Bầu không khí nặng nề như ngưng đọng. Mọi ánh nhìn đều hướng về Vĩnh Hằng Thần Đế chờ chỉ dụ.
Không nói nhiều, Vĩnh Hằng Thần Đế vung tay, thi triển pháp trận Thấu Kính Nhãn.
Màn ảnh linh lực hiện ra – hiển thị mọi hành tinh được các Thần quản lý.
Thấu Kính Nhãn – Thần thuật giám sát tinh giới, do Thần tự thân sáng lập, lấy thần lực làm trụ, mượn vận hành của Thiên Cơ Đại Đạo mà hiển hóa vạn cảnh ba ngàn thế giới.
Một khi vận dụng, trong không trung hiện ra hàng vạn kính ảnh, tầng tầng lớp lớp, mỗi kính ảnh đều rõ ràng như thực, không sót một sợi linh khí lay động, chẳng khác nào pháp kính nghịch thiên, soi rọi mọi chuyển động dù là nhỏ nhất nơi tinh hà u ám.
Người đời gọi là:
"Thần Nhãn soi thế, thiên cơ bất ẩn."
Tương truyền, vũ trụ tồn tại đại quy tắc – Thiên Mệnh chi đạo và Quán Sát chi giới. Phàm là cường giả bước vào cảnh giới Thần Đạo, đều bị quy tắc này ngầm giám thị, mọi hành động đều lưu dấu ấn khí cơ trong Thất Tinh Trì nơi trung tâm thần vực.
Bởi thế mà có câu truyền miệng nơi Thần Vực:
“Ngẩng đầu ba thốn – đã lọt vào thần nhãn.”
Câu nói ấy không chỉ để răn đe, mà còn là lời cảnh tỉnh rằng trong tam thiên thế giới này, không có nơi nào là tuyệt đối bí mật.
“Trên trời có mắt, giữa đất có khí, dưới vực có ký linh. Không có gì chân thực tồn tại mà không bị Thiên Đạo ghi nhớ.”
Bởi lẽ từ khi Đại Luân hồi khai thiên, Thiên Giới lập nên ba quy: Thần Mục, Thiên Giám, và Huyền Cơ Ấn.
Thần Mục giám sát vạn tượng, thông qua pháp nhãn chư Thần, thu mọi hình, tàng mọi ý.
Thiên Giám theo dõi luân lưu linh lực, mỗi khi tu sĩ vượt ngưỡng, linh vận sẽ chạm đến tầng mây Thiên Cơ, lập tức bị ghi lại.
Huyền Cơ Ấn là ấn tín vô hình, sẽ tự khắc lên những phàm nhân mang thiên mệnh, yêu ma mang dị chí, hoặc sinh vật lẽ ra không nên tồn tại.
“Thế nên, dù là phàm nhân hay Tiên Nhân, dù ngươi tu một hơi thở, hay diệt một tinh cầu – tất thảy đều để lại dấu vết nơi Thất Tinh Trì.”
“Nghĩ rằng mình tự do ư? Ấy chỉ vì Thiên Cơ chưa muốn gọi tên ngươi.”
Giữa hư không vô tận, một đạo hắc quang như vực thẳm nuốt ánh dương rạch thẳng thiên không, giáng xuống tinh cầu Tân Đại Lục – nơi Huyết Thần Hy cai quản. Quang mang vừa lóe lên đã biến mất như chưa từng tồn tại, không động tĩnh, không linh áp, đến cả bậc đại năng cũng chẳng cảm ứng được tung tích kẻ đột nhập.
Trong Thiên Cung, Vĩnh Hằng Thần Đế vuốt chòm râu xoăn như từng cọng kim tuyến lượn sóng, ánh mắt xảo trá lướt qua thân ảnh đang nhàn nhã nhấp rượu – Huyết Thần Hy.
“Bán Thần Huyết Thần Hy nghe chỉ! Nhiệm vụ truy bắt Thần Sa Ngã Xích La Tu, giao cho ngươi.”
Trong lòng lão cười thầm, xem như lần này trả được mối hận ngày trước bị cô nhổ râu trước mặt chúng thần, mất hết mặt mũi.
“Diệt luôn được không?”
Huyết Thần Hy lau vệt rượu nơi khóe môi, ánh mắt đỏ lừ ánh men, lười biếng mà yêu nghiệt.
“Tùy cơ ứng biến. Nếu cần, có thể tru sát.”
Vĩnh Hằng Thần Đế phất tay áo dài, dẫn đường ra Giếng Trời – cổ môn nối thông các thế giới từ thuở sơ khai. Tuy gọi là giếng, nhưng thực chất là cánh cổng đá lơ lửng giữa trời, dựng trên đỉnh một sơn phong ngược. Trong lòng cổng, một xoáy lốc mờ ảo vận chuyển chậm rãi, biến sắc bất định.
Huyết Thần Hy đứng trước cổ môn cao vạn trượng, còn chưa kịp bước vào thì một chưởng từ phía sau đã đẩy mạnh, thân thể nàng lập tức bị hút vào xoáy không gian.
“Ngài vừa thi triển cấm thuật gì trên người Huyết Thần vậy?”
Hỏa Linh Quân từ phía sau chạy đến, mắt thấy bàn tay Vĩnh Hằng Thần Đế lúc chạm vào vai Huyết Thần Hy có hào quang cổ quái lưu chuyển.
“Ta muốn nàng bớt cô đơn. Ngươi đừng lo, hắc hắc.”
Vĩnh Hằng Thần Đế cười khà khà, thần sắc đắc ý. Hỏa Linh Quân nghe vậy liền bật cười, khẽ nhướn mày: “Xem ra lần này tỷ ấy mệt rồi.”
...
Trái Đất – nơi linh khí đã tuyệt tích hàng ngàn năm.
Giữa một thành phố nhỏ, phong vân biến động, lôi đình rền vang, bầu trời nổi giông tối tăm như đêm đen. Mưa lớn quật mạnh vào cửa kính.
“Bão số bảy đang đổ bộ vào đất liền, người dân hạn chế ra đường nếu không thật cần thiết…” – bản tin thời sự vọng lên từ chiếc radio cũ.
Trong một căn phòng nhỏ hẹp, Mặc Ca – phàm nhân bình thường – đang cao hứng hóa thần trong trò chơi mạng.
“Cuối cùng cũng lên Đấu Tông! Ha ha! xem Tiêu Viêm ta tung hoành đây!”
Căn phòng như chiến trường hậu tận thế: vỏ mì, chai nước, giấy rác ngổn ngang; màn hình máy tính nhấp nháy ánh sáng xanh yếu ớt chiếu lên gương mặt hưng phấn tột cùng của hắn.
“ẦM!”
Tia sét xé rách tầng mây, giáng thẳng vào căn hộ cũ nát. Trong khoảnh khắc, toàn bộ thiết bị nổ tung như pháo hoa. Mặc Ca chỉ kịp mở to mắt. Lôi điện xuyên tâm, thân thể hóa tro, đầu bốc khói, mặt đen như ông Táo.
Không ai biết. Không ai hay. Không ai tìm thấy xác.
...
Tân Đại Lục.
Đại tinh cầu ngập tràn linh khí, tồn tại song song giữa Nhân Giới, Tu Chân Giới, Yêu Giới và Ma Giới. Tứ phương phân bốn cường quốc: Đông Chiến Quốc, Tây Thiên Quốc, Nam Thần Quốc và Bắc Thiên Quốc – nơi quanh năm tuyết phủ.
Tại trung tâm, Sâm Lâm trải dài ngút ngàn – lãnh địa của Yêu Tộc, đất dữ sinh linh thần bí. Xa hơn nữa là Đông Châu, nơi Ma Giới chiếm cứ – một vùng tử địa u ám bị bao phủ bởi Huyết Ma khí.
Từ trên cao nhìn xuống, địa thế như bức họa thần linh phẩy bút. Núi cao chọc trời, rừng rậm mờ sương, thung lũng u tịch, băng nguyên lạnh lẽo và biển mênh mông chia cắt đại lục. Thực vật hấp thụ linh khí mà hóa khổng mộc, cổ thụ cao trăm trượng, tán che cả vầng dương.
Thế giới này tuy mang vẻ cổ xưa, nhưng không thiếu tân tiến. Thành trì lơ lửng giữa trời, cung điện dát vàng, y phục giao hòa giữa cổ phục và trang phục tân thời. Nữ tử có thể hở vai hở eo mà vẫn đoan chính vô song.
...
Trăm năm trước. Biển đêm cuồng loạn.
Trên tầng trời đổ bóng mây đen dày đặc, từng luồng sét tím tà như vết nứt xé rách vòm thiên. Dưới lớp mây, một bóng người rách nát, toàn thân nhiễm máu thần, ánh mắt vẩn đυ.c khí đen đang rơi xuống từ cổng thiên vực. Đó là một thần sa ngã—Xích La Tu, kẻ từng ngự trên ngôi Thần Tọa Tứ Dực, nhưng giờ đây chỉ còn là dư ảnh sa ngã, rơi khỏi Thần Giới bởi vạn tội.
“Khụ...”
Xích La Tu phun ra một ngụm máu đen, thân thể hắn rơi tự do như sao tàn rách nát, để lại vệt máu đen đặc kéo dài suốt không gian.
Biển Huyết Ma—vùng biển bị lãng quên ở khu vực Đông Châu Tân Đại Lục, nơi không một sinh linh dám bén mảng, mặt biển như máu loãng, khí tức âm hàn đến mức đông kết hồn phách.
“Chỉ cần hạ phàm... chỉ cần thoát khỏi vòng truy sát của Thần Vực...”
Xích La Tu rít khẽ, linh lực loạn động, thần lực vặn vẹo không thể kiểm soát.
Ngay khi thân thể thần linh chuẩn bị rơi xuống biển—mặt biển đột ngột nổ tung!
“ỤYNH!!”
Một thân ảnh đồ sộ, đen nhánh như vực thẳm, phá sóng phóng vọt lên từ đáy biển. Thứ đó không giống cá, không giống rồng—nó là một sự tồn tại nằm ngoài mọi danh xưng, được gọi bằng cái tên cổ xưa: Lam Dạ Ma Kình.
Cặp mắt màu lam u tối không đồng tử—ánh nhìn vô cảm, cổ xưa, lạnh lẽo như hư không, da thịt như da cá nhưng khảm đầy cổ phù tà ma, từng dòng nước đen nhỏ từ vảy nó rơi xuống đều hòa cùng máu biển, sinh ra khí độc khiến linh hồn người thường cũng tan chảy. Không một tiếng gầm, không báo động.
Chỉ một cái há miệng—cả thân thể Xích La Tu liền bị nuốt trọn!
Không một vệt máu văng ra.
Không tiếng gào thét.
Chỉ là một thần vị sa đọa, bị nuốt mất giữa biển đêm, không rõ sống hay chết.
Từng đợt lân quang lam đen quấn lấy thân thể Lam Dạ Ma Kình, rồi nó lặn xuống đáy biển sâu như chưa từng hiện diện. Mặt biển khép lại, để lại một vòng xoáy hư vô.
Thế gian rúng động.
Một vị thần rơi xuống, mà cả trời đất... chỉ nghe tiếng nuốt không vang vọng.
....
Trăm năm sau.
Tây Thiên Quốc – Thuận Tuyên Thành.
Nơi toạ trấn của Âu Dương gia tộc – nhất lưu danh môn. Gia chủ Âu Dương Phong có một nữ nhi duy nhất, tên gọi Âu Dương Giai Tuệ. Từ nhỏ đã định hôn với nam tử thuộc Bà La tộc – tam lưu gia tộc ở Mã Hình Kỳ.
“Phụ thân, hài nhi không muốn gả!”
Âu Dương Giai Tuệ nũng nịu, lắc tay phụ thân như mèo nhỏ giận dỗi. Một tháng trước, trong bữa cơm, phụ thân nàng ném ra cái tin sét đánh: phải gả cho người chưa từng gặp mặt.
Nàng là chi nữ dòng chính, khí chất ôn nhu như nước. Một thân y phục đen như đóa mạn châu sa nở giữa màn đêm. Giọng nói tựa lông vũ, mái tóc thắt nơ mềm mại vắt qua vai trắng nõn.
“Không được! Đây là hôn ước do tổ phụ lập, phá bỏ thể diện Âu Dương gia để đâu!”
Âu Dương Phong mặt đỏ gay, tay đập bàn, râu rung rung vì tức giận. Đây đã là lần thứ bảy nữ nhi nhắc chuyện từ hôn, khiến lão vừa bực vừa lo.
“Phụ thân không thương hài nhi... Mẫu thân, hài nhi không hề yêu hắn, làm sao có thể gả đi được?”
Trong nội đường Âu Dương phủ, giữa ánh đèn trầm u tịch, tiếng nức nở của nữ tử vang vọng như gió thoảng qua tầng sương mỏng.
Âu Dương Giai Tuệ ôm lấy mẫu thân, đôi mắt ươn ướt ánh lệ, hàng mi cong run rẩy tựa như cánh bướm đang giãy giụa trong mưa bão. Dáng vẻ kiều diễm ấy lại toát lên một luồng quật cường, như hoa hồng mọc giữa gió rét.
Liễu Nghi – một nữ nhân quý phái với đôi mắt sáng ngời từng trải, nhẹ vuốt tóc con gái, giọng nói nhu hòa mà ẩn nhẫn:
“Tuệ Tuệ à, lần này mẫu thân thật sự khó mà giúp con được...”
“Nhưng người đó là phế vật! Một kẻ ba năm không ngưng tụ được một tia linh lực, ở cái thế giới cường giả vi tôn này, chẳng khác nào con kiến mặc áo da người. Mẫu thân, chẳng lẽ người thật sự nhẫn tâm để hài nhi gả cho một kẻ thậm chí còn không thể bảo vệ nổi chính mình?”
Thanh âm nàng không cao, nhưng từng chữ đều như đinh đóng cột, mang theo nỗi phẫn hận đầy áp lực. Không phải nàng xem thường người yếu, mà là nàng không chấp nhận bị ràng buộc vào một định mệnh thối nát.
Trước đó một tháng, trong bữa cơm gia tộc, phụ thân đột ngột tuyên bố hôn ước năm xưa giữa nàng và công tử Bà La tộc – một gia tộc tam lưu đã suy bại. Hôn sự ấy, đáng ra chỉ là lời đùa trong cơn say giữa hai lão già, lại được đem ra ràng buộc tương lai nàng.
Âu Dương Phong nghe thế, mặt mày trầm trọng. Tóc mai lấm tấm sương, khí tức thâm trầm của một người từng tung hoành sa trường khiến cả gian phòng trở nên nặng nề.
“Con nói... hắn thật sự không thể tu luyện?”
“Không chỉ thế.” Giai Tuệ siết tay, ánh mắt lấp lánh linh quang. “Cách đây chưa đến nửa tháng, hắn còn bị người của gia tộc nhị lưu đánh đến hôn mê bất tỉnh. Giờ này còn nằm liệt giường. Một kẻ như thế, phụ thân muốn gả nữ nhi vào, chẳng khác nào gả cho cái xác!”
Âu Dương Phong hít sâu một hơi. Ông biết nữ nhi mình không phải kẻ hồ đồ đến mức vì cự tuyệt hôn sự mà tự đặt điều. Nếu sự thật đúng như lời nàng nói, thì đây quả là một cái tát vào mặt Âu Dương gia nếu cứ mù quáng tiếp tục.
Liễu Nghi lên tiếng, giọng như gió xuân mà rành rọt:
“Chàng, con gái chúng ta là thiên kiêu chi nữ, từ nhỏ đã là tu giả vượt bậc trong cùng lứa tuổi. Một bước sai, là hủy cả một đời. Gả cho một phế vật… chẳng khác nào ép nàng xuống vực thẳm.”
Ánh mắt Âu Dương Phong dần lộ sát khí. Ông nghiến răng:
“Hủy! Chắc chắn phải hủy! Ta sẽ phái trưởng lão lập tức đến Mã Hình Kỳ, đưa hủy thư thẳng vào phủ Bà La. Dù phụ thân có bước ra từ bế quan, cũng không thay đổi được gì.”
Giai Tuệ thầm thở phào. Đôi môi anh đào hé ra một nụ cười nhẹ, như mây tan đầu đông. Nàng khẽ cúi người, lặng lẽ nói:
“Phụ thân, mẫu thân... cảm tạ hai người.”