Tộc địa Bà La – Đại sảnh chính.
Gia chủ Bà La Lý, cùng các trưởng lão, tộc nhân lớn nhỏ đều có mặt đông đủ tiếp đón. Ngày hôm nay, không chỉ đón Mặc Ca trở về, mà còn là nghĩa huynh của hắn – một Dược Sư có thể thay đổi thế cục toàn Tây Châu.
Gia chủ Bà La Lý cười rạng rỡ, ánh mắt không giấu được niềm vui:
"Thật không ngờ, tiểu tử Mặc Ca nhà ta lại có thể quen biết với Dược Lỗ tôn quý như vậy. Đúng là phúc khí của Bà La tộc."
Nam tử áo bạch ngồi bên cạnh, diện mạo tuấn lãng, dáng vẻ có phần bất kham nhưng ánh mắt lại thâm trầm như biển sâu, chính là Lỗ Kiêu – kẻ được xưng tụng là Đệ Nhất Dược Hoàng trẻ tuổi của Tân Đại Lục.
Hắn khẽ nhấp chén trà, mỉm cười:
"Mặc Ca là huynh đệ kết nghĩa của ta, khách sáo quá thì không phải đạo rồi."
Mặc Ca ngồi bên, đặt chung trà xuống bàn, nét mặt thoáng trầm:
"Phụ thân, gần đây Vũ tộc còn gây khó dễ nữa không?"
Lời vừa ra, cả đại sảnh chợt tĩnh lặng.
Bà La Lý thoáng chau mày, thần sắc u ám:
"Họ không từ bỏ. Vẫn cho người lén dò la tung tích của con, không được thì lại ra mặt chèn ép. Trong ngoài đều thắt lưng buộc bụng, tộc nhân nay đã gầy yếu, ba bữa thành hai, cháo trắng rau dưa cầm hơi qua ngày."
Bên cạnh, phu nhân Hinh Nhi yên lặng nắm lấy tay trượng phu, ánh mắt đã không còn linh động như xưa. Vẻ hiền hậu bị thay bằng nét mỏi mệt hằn rõ trong từng sợi tóc bạc.
Bà La Mặc Ca siết chặt bàn tay, nhìn phụ mẫu bạc đầu mà lòng quặn thắt. Hắn vốn tưởng chỉ là chút xung đột nhỏ, không ngờ lại là đè ép có hệ thống như thế. Nếu sớm biết, há để cha mẹ chịu khổ?
Một trưởng lão vuốt râu, cố làm không khí lắng dịu:
"Hôm nay là ngày vui, cũng nên để Dược Lỗ nghe chuyện nhẹ nhàng một chút."
Bà La Lý gật đầu, cười gượng:
"Đúng vậy… mong Dược Lỗ chớ để bụng."
Lỗ Kiêu khẽ xua tay, giọng trầm ổn vang lên:
"Không ngại. Ta đến đây, chính là để cùng Mặc Ca giải quyết chuyện này. Có ta đứng sau, Vũ tộc không dám làm càn."
Câu nói chắc như đinh đóng cột khiến toàn bộ người trong đại sảnh đều nín thở. Không ai không biết, Dược Sư là nghề có địa vị cực cao tại thế giới tu chân. Một Dược Hoàng đan đạo đại thành, chỉ cần nói một câu, liền có vô số cường giả vì nể mặt mà xuất thủ.
Huống hồ, Lỗ Kiêu là truyền nhân chân chính của Lỗ tộc – đệ nhất Dược Tộc của Tây Châu. Tên của hắn, vốn đã là một cái "lệnh bài quyền uy" không người nào dám khinh nhờn.
Sau khi Lỗ Kiêu được tỳ nữ dẫn đi sắp xếp gian phòng nghỉ ngơi, trong phòng khách chỉ còn lại phụ mẫu và chư vị trưởng lão Bà La tộc.
Bà La Mặc Ca ngồi ngay ngắn, trịnh trọng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một túi tiền dày cộm, đặt lên bàn đá trước mặt phụ thân:
"Phụ mẫu, đây là số Kim Tệ mà hai năm qua hài nhi vất vả tích góp được. Xin hai người hãy nhận lấy, lo liệu cho gia tộc vượt qua lúc khốn khó."
Chiếc nhẫn trữ vật mà Mặc Ca đang đeo, vốn không phải bảo vật quý báu gì, không gian bên trong chỉ chừng một gian phòng, là chiến lợi phẩm đoạt được khi hắn hành nhiệm vụ giải cứu con tin từ tay bọn thích khách – một vật nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, mang theo khí phách từng trải qua sinh tử.
Bà La Lý chậm rãi lắc đầu, giọng nói mang theo ngổn ngang niềm thương xót:
"Ây… làm sao mà được, đây là công sức, là mồ hôi của con ở ngoài kia, sao cha mẹ nỡ nhận?"
Các trưởng lão nhìn nhau gật đầu, trong mắt họ không giấu được niềm vui và xúc động. Bà La Mặc Ca, đứa trẻ năm nào, nay đã trưởng thành thật sự – vừa có bản lĩnh, vừa có lòng, đúng là niềm kiêu hãnh của gia tộc.
Phu nhân Hinh Nhi lặng lẽ ôm lấy nhi tử vào lòng, tay nâng khuôn mặt mà bà đã ngày đêm khắc khoải mong ngóng. Dẫu nay hắn đã cao lớn, trầm ổn, song trong mắt phụ mẫu, hài tử vẫn chỉ là đứa bé từng nghịch đất trong sân, từng ngủ vùi trong lòng mẹ.
Nước mắt rưng rưng, Hinh Nhi khẽ nói không nên lời.
Mặc Ca dịu dàng lau lệ cho mẫu thân, giọng nói mềm như gió xuân:
"Mẫu thân đừng khóc, hài nhi vẫn bình an trở về, mẫu thân nên mừng mới phải."
Hắn quay sang nhìn phụ thân, ánh mắt kiên định:
"Số tiền này xin phụ thân cất lấy, trước là để mua nguyên liệu nấu một bữa thịnh yến đãi Kiêu huynh, sau là để bổ sung nhu yếu cho trong tộc. Con thấy các huynh đệ tộc nhân ai nấy đều gầy rộc đi cả, lòng con đau như dao cắt. Tất cả đều là lỗi của con, nếu năm đó không quá tay, đâu đến nỗi liên luỵ đến toàn tộc."
Bà La Lý lặng người. Ông vốn không nỡ nhận đồng nào từ nhi tử, vì hiểu rõ ngoài kia giang hồ hiểm ác, từng tờ ngân tệ, từng tờ kim tệ đều phải đánh đổi bằng máu và sinh mạng.
Thế nhưng, ánh mắt chân thành của Mặc Ca, sự thẳng thắn không chút tính toán khiến ông không thể từ chối nữa.
"Được, phụ thân nghe lời con. Nhưng nhớ giữ mình cho tốt, đừng liều mạng nữa, tiền có thể kiếm lại, người thì chỉ có một."
Ông mở túi tiền, lấy ra một phần ngân tệ giao cho hạ nhân:
"Đi, lập tức đến chợ mua thịt cá, rau củ thật nhiều. Tối nay phải để mọi người ăn một bữa no nê."
Hai tên hạ nhân vui vẻ lĩnh mệnh, chân như có gió đạp vội ra ngoài. Bầu không khí trong tộc vốn trầm lặng bấy lâu, rốt cuộc cũng có chút ấm áp và sinh khí trở lại.
Các trưởng lão cười tươi nơi khoé mắt, âm thầm gật đầu. Bà La tộc có Mặc Ca – chẳng những có hy vọng trùng hưng, mà còn có một trụ cột thật sự để nương nhờ.
...
Phủ Vũ tộc – nội sảnh.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên, hai tên gia đinh mặt mũi tái xanh như tro tàn, mồ hôi đẫm lưng áo, hấp tấp chạy vào đại sảnh.
"Gia chủ… Bà La Mặc Ca… Mặc Ca… đã trở về rồi!"
Tên gia đinh thứ nhất vừa chạy vừa thở dốc, tay chống gối, lời nói đứt đoạn, tựa hồ như sét đánh ngang tai.
Trong phòng, Vũ Kình Hổ, phu nhân Phàn thị, và Vũ Phi đang ngồi, nghe vậy liền đồng loạt ngẩng đầu. Vũ Phi khập khiễng bật dậy, sắc mặt thoắt cái biến đổi.
"Thật sao? Ngươi chắc chắn chứ?"
"Bẩm... chính xác. Hai tên hạ nhân của Bà La tộc bị bắt gặp khi đẩy xe chở đầy thịt cá, nói chuyện thì lộ ra là vì thiếu gia nhà họ Mặc Ca mới trở về sáng nay." – Tên nam hầu thứ hai tiếp lời, cung kính nhưng ánh mắt vẫn chưa giấu được khϊếp đảm.
Vũ Phi nghe xong, toàn thân run rẩy, song không phải vì sợ – mà là phẫn nộ đến tận xương tủy. Đôi mắt ngập lửa hận như mãnh thú sắp xổng chuồng.
"Phụ thân! Mẫu thân! Hài nhi chịu nhục suốt hai năm qua là vì tên tiện nhân đó! Hắn trở về thì càng phải gánh gấp trăm lần những gì hắn đã gieo!"
Phàn thị đau lòng ôm lấy nhi tử, dịu giọng dỗ dành. Vũ Kình Hổ thì mặt mày đanh lại, một quyền đập xuống bàn trà.
Bịch!
Bàn trà gỗ lim nứt toác một đường dài.
"Người của ta mà dám đυ.ng đến, dù là thiên tử cũng phải đền máu!" – Hắn gằn từng chữ, ánh mắt lạnh lẽo như hàn thiết.
"Truyền lệnh! Triệu tập cao thủ của tộc – cùng ta đến Bà La phủ đòi lại công bằng!"
"Tuân lệnh!" – Hai tên hạ nhân vội chắp tay lui ra.
Vũ Phi liếʍ môi, trong lòng cười lạnh:
“Đang yên lại dám ló đầu về, Mặc Ca, lần này ta sẽ khiến ngươi quỳ gối đi xin ăn khắp đế đô!”Phủ Bà La – thực phòng.
Trên bàn ăn lớn, cơ man món ngon mỹ vị được bày biện. Hôm nay là bữa cơm đầy đủ nhất trong gần ba năm qua. Con cháu Bà La tộc lặng lẽ ngồi nghiêm chỉnh, tuy bụng đói cồn cào nhưng vẫn nghiêm phép chờ lệnh.
Trên bàn chính, Bà La Lý, phu nhân Hinh Nhi, các trưởng lão, Bà La Mặc Ca và Lỗ Kiêu đã yên vị.
"Dược Lỗ, xin đừng khách khí, coi đây như tộc của mình." – Bà La Lý niềm nở, nét mặt đầy vẻ kính trọng.
"Ha ha, vậy thì ta không khách sáo!" – Lỗ Kiêu cười sảng khoái, động đũa.
Mọi người vừa nâng chén được đôi ba lượt thì khí tức lạ lùng từ ngoài viện bắt đầu ập đến.
Một luồng áp lực vô hình khiến các trưởng lão lập tức dừng tay, nhíu mày.
Bà La Lý và Lỗ Kiêu cũng nhận ra, đồng thời vận dụng tinh thần lực quan sát – thì thấy có hàng chục luồng khí tức cường giả đang áp sát thực phòng.
Phịch! Hự!
Tiếng va chạm vang lên như sấm. Hai tên nam hầu canh cổng bay ngược vào phòng, lăn dài giữa nền đất, máu tươi phụt ra nhuộm đỏ cả áo.
"Gia chủ… là Vũ tộc… bọn họ xông vào… không ngăn được…" – Tên hầu thều thào trong hơi thở ngắt quãng, thân thể run rẩy như ngọn cỏ trong gió lốc.
Bà La Mặc Ca tức khắc đập bàn đứng dậy:
"Ngông cuồng! Chúng thật sự coi Bà La tộc không ra gì!"
Lỗ Kiêu đặt tay lên vai Mặc Ca, nhắc nhở:
"Bình tâm. Lý trí phải đi trước tức giận."
Mặc Ca hít sâu một hơi, thu liễm sát khí, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía đại môn.
Từng bước chân nặng nề vang vọng như trống trận. Vũ Kình Hổ dẫn theo mười tên cao thủ rầm rập tiến vào, khí tràng đè nén khiến cả đại sảnh chao đảo. Con cháu Bà La tộc chỉ đứng gần cũng đã thấy hít thở khó khăn, sắc mặt tái mét.
"Gia chủ Kình Hổ, chẳng hay đại giá quang lâm là vì việc gì?" – Bà La Lý tuy trầm ổn nhưng mắt đã nheo lại, giọng mang ý cảnh cáo.
Hinh Nhi đã lặng lẽ bước tới, đứng chắn trước mặt Mặc Ca, dáng vẻ hiền thục nhưng thần sắc phòng bị rõ rệt.
Vũ Kình Hổ cười lạnh, chỉ thẳng tay:
"Còn có việc gì khác ngoài chuyện đòi người?! Tên súc sinh Bà La Mặc Ca năm đó làm nhục nhi tử ta, hôm nay ta đến lấy lại công đạo!"