Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 34: Kẻ Gian Xảo

Trong thực phòng Bà La tộc.

"Có chuyện gì thì từ từ nói. Gia chủ nên thu lại uy áp, đừng để con cháu chúng ta chịu ảnh hưởng."

Bà La Lý hòa hoãn lên tiếng, lời nhẹ như gió nhưng đầy khí độ bậc trưởng bối. Sắc mặt hậu bối trong tộc đã dần tái nhợt, thần hồn bất ổn – uy áp Linh Hoàng đâu phải hạng phàm nhân chịu nổi.

Vũ Kình Hổ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như kiếm:

"Biết điều thì giao Mặc Ca ra đây. Một sâu mọt, lẽ nào muốn kéo cả gia tộc xuống đáy vực?"

Lời vừa dứt, mười tên cao thủ sau lưng hắn đồng loạt vận linh lực, trong đó bốn người mang khí tức Linh Vương cấp, đã tụ lực chờ lệnh, tựa như hổ báo chực vồ mồi.

Không khí lập tức sặc mùi sát khí.

"Vũ Kình Hổ! Ngài là gia chủ một phương mà lại làm chuyện thiếu lý như vậy? Nhi tử của ngài đường đường ra lôi đài, ngã xuống là do không bằng người – đâu thể bây giờ trở mặt, làm như Vũ tộc chưa từng ngẩng đầu trong thiên hạ?"

Một giọng nói vang dội đầy khí khái vang lên. Bà La Mặc Ca bước ra từ sau lưng mẫu thân, mắt sáng như sao, ánh nhìn kiên nghị mà quật cường. Tu vi tuy thấp hơn kẻ đối diện một trời một vực, nhưng khí phách không hề khuất phục.

"Luật lệ gì ta không quan tâm. Tệ nhi của ta thành tàn phế, ngươi – phải đền!"

Vũ Kình Hổ rống giận, tay chưởng thẳng xuống bàn ăn – “Bùm!!” – Cả chiếc bàn gỗ lim vỡ tung thành muôn mảnh, khói bụi và mảnh vụn bắn tung tóe, mấy hậu bối Bà La tộc tránh không kịp đều bị thương nhẹ, máu loang vạt áo.

Mặc Ca siết chặt nắm tay, đôi mắt rực lên tia giận dữ xen lẫn bất lực. Hắn biết – thực lực vẫn chưa đủ để đứng ngang đầu sóng ngọn gió này.

Đúng lúc đó, một giọng trầm ổn mà mang áp lực Linh Hoàng vang lên:

"Chẳng lẽ đến ta mà ngài cũng không nể mặt?"

Mọi ánh mắt quay lại – Lỗ Kiêu tay chắp sau lưng, mắt sáng như tinh tú, mái tóc nâu lòa xòa như gió thoảng, áo bạch sam nhẹ lay động như phiêu tiên.

Vũ Kình Hổ giật mình, mắt nheo lại:

"Ngươi… Dược Lỗ? Sao ngài lại ở đây?"

Hắn run lên một chút. Cái tên "Dược Lỗ" không chỉ đại biểu cho thiên tài Dược Sư trẻ nhất Tân Đại Lục, mà còn là người được các đại phái, Vương triều, giới tu luyện săn đón. Kẻ này một lời, có thể khiến Vũ tộc diệt môn.

"Chuyện ta ở đây không quan trọng. Quan trọng là – Mặc Ca là huynh đệ kết bái của ta. Nếu ngài còn muốn tồn tại trong Đế Đô, hôm nay… hãy thu tay lại."

Lời nói vang vọng như sấm sét giữa trời quang. Mười tên cao thủ phía sau Vũ Kình Hổ trong lòng rét run.

Bà La tộc thở phào.

Một trưởng lão Bà La tộc khẽ vỗ ngực: "Lỗ đại nhân xuất thủ, đúng là long lâm thần viện."

Vũ Kình Hổ nhíu mày suy nghĩ giây lát, rồi thu linh lực:

"Được. Nếu đã là Dược Lỗ, nể mặt ngài, hôm nay xem như ta chưa đến. Tổn thất sẽ do ta bồi thường, cáo từ."

Hắn phất tay áo, lạnh lùng dẫn người rời đi. Nhưng khi quay lưng – khóe môi hắn lại cong lên, nở một nụ cười thâm độc – như đã toan tính điều gì đó.

Sau bữa tiệc – Đêm phủ xuống.

Ánh trăng lặng lẽ phủ lên nóc biệt viện Bà La, tĩnh lặng đến lạ thường – như điềm báo trước cơn bão.

“Vèo! Vυ"t!”

Mười hắc y nhân từ bốn phương tám hướng lướt qua mái ngói như u linh. Bước chân nhẹ như lá rơi, không một tiếng động, thân pháp đồng loạt chia làm hai hướng, năm người mỗi nhóm.

Không ai trong Bà La phủ nhận ra.

Bởi vì Vũ Kình Hổ đã bỏ ra đại lượng tài lực – mua hẳn mười tờ Tàng Hình Phù cấp 3 – thứ phù chú có thể che giấu khí tức hoàn toàn, đặc biệt hiệu quả với những tu sĩ dưới Linh Tông.

Đám hắc y nhân len lỏi qua hành lang, tường rào, mỗi người đến trước một gian phòng. Không cần phá khóa, chỉ rút từ ống tay áo ra ống trúc nhỏ, đâm vào khe cửa, thổi một làn khói xám trắng.

Khói vừa vào phòng – người trong liền rơi vào trạng thái mê man như chết.

Không đến một khắc, năm tên hội hợp tại hậu viện. Nhưng xui thay – một nhóm lính tuần mười người đang đi ngang.

"Thích khách! Mau bắt lại!"

Trưởng đội quát lớn. Tám người rút vũ khí, một người lao đi tìm viện binh.

Hắc y nhân liếc nhau – ánh mắt đồng thời lạnh như băng.

Không để ai sống sót!

“Keng! Keng! Bốp!”

Binh khí va chạm trong đêm tối vang lên rát rạt. Tuy lính canh có tổ chức, nhưng thực lực kém xa – chưa đầy mười hơi thở đã có sáu người bị một kiếm cắt ngang cổ.

Tên cuối cùng ngã xuống, máu chảy thành vệt dài trên sỏi đá. Hắc y nhân lập tức kéo xác vào bụi cây, lau sạch dấu vết rồi chia nhau rời đi – một tổ đi tiếp ứng, tổ còn lại truy tìm mục tiêu chính.

...

Mật thất dưới phòng ngủ của Bà La Lý.

Lối đi chật hẹp, dài ngoằng nghèo như ruột rắn, vách tường đá cũ kỹ rêu phong, ánh sáng lờ mờ của đuốc gắn trên vách chiếu ra từng dải bóng đổ chập chờn. Không khí có chút ẩm mốc, mang theo hương vị xưa cũ của thời gian bị lãng quên.

Cuối hành lang là một gian phòng ngầm hình vuông, bốn bức tường đất đã được ốp đá xanh vững chãi, sạch sẽ đến lạ thường. Một kệ sách gỗ mục nứt chân chim nằm sát vách, chất đầy những cuộn tre vàng úa đóng bụi thời gian. Giữa phòng là một bộ bàn ghế đá, mặt bàn sần sùi, rêu xanh lấm tấm như đã ngồi chờ hậu thế từ trăm năm trước.

"Phụ thân, nơi này...?"

Bà La Mặc Ca vừa đi vừa đánh giá xung quanh, trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc. Ánh mắt hắn dừng lại nơi lối đi nhỏ nằm sau kệ sách, còn tối om chưa rõ dẫn đến đâu, tò mò liền cất tiếng hỏi.

"Đây là mật thất bí truyền của các đời gia chủ Bà La tộc.

Lối sau con thấy chính là đường thoát thân nếu gia tộc lâm vào cảnh tử tuyệt.

Truyền thừa này, chỉ có người thừa kế mới được biết."

Bà La Lý tay chắp sau lưng, ánh mắt trầm tĩnh như đã nhìn thấy thịnh suy của mấy đời, chậm rãi nói, từng lời như khắc lên đá.

Mặc Ca gật đầu, đã hiểu đại khái, nhưng lòng vẫn rạo rực mong đợi: "Lẽ nào phụ thân muốn trao truyền bảo vật như trong truyền thuyết – vật ấy chẳng phải thường phàm?"

Quả nhiên — không ngoài dự liệu.

Bà La Lý đến gần kệ sách, khom người lấy một hộp gỗ sẫm màu từ tầng dưới cùng, tay áo phất nhẹ, lau sạch lớp bụi tích tụ từ nhiều năm. Ông đặt hộp lên bàn đá, từ trong áo lấy ra một chiếc chìa khóa đồng cổ, tra vào ổ khoá rỉ sét. "Cạch" một tiếng khẽ vang, nắp hộp bật mở.

Bà La Mặc Ca bước đến gần, nghiêng người nhìn vào.

Trong hộp được lót vải nhung màu vàng kim, nằm giữa chính là một miếng ngọc bội xanh lục sẫm, điêu khắc hình Long Vũ Ngọc Giác, thần long uốn lượn như bay giữa vân vũ, miệng rồng ngậm một viên hổ phách tiểu châu trong suốt. Tựa như ngọc trong ngọc, tinh xảo vô ngần, phát ra hào quang u lãnh, khí tức cổ xưa thoáng động trong không khí – một loại linh vận khó miêu tả thành lời.

"Đây là Long Tế Ngọc Bội, bảo vật gia truyền qua mười hai đời gia chủ Bà La tộc."

"Tương truyền trong ngọc có chứa "huyền cơ trời đất", nhưng đã qua bao thế hệ vẫn không ai hiểu được bí mật ẩn tàng. Nay, phụ thân thay mặt tổ tiên, truyền lại cho con. Hy vọng đời này... con là người mở được bí mật ấy."

Bà La Lý nâng ngọc lên bằng hai tay, cẩn trọng như dâng thần vật, đưa về phía Mặc Ca.

Bà La Mặc Ca tiếp nhận bằng cả hai tay, lòng tràn đầy xúc động, nhưng cũng mang theo một tia ngạo khí:

"Phụ thân yên tâm. Hài nhi nhất định sẽ cường đại, chấn hưng Bà La tộc, khiến cái tên này một lần nữa vang dội khắp Tân Đại Lục."

Ánh mắt hắn kiên định như lưỡi kiếm chưa rút vỏ. Tuổi trẻ vốn mang theo ba phần ngông cuồng, bảy phần khát vọng. Có điều hắn chưa từng thấy gió tanh mưa máu nơi biển lớn, nên lời thề hôm nay, vẫn còn quá đỗi thuần khiết.

Hắn cầm lấy ngọc, chạm tay lên từng đường vân. Cảm giác lạnh buốt mà trơn mượt, như có dòng nước ngầm từ lòng ngọc đang chuyển động, mơ hồ truyền vào lòng bàn tay cảm giác khó tả.

Khẽ nở nụ cười, Bà La Mặc Ca đeo ngọc lên cổ – như thể đeo vào định mệnh một đời.

Nhưng đây không phải là phim ảnh hay tiểu thuyết huyễn tưởng. Đây là thế giới thực, nơi sức mạnh nói chuyện thay cho lý lẽ, nơi sai một bước là mất cả mạng sống.

Bà La Mặc Ca – một thiếu niên tự cho mình là trung tâm vũ trụ, mang theo “bàn tay vàng” của trí tưởng tượng – đang bước những bước đầu tiên vào trận đồ sinh tử.

Tỉnh ngộ hay u mê?

Cường giả hay phế nhân?

Tất cả... phải chờ máu và thời gian để phán quyết.