêm buông xuống, ánh trăng treo trên mái ngói như một lưỡi đao mỏng. Trong phòng Bà La Mặc Ca, bát thuốc đã đổ bên bụi cỏ vẫn còn bốc hơi, một mùi ngai ngái tanh tưởi âm thầm tỏa ra, bị ngọn gió cuốn đi mất.

Không ai biết rằng một tia khí tức mờ nhạt từ miếng ngọc đã dung nhập vào thân thể Bà La Mặc Ca, mở ra một đạo huyết mạch mờ hồ, tựa như rồng xanh dưới vực sâu bắt đầu trở mình...

“Người từng một chỉ tay, triệu long giữa trời xanh. Khi Thanh Long hí gầm, vạn quốc quỳ sát đất – đó là Thanh Long Đế Chủ, Bà La Thương Dạ – kẻ duy nhất trong thiên cổ kết khế ước huyết mạch cùng Thánh Long Thượng Giới.”

“Tương truyền mỗi bước đi của hắn khiến cây cỏ mọc xanh, mỗi lần múa tay mở ra linh giới triệu hoàn. Nay đã là truyền thuyết ngủ quên trong ngọc bội tổ truyền... nhưng trong một khắc sinh tử, ý chí của Thanh Long lại thức tỉnh – ứng vào hậu nhân: Bà La Mặc Ca.”