Cửa phòng bật mở – “Két...”
Ánh sáng rọi vào một mớ hỗn độn khiến Bà La Mặc Ca lập tức cảnh giác. Cánh rèm rách nát, bình hoa tan vỡ, bàn ghế ngổn ngang, giường trống rỗng.
Hắn lặng người, ánh mắt lạnh như băng.
“Có người đột nhập… và là cao thủ.”
Không gian đột nhiên lạnh đi ba phần. Mặc Ca khẽ nhấc tay, khí tức hệ Mộc lan tỏa, lặng lẽ thấm vào mặt đất – đó là dấu hiệu Mộc Tâm Cảm Ứng, cảm nhận sát khí qua thớ đất và mùi cỏ vụn.
“Vυ"t!”
Một tiếng xé gió đột ngột vang lên từ góc khuất. Một tên hắc y nhân lao ra như bóng quỷ, hai nắm đấm tụ khí đỏ sẫm, thân pháp cực nhanh – chiêu thức chính là [Liệt Hổ Phá Sơn Quyền] – đấu kỹ mang đặc trưng của Vũ Tộc, thiên về quyền thuật bạo sát.
Quyền phong cuốn xoáy, khí kình ép ngực – như mãnh hổ hạ sơn.
“Ầm!!”
Mặc Ca nghiêng người né, tay kết ấn.
“Mộc Giới Phản Ảnh – Thụ Diệp Hộ Thân!”
Một tầng lá chắn màu xanh hiện lên như thân cây che chắn. Quyền lực va chạm nổ vang, hắc y nhân bị chấn lùi ba bước, mắt lóe lên sự ngạc nhiên.
Hắn chưa kịp thở, thì hai kẻ khác đã vọt đến sau lưng, một tên tụ lực [Hổ Hống Toái Cốt Trảo], một tên khác tung [Cương Hổ Hàng Lâm], cả hai đều là đấu kỹ cận chiến cấp cao của Vũ Tộc.
“Thảo Lung Bộ – Tàn Ảnh!”
Bàn chân Mặc Ca dẫm nhẹ, thân hình hóa thành ảo ảnh mềm mại như cỏ lay trong gió, thoát được hai chiêu trong gang tấc. Tuy vậy, một trảo vẫn xước trúng bắp chân, để lại vết thương tím tái – linh lực hổ tộc có kèm kịch độc!
“Rắc!” – Gân nhói lên.
"Chúng ta không được chần chừ, kết thúc hắn đi!"
Hai tên cuối cùng xuất hiện, khí tức mạnh mẽ hơn hẳn, không hề che giấu – Linh Vương Tứ Tinh, trong tay mang [Hổ Lực Phong Lôi Quyền], quyền pháp phát ra tiếng rít như sấm sét.
Một quyền tụ khí, như trảo hổ đánh tan vách núi, khí thế kinh người, cuốn theo gió lốc đè ép toàn trường.
“Vũ Tộc Thích Khách – Ngũ Hổ Sát Trận.”
Mặc Ca trúng độc, cơ thể tê liệt dần, hơi thở nặng nề, từng lỗ chân lông rỉ mồ hôi đen.
Không còn đường lùi.
Hắn siết chặt ngọc bội đeo trước ngực, Thanh Long Ngọc Tế – bảo vật tổ truyền.
“Nếu là huyết mạch long hệ thật sự... vậy hãy bảo vệ ta!”
Hắn cắn đầu ngón tay, nhỏ máu lên long văn.
“KÍCH!!!”
ẦM!!!
Một tiếng rồng gầm vang vọng trong linh hồn. Cả căn phòng rúng động, long khí xanh biếc bùng nổ. Hình ảnh Thanh Long Viễn Cổ xoáy trong linh hồn Mặc Ca, toàn thân hắn bị khí tức long hệ nhập thể – linh lực hệ Mộc bạo tăng, độc tố bị phong ấn, thương thế được ổn định trong chốc lát.
“Thanh Long Mộc Tâm Ấn – Giải Phong Đệ Nhất Trận.”
Từng đốt xương răng rắc căng phồng, thân thể như hóa rồng. Đôi mắt Mặc Ca phát quang lục, áo choàng rách toạc, tay hiện lên Long Vân Mộc Trảo, kéo theo “Thanh Diệp Liên Hoàn Trảm!”
Cả căn phòng như nổ tung bởi cơn lốc đấu kỹ. Mỗi quyền đỡ một trảo, mỗi cú né kéo theo bóng rồng xuyên thẳng qua thân thể đối phương.
“PHỰT!”
Một tên Linh Vương trúng trảo, nội tạng nát bấy. Một tên Đại Linh Sư bị xuyên bụng bởi thanh kiếm Mặc Ca đoạt từ tử thi, gào thét gục xuống.
Chớp mắt – ba tên đã mất mạng.
Tên cầm đầu hoảng loạn hét:
“Rút lui! Hắn kích hoạt truyền thừa Long Hồn!”
Nhưng [Mộc Thế Trấn Tâm Kết] đã triển khai – rễ cây từ dưới đất trồi lên như xích xiềng trói chặt kẻ đang chạy. Một trảo chém rơi đầu.
Gã cuối cùng chưa kịp la lên đã bị đâm từ sau lưng.
“Bịch...”
Năm xác ngã xuống. Máu loang đầy sàn.
Mặc Ca quỵ gối, thở dốc, máu đen trào ra môi – độc chưa hết, linh lực gần cạn. Nhưng...
Hắn sống. Hắn gϊếŧ sạch năm tên thích khách Vũ Tộc – bằng ý chí, bằng long hồn tổ truyền.
Nếu không nhờ Long Tế Ngọc Bội trợ giúp…
E rằng với tu vi chỉ mới Đại Linh Sư Tứ Tinh của Mặc Ca, dưới sát trận do năm tên thích khách bố trí, chín phần hắn đã ngã xuống ngay trong khoảnh khắc đầu tiên, chứ đừng nói đến chuyển bại thành thắng, gϊếŧ sạch cả năm tên.
Ba gã Đại Linh Sư Cửu Tinh: mỗi một người đều đứng nơi đỉnh phong của đại cảnh giới, đấu kỹ thành thục, kinh nghiệm chiến trường phong phú.
Hai tên Linh Vương Tứ Tinh: đã bước chân vào trung tầng Linh Vương, linh lực ổn định, áp lực uy áp như núi lửa đè ép, chỉ cần nhìn thoáng qua đã khiến người có tu vi yếu hơn run rẩy.
Mặc Ca bị trúng độc, linh lực rối loạn, thương thế chưa lành, chỉ dựa vào chút đấu kỹ khinh thân và mộc hệ hộ thể căn bản không thể chống đỡ nổi một hiệp.
Thế nhưng, đúng trong khoảnh khắc sống còn đó, Long Tế Ngọc Bội – thần vật truyền thừa từ tổ tiên – rốt cuộc đã tự động thức tỉnh.
Ngọc bội mang long hồn truyền thừa viễn cổ, dung hợp với huyết mạch hệ Mộc đặc biệt của Mặc Ca, ép mở tầng phong ấn đầu tiên. Chỉ một luồng khí tức tuôn trào, đã khiến toàn thân hắn như bốc cháy bằng linh mạch rừng thiêng cổ thụ. Cảnh giới tuy không đột phá, nhưng lực chiến tạm thời tăng vọt, độc tố bị áp chế, tinh thần được tiếp dẫn, ý chí thăng hoa.
Nếu không có ngọc bội, Mặc Ca chưa chắc đỡ nổi một đòn của ba Đại Linh Sư Cửu Tinh hợp kích, huống gì là còn có thêm hai Linh Vương Tứ Tinh thi triển đại sát chiêu.
Sự chênh lệch lực lượng quá mức tàn khốc.
Mặc Ca lúc ấy như con hươu non giữa đàn sói, bốn phía đều là sát cơ, mỗi hơi thở là cận kề cái chết, mỗi nhịp tim là chấn động sinh tử.
Vậy mà, hắn lại nghịch chuyển càn khôn, chém rụng đầu một gã Linh Vương, phế tâm mạch kẻ khác, dưới thế bao vây mà một người chôn năm xác!
Tất cả… đều nhờ vào Long Tế Ngọc Bội, cũng là điểm khởi đầu chân chính của con đường nghịch thiên của Bà La Mặc Ca.
Nhưng không, từ bên ngoài xông vào năm tên thích khách nữa, bọn hắn vừa mới xuất hiện đã rống lên như dã thú. Bọn chúng quỳ bên thi thể huynh đệ máu me đầm đìa, ánh mắt đỏ lừ như bị thù hận thiêu cháy.
Tình huynh đệ được hun đúc từ máu, từ khổ luyện – giờ đây nhuốm máu tươi mà chết tức tưởi dưới tay Bà La Mặc Ca. Không cần lệnh chủ, năm kẻ này đã hóa thành hung sát.
"Vυ"t!"
Cả năm đồng loạt bộc phát linh lực– hai người tu vi Linh Vương Nhị Tinh, hai kẻ Đại Linh Sư Thất Tinh – như đàn hổ giận dữ, kiếm khí dấy lên gió lốc, bao phủ toàn bộ hành lang.
"Bịch!"
Bà La Mặc Ca thụ thương nặng đương nhiên không địch nổi, lập tức lôi xác một tên thích khách đã chết quăng mạnh về phía bọn kia, mượn cơ hội lách người qua cửa sổ mà đào thoát.
“Mau truy!”
“Đừng để hắn sống sót!”
Bốn tên đuổi theo, một tên vòng ra cắt đường sau.
Ngay khoảnh khắc ấy…
“Vèo!”
Một bóng người từ xa loạng choạng lao đến hành lang – chính là Bà La Mặc Ca, sắc mặt tái xanh, môi thâm tím, khí tức suy yếu tột độ, phía sau là bọn thích khách đuổi sát.
"Nghĩa huynh… mau cứu đệ!" – Mặc Ca cố nén máu, ánh mắt rọi đến Lỗ Kiêu đang từ xa lao đến, gọi một tiếng thảm thiết rồi ngã quỵ.
Lỗ Kiêu như tia chớp, một tay đỡ lấy Mặc Ca, tay còn lại điểm vào huyệt Linh Hải sau gáy giúp hắn tạm ổn định khí tức. Hắn liếc sơ – chất độc đang lan đến tim!
"Linh Cốt Giải Độc Đan – đan cấp 3", một viên đan dược màu xanh lam được nhét thẳng vào miệng Bà La Mặc Ca.
Linh Cốt Giải Độc Đan là tam phẩm đan dược hiếm có, được ghi chép lần đầu trong
Linh Đan Vạn Trượng - Bách Giải Đan Kinh, dùng để trị độc nhập cốt, giải tà khí ẩn sâu trong tủy, đặc biệt hiệu quả với các loại độc hệ âm hàn, cổ độc, ám khí tẩm độc, và độc chướng phong thấp phá hủy kinh mạch.
Màu sắc: Trắng xanh như bạch ngọc lưu quang, vỏ đan trơn bóng, thoang thoảng mùi thuốc Mộc Linh và Huyết Đằng.
Mùi vị: Mát lạnh vào cuống họng, nhưng sau khi nuốt vào thì dâng lên cảm giác nóng rát – chính là do độc tố đang bị luyện hóa.
Dược lực: Vận hành mạnh nhất tại tủy sống, xương cốt và đan điền.
✦ Dược hiệu:
Giải trừ độc tố đã thấm vào xương tủy.
Phục hồi nhanh kinh mạch bị tổn thương do độc phá hủy.
Làm sạch âm khí tồn lưu lâu ngày trong huyết mạch.
Hạn chế độc phát tác trong vòng tối đa ba canh giờ, đủ thời gian cho giải độc toàn diện.
Có thể dùng hỗ trợ luyện công, giúp độc khí tán mà không gây phản phệ.
✦ Nguyên liệu chính:
Linh Cốt Đằng (linh thảo chuyên bám lên mộ cổ, hút khí âm tà)
Thanh Tủy Thảo
Ngân Tâm Diệp
Hắc Hồn Thạch tán mịn
Một giọt máu của Thủy Linh Mãnh Xà (chế ngự độc thể)
✦ Tương truyền:
Dược tổ Lỗ Hào từng dùng loại đan này để giải cứu một vị Vương giả trúng phải “Cửu Âm Tán Hồn” – độc dược cổ từng khiến ba đại tông môn bị diệt trong một đêm. Sau khi phục dụng một viên Linh Cốt Giải Độc Đan kết hợp giải dược, người kia sống sót, tu vi chẳng những không giảm mà còn nghịch chuyển một cảnh giới trong vòng bảy ngày.
“Đệ yên tâm… có ta ở đây.”
Lỗ Kiêu khẽ đẩy Mặc Ca vào tay hai hạ nhân:
"Mang thiếu gia lui về sau, toàn lực áp chế độc tố. Nếu hắn có mệnh hệ gì, các ngươi tự xử!"
"Vâng, vâng!"
Hai tên gia nhân cuống quýt đỡ Mặc Ca rời đi.
Đúng lúc đó, năm tên thích khách phá tường lao ra, mỗi kẻ một hướng vây quanh đám người Bà La tộc. Khí tức chấn động khiến gạch đá vỡ vụn, gió cuốn tung áo bào.
Không một lời vô ích – kiếm khí cuộn lên như sóng thần, trận chém gϊếŧ lại bắt đầu.
"Mộc Long Bức Địa"
Bà La Lý rống lên, bàn tay điểm xuống đất, mười mấy rễ cây màu xanh biếc vọt lên từ hành lang đá, tựa như giao long trồi đất, cuốn lấy một tên Linh Vương Nhị Tinh quật mạnh lên tường, máu phụt ra từ miệng.
Các trưởng lão cũng ra tay, đấu kỹ linh mộc, phong hệ, thổ hệ thi triển khắp nơi, ánh sáng giao thoa va chạm cùng kiếm khí hắc y nhân.
Lỗ Kiêu… vẫn đứng yên.
Nhưng ánh mắt hắn sáng rực – như đang chờ một thời cơ thích hợp.
"Ảnh Tử Đoạt Tâm Kiếm!"
Tên Linh Vương Nhị Tinh đầu lĩnh tung chiêu sát thủ, kiếm khí hoá bóng đen đánh thẳng về phía Bà La Lý!
“Vυ"t!”
Ngay khoảnh khắc ấy – Lỗ Kiêu búng tay – “Tách!”
[Thụ Kình Tung Châm!]
“Phụp!”
Một cây kim bạc phóng thẳng vào huyệt “Túc Tam Lý” sau lưng thích khách, khí huyết tán loạn, chân khí nghịch hành – hắn gào lên đau đớn rồi đứng bất động giữa không trung!
"Ngươi… ngươi là… Dược Lỗ… Châm Thánh?!"
“Bịch!”
Tên kia rơi xuống đất, co giật, mất toàn bộ khống chế.
Bốn tên còn lại rúng động, quay đầu bỏ chạy.
"Muộn rồi."
Lỗ Kiêu xoay người, năm cây kim mảnh như tóc lóe lên từ tay áo – âm thầm ghim vào bốn tên kia.
“Phập phập!”
Cả bọn ngã nhào, lục phủ ngũ tạng đông cứng, chân nguyên đứt đoạn.
Chưa kịp kêu lên – Bà La Lý đã cầm kiếm xông đến, một chiêu bốn mạng, đầu lìa khỏi cổ, máu văng tung tóe.
Chỉ chừa lại một tên bị điểm huyệt, vẫn còn thở.
Bà La Lý chém kiếm cắm xuống đất, gằn giọng lạnh băng:
"Nói! Ai sai các ngươi tới?"
Tên kia ánh mắt đầy oán độc, không thèm đáp lời, hất cổ cắn lưỡi tự sát.
“Tạch.”
Từ đầu lưỡi chảy ra máu đen kịt, thân thể run rẩy – hắn chết ngay trong nháy mắt.
Lỗ Kiêu nhíu mày, tiến lên tháo khăn bịt mặt của hắn.
Gương mặt lộ ra… Bà La Lý sững người.
"Là tên cao thủ… đi theo Vũ Kình Hổ sáng nay?"
Không còn nghi ngờ gì nữa. Bọn này là tử sĩ của Vũ tộc, lão già kia ngang nhiên bội ước, ban ngày còn giả vờ rút lui, ban đêm đã cho tử sĩ lẻn vào sát hại nghĩa đệ.
Lỗ Kiêu siết chặt nắm tay, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm.
"Hắn dám giở trò sau lưng ta… còn muốn gϊếŧ đệ ta? Vũ tộc… kể từ hôm nay, đừng trách ta vô tình."
Một câu, như định mệnh tuyên phạt.