Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 36: Địa U Hồn Tán

Trong phòng ngủ gia chủ, mọi người vây quanh chiếc giường lớn, ánh nến chập chờn lay động. Không khí căng như dây đàn, ánh mắt ai nấy đều hướng về Lỗ Kiêu, người đang bắt mạch cho Bà La Mặc Ca.

"Mặc Ca có bị làm sao không... Dược Lỗ?"

Hinh Nhi siết chặt tay áo, giọng run run nghẹn ngào. Bà La Lý đưa tay vỗ nhẹ vai thê tử, an ủi nhưng ánh mắt cũng đượm đầy đau lòng.

Đây là lần thứ hai nhi tử đối mặt ranh giới tử vong...

Lần trước là do thiếu gia Vũ Phi, lần này là sát khí thật sự – một đòn ám toán chí mạng.

Lỗ Kiêu rút tay, ánh mắt thâm trầm, giọng nói vang lên nặng tựa chuông đổ:

"Mặc Ca... trúng Địa U Hồn Tán."

Cả gian phòng lặng như tờ. Gió đêm lọt qua khe cửa cũng mang theo hơi lạnh thấu xương.

"Địa U Hồn Tán?"

Một trưởng lão chau mày, chưa từng nghe qua độc dược này.

Lỗ Kiêu không đáp ngay, lẳng lặng kéo áo Bà La Mặc Ca xuống, để lộ vai và bắp chân đã bị trúng phi tiêu – nơi máu thịt sưng tấy, chuyển đen, rỉ máu loãng tanh hôi. Có nơi da đã bắt đầu mục rữa, lộ ra từng thớ cơ màu xám tro. Thậm chí từng mạch máu li ti vỡ tung, hiện rõ dưới lớp da như mạng nhện đen.

"Thứ độc này... không chỉ làm hư tạng phủ. Nó thiêu cháy sinh mệnh từ máu, từ tủy, từ thần hồn."

"Trời ơi!"

Hinh Nhi vừa nhìn liền kêu thất thanh, ôm mặt mà bật khóc như điên dại, thân hình mềm nhũn ngã ngửa ra sau ngất xỉu tại chỗ. Bà La Lý giật mình, vội đỡ lấy thê tử.

"Trong vòng ba canh giờ kể từ lúc trúng độc, độc tố sẽ lan theo từng mạch huyết. Đến đúng giờ thứ ba, toàn thân sẽ rữa nát, tan xác mà chết – không để lại chút nguyên thần. Độc này là dùng để gϊếŧ người… không cho đầu thai.

Một khi đã phát tác... toàn bộ thần kinh trung ương bị đốt cháy, đau đến mức hồn vía thoát xác, máu sẽ bốc khói, xương tủy hóa nhũn, toàn thân như ngâm trong dung dịch ăn mòn."

Nghe đến đây, một trưởng lão không kìm được mà quỳ sụp, mặt xám như tro tàn.

"Không có thuốc giải, đúng không?!"

"Có!" – Lỗ Kiêu đáp, ánh mắt kiên định.

"May thay... năm xưa ta từng thu thập loại độc này từ một tên Độc Sư của Ma tộc. Trong tay còn giữ đúng một lọ giải dược nguyên bản, có thể cứu được Mặc Ca – nếu ra tay ngay lúc này!"

Mọi người thở phào một hơi, vừa mừng vừa sợ.

"Mau chuẩn bị chậu nước sôi, khăn sạch, nến, dao mổ, bột diệt khuẩn, thuốc dẫn!"

Lỗ Kiêu lập tức ra lệnh, thanh âm không lớn nhưng mang khí thế như lệnh thiên quân.

Khi mọi vật đã được chuẩn bị, Lỗ Kiêu cẩn thận mở lọ thuốc, chia làm ba phần – một phần cho uống, hai phần còn lại để rửa vết thương và bôi ngoài da.

"Này!"

Bà La Mặc Ca rên khẽ khi thuốc chảy vào dạ dày, toàn thân hắn bắt đầu run rẩy, xương sống cong như con tôm, mặt mũi méo mó vì đau đớn.– Nhiệt độc và dược lực đang đánh nhau trong lục phủ ngũ tạng. Mỗi hơi thở như bị thiêu cháy.

Lỗ Kiêu hơ dao mổ trên nến lửa, sau đó rạch phần thịt bị rữa tại bắp chân. Máu đen sền sệt, bốc mùi tanh nồng như xác chết thối ba ngày, bốc khói trắng khi rơi xuống khăn lau.

Bà La Mặc Ca không còn cảm giác đau nơi đó – bởi thịt đã chết. Nhưng khi Lỗ Kiêu lau sạch và rắc thuốc bột vào, hắn cắn răng đến bật máu môi, đôi mắt trợn trừng vì nóng rát như ngâm vào chảo dầu.

"Ráng chịu đi đệ! Cái này là đau sống, nếu không chịu được thì sẽ đau chết!"

Lỗ Kiêu vội băng bó, chuyển sang vết thương ở vai – miệng vết rách bị sưng phồng, có giòi trắng đang ngọ nguậy vì độc khí ngưng tụ.

Một lần nữa, rạch, nạo, thấm, rắc thuốc... máu đen loang ra, khiến cả chậu nước sạch đổi sang màu than đυ.c. Nô tỳ run rẩy thay nước mấy lần, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Sau nửa canh giờ, hai vết thương lớn đã được xử lý xong.

Bà La Mặc Ca nằm sấp, mồ hôi ướt đẫm cả giường, hơi thở yếu ớt nhưng ánh mắt vẫn cố giữ thanh tỉnh.

"Ta để gối dưới chân, đệ cố gắng đừng cử động. Độc tố đã khống chế được bảy phần, còn lại dựa vào ý chí của đệ."

Lỗ Kiêu dặn, đưa thêm một tờ giấy kê toa:

"Đây là phương thuốc bổ huyết, giải độc, dưỡng tạng. Sắc theo đơn này mỗi ngày ba lần."

Bà La Lý nhận lấy, hai tay run run:

"Dược Lỗ... ân cứu mạng này, Bà La tộc ghi khắc suốt đời. Nếu có ngày huyết mạch chúng ta trở mình, nhất định dựng từ cái ơn hôm nay."

"Chuyện nên làm thôi. Nếu hắn là nghĩa đệ của ta, thì chẳng ai được phép hại hắn."

Lỗ Kiêu thản nhiên đáp, nhưng ánh mắt lặng như băng. Hắn liếc nhìn Mặc Ca đã chìm vào giấc ngủ chập chờn, mới lặng lẽ xoay người rời đi.

Không lâu sau, Hinh Nhi tỉnh lại, được trượng phu trấn an. Dẫu đau lòng, nhưng thấy con còn thở, bà chẳng dám rời nửa bước, thức canh đến tận sáng.

Các trưởng lão âm thầm trở về phòng, gương mặt mỗi người một vẻ – nhưng trong tim họ đều đã có câu trả lời riêng:

– Vũ tộc, không thể dung thứ.

...

Sáng hôm sau, trong tiếng hô vang đầy uất nghẹn của trăm họ, Bà La Lý chau mày, mắt thoáng lộ tia do dự. Lão là gia chủ, trong tay nắm giữ sinh mệnh của cả một gia tộc — chẳng thể để một phút giận dữ thiêu rụi gốc rễ đã cắm sâu bao đời.

"Các ngươi lắng nghe ta nói!"

Bà La Lý cất tiếng, nhưng chưa kịp nói tiếp thì một giọng trầm ổn từ xa vang lên, đầy uy nghiêm:

"Khoan vội manh động, để Lỗ mỗ nói một lời."

Mọi người đồng loạt ngoảnh lại. Trong ánh nắng sớm mai vừa hé, Lỗ Kiêu ung dung bước tới giữa sân, y bào đen phủ bụi thuốc, ánh mắt sâu lắng như giếng cổ, trên vai còn lác đác tro than chưa phủi hết.

"Dược Lỗ!"

"Dược Lỗ đến rồi!"

Đám con cháu tự động nhường đường. Uy tín của Lỗ Kiêu không kém bất kỳ trưởng lão nào, thậm chí với thế hệ trẻ còn cao hơn vài phần, vì chính tay ông đã cứu được Mặc Ca trong lúc ngàn cân treo sợi tóc.

"Các ngươi nghĩ rằng chỉ cần hô một tiếng là có thể khiến Vũ tộc khuynh đảo?

Nghĩ rằng cảm xúc có thể chống lại máu lạnh của một thế lực ăn tươi nuốt sống cả thành trì?"

Giọng Lỗ Kiêu không lớn, nhưng từng chữ như chùy sắt giáng thẳng vào lòng những kẻ còn đang phẫn nộ.

Một khoảng im lặng bao trùm khắp sân.

"Nhưng… Dược Lỗ, chẳng lẽ để họ ngang nhiên gϊếŧ người, mà chúng ta chỉ biết ôm xác khóc than?!"

Một thanh niên không kìm được bật tiếng, đôi mắt đỏ hoe, nắm đấm run lên vì phẫn uất.

"Không."

Lỗ Kiêu dừng lại, giọng nói hạ thấp nhưng lạnh đến buốt tủy:

"Trả thù… là điều tất yếu. Nhưng không phải bằng cách lỗ mãng đưa đầu vào rọ.

Ta hỏi các ngươi, nếu bây giờ phát binh, lấy cái gì mà chiến? Người? Vũ khí? Linh thạch? Trận đồ? Hay là bằng máu thịt đem thân chôn vào đất?"

Không ai dám đáp. Cả một sân lớn tràn đầy nhiệt huyết, lúc này lại lặng như thể sấm sét vừa nổ giữa lòng ngực.

Lỗ Kiêu chậm rãi tiếp lời:

"Vũ tộc có hơn mười Linh Vương, ba vị Linh Hoàng. Còn chúng ta thì sao? Đến cả Đại Linh Sư Tứ Tinh cũng bị ám toán ngay trong phủ.

Hôm nay khởi binh, ngày mai tộc lụi. Các ngươi muốn chôn cả tộc Bà La vì một phút xúc động sao?!"

Lời vừa dứt, không khí dường như đông cứng. Không ai dám nhìn thẳng vào mắt ông.

Nhưng rồi... ánh mắt Lỗ Kiêu lại chuyển sang dịu đi vài phần.

"Tuy nhiên... cơn giận này, ta cũng không định để nuốt ngược vào tim."

Mọi người sửng sốt.

"Tộc Vũ dám đánh cờ độc sau lưng ta, lại dám hạ sát nghĩa đệ của ta.

Tội này, không diệt, trời không dung.

Cho nên... các ngươi hãy kiên nhẫn. Ba ngày nữa, ta sẽ thân chinh đến Vũ Tộc, gõ cửa từng lớp. Không vì danh phận, không vì thể diện... mà vì món nợ máu.

Trước đó, các trưởng lão, hãy theo ta sắp xếp toàn bộ trận pháp hộ gia, tăng cường luyện binh. Còn đám trẻ các ngươi... câm miệng mà tu luyện cho tử tế!"

Lỗ Kiêu vừa dứt lời, toàn sân lặng thinh rồi đột nhiên nổ tung một tràng tiếng hô lớn:

"Kính lệnh Dược Lỗ!

Kính lệnh Dược Lỗ!"

Cờ tang trước sân khẽ lay trong gió sớm. Chín thi thể hộ vệ Bà La tộc vẫn nằm đó, giấc ngủ ngàn thu của bọn họ đã đánh đổi lấy quyết tâm mà cả gia tộc chưa từng có trong nhiều năm qua.