Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 31: Thiên Mộng

Sau bữa sáng, gió sớm mơn man, trời trong vắt không gợn mây. Huyết Thần Hy và Âu Dương Giai Tuệ cùng dạo bước nơi hoa viên phía sau phủ, ngắm cảnh thưởng xuân, trò chuyện phiếm.

Hoa cỏ tỏa hương dịu nhẹ, từng cánh bướm phất phơ bay lượn trong nắng mai, tạo thành bức họa đạm nhã yên bình. Dưới tán tử đằng đong đưa, có một nhà thủy các nhỏ bằng gỗ trầm hương đặt ghế đá và bàn trà tinh xảo.

Hai người thong thả bước đến ngồi xuống, tỳ nữ dâng trà cùng vài món điểm tâm nhẹ. Lúc này, ở khoảng sân trống bên kia, vài thiếu niên Âu Dương gia đang luyện công pháp, khí tức tung hoành, chiêu thức sắc bén, lộ rõ sự rèn giũa nghiêm cẩn từ nhỏ.

Không lâu sau, Âu Dương Phúc, Âu Dương Phong và Liễu Nghi cùng từ xa đi tới, thấy hai người ngồi đó liền bước nhanh tới hành lễ, rồi đồng loạt ngồi xuống.

"Đây là thứ mà Hy cô nương đã căn dặn, tiểu nhân đã cho người chuẩn bị xong. Mong cô nương xem qua, nếu có gì không hợp ý, tiểu nhân sẽ lập tức sửa lại."

Liễu Nghi đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ lên bàn, giọng nói cung kính nhưng không mất vẻ thân thiện. Biểu hiện chu đáo, mến khách, rất biết điều.

Huyết Thần Hy gật đầu nhè nhẹ, tay trắng như tuyết nâng nắp hộp lên. Bên trong đặt gọn gàng một tờ văn thư mang dấu mộc chính quốc và một tấm thẻ kim loại hình chữ nhật, ánh đen tuyền lạnh lẽo, khắc hoa văn chìm cổ kính như phù văn cổ đại.

Cô nhấc tấm thẻ lên ngắm nhìn một thoáng, đáy mắt xẹt qua một tia hứng thú.

Trên mặt thẻ có ghi đầy đủ họ tên, năm sinh, giới tính, quốc tịch, thân phận được công nhận – đây chính là thẻ chứng minh thân phận dùng trong khắp các thành trì, quốc đô hay các thế lực tông môn trên Tân Đại Lục.

Chất liệu làm thẻ đặc biệt: không thấm nước, không dễ hao mòn, nhỏ gọn tiện lợi, được tu sĩ và phàm nhân phổ biến sử dụng. Khi vào khách điếm, đăng ký học viện, ra vào cấm địa, tông môn… đều phải trình thẻ này.

Thẻ được phân làm ba bậc:

Thẻ bạc – dành cho thường dân.

Thẻ đen – dành cho người của các đại gia tộc, thế lực có danh phận.

Thẻ vàng – chỉ ban cho quý tộc hoặc người có tước vị hoàng gia, thậm chí vương giả trong các quốc gia.

Tấm thẻ trong tay Huyết Thần, chính là loại thẻ đen, màu mực trầm sâu như đêm tối, phối văn ẩn hiện như vảy rồng. Vừa mạnh mẽ, vừa thần bí – rất hợp với khí chất của nàng.

Huyết Thần Hy nhẹ giơ lên trước mắt, ánh sáng phản chiếu lên bờ môi khẽ cong:

"Làm không tệ. Loại thẻ đen này, ta vừa mắt."

Cô nói nhàn nhạt, nhưng khen một tiếng là xem như đã hoàn toàn hài lòng. Liễu Nghi nghe vậy thở phào, mỉm cười cung kính.

Huyết Thần Hy đưa ngón tay khẽ nhấc lên, đầu ngón tay nhỏ xuống một giọt máu tươi lấp lánh, chậm rãi rơi vào viên Ma Thạch màu ám tử được khảm giữa thẻ chứng thân.

“Xẹt—!”

Một tia hồng quang vụt lên rồi tiêu tán, khắc ấn trên thẻ khẽ rung, Ma Thạch đã nhận chủ. Tấm thẻ ấy giờ đây đã ghi khắc khí tức độc nhất của Huyết Thần Hy, bất kỳ ai mạo danh đều lập tức bị phát hiện.

Cô nhìn thẻ trong tay, khẽ gật đầu rồi đưa tay cất vào nhẫn trữ vật.

"Đa tạ Liễu phu nhân, làm phiền rồi."

Huyết Thần Hy nhàn nhạt nói, giọng không quá nồng hậu, nhưng cũng không lạnh lẽo, biểu hiện sự khách sáo cần thiết.

Liễu Nghi chắp tay vội đáp:

"Hy cô nương đừng khách khí. Chuyện này so với việc cô nương ra tay cứu giúp Tuệ Tuệ chúng ta… chẳng đáng là gì. Nếu sau này có điều gì cần dùng đến Âu Dương gia, cô nương cứ việc phân phó."

Một câu thành tâm, cũng là lời cam kết của gia tộc. Bên cạnh, Âu Dương Phúc và Âu Dương Phong đều gật đầu đồng tình. Trong mắt họ, Huyết Thần Hy không khác gì đại ân nhân – một nữ tử thần bí nhưng lại không hề mang sát khí, thay vào đó là một loại áp lực trầm tĩnh khiến người khác vô thức sinh ra tôn trọng.

Sau vài câu trò chuyện, Huyết Thần Hy đã thuận thế hỏi thăm vài thông tin.

"Những năm gần đây Ma Giới thế nào?"

Liễu Nghi liếc nhìn trưởng lão xin ý, được gật đầu liền trả lời:

"Một trăm năm qua, Ma Giới rơi vào trạng thái hỗn loạn ngầm sau đại chiến chính – tà. Ma Chủ Ám Dạ Tử La trọng thương, mất tích không rõ tung tích. Tuy bề ngoài yên ắng, nhưng gần đây rải rác nổi lên các thế lực tà đạo mới, hoạt động ngấm ngầm, tung hoành trong bóng tối. Có vẻ như… Ma Giới đang muốn dấy lên một đợt phong vân mới."

Nghe vậy, ánh mắt Huyết Thần Hy khẽ trầm xuống. Cô không nói gì, nhưng trong đáy mắt lại lặng lẽ hiện lên một tia sát ý ẩn sâu.

Liễu Nghi lại nói tiếp:

"Ngoài ra, hiện tại ở Tây Châu, Tinh Nguyệt Tông là học viện tu đạo lớn nhất, thực lực thâm sâu khó dò, nội tình phức tạp, là nơi quy tụ thiên tài các tộc."

"Điều kiện nhập học là gì?"

Huyết Thần Hy khẽ nhướng mày, giọng nói mang theo vài phần hứng thú.

Chưa kịp để trưởng bối trả lời, Âu Dương Giai Tuệ đã nhanh nhảu lên tiếng:

"Cái này để Tuệ Tuệ nói! Muội là học viên của Tinh Nguyệt Tông nên biết rất rõ!"

Nàng vươn vai nói liền một mạch, giọng hào hứng:

"Nam nữ từ mười tuổi trở lên đều có thể đăng ký, nếu kiểm tra đạt yêu cầu sẽ được thông qua. Riêng người từ mười tám đến hai mươi lăm tuổi, bắt buộc phải có tu vi đạt từ Đại Linh Sư trở lên, nếu vượt quá tuổi đó sẽ không được tuyển nữa."

Huyết Thần Hy khẽ “ừm” một tiếng, gật nhẹ đầu.

"Vậy… Tuệ Tuệ cũng học ở đó sao?"

"Đúng rồi! Hy tỷ có định đăng ký không? Nếu tỷ vào học… vậy chẳng phải chúng ta có thể học chung rồi sao?"

Giọng nàng hân hoan, đáy mắt sáng bừng mong đợi.

Huyết Thần Hy nhìn nàng một lát, rồi gật đầu.

Âu Dương Giai Tuệ lập tức bật dậy, vỗ tay “bốp bốp” như thể chúc mừng, vẻ mặt phấn khích không giấu nổi. Hành động quá mức tự nhiên khiến mấy vị trưởng bối nhíu mày nhìn qua, nàng lập tức ho khan một tiếng rồi từ tốn ngồi xuống, ra vẻ đoan trang thục nữ như chưa hề thất thố.

Huyết Thần Hy suýt thì bật cười. Khóe môi hơi nhếch lên, đáy mắt lóe qua ý cười mờ nhạt.

“Tuệ Tuệ… sao lại đáng yêu như vậy chứ?” – cô thầm nghĩ – “Tính tình nghịch ngợm, hoạt bát, không giống những tiểu thư thế gia khác… Vừa giống một tiểu muội, vừa giống một tiểu khả ái đáng để giữ lấy.”

...

Nam Thần Quốc - Đế Đô Hoàng Thiên.

Tại trung tâm đế đô cổ kính, uy nghi ngàn năm ấy tọa lạc một thế gia ẩn thế xưa nay vẫn vang danh: Phượng tộc – một trong những cổ tộc tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Cùng thời với Long tộc, song không rõ duyên do gì mà Long tộc dần biến mất giữa dòng chảy lịch sử, để lại Phượng Hoàng nhất mạch đơn độc kéo dài truyền thừa.

Phượng huyết truyền chính thống, đời đời chọn người kế thừa dòng máu thuần. Hai năm trước, trong gia tộc vang lên dị tượng: Phượng Nguyệt Thiền – tiểu thư của Phượng gia, mới mười tám tuổi đã thức tỉnh huyết mạch cổ Phượng Hoàng hoàn chỉnh nhất từ trước đến nay, trở thành người thừa kế chính thống không ai tranh nổi.

Đêm tĩnh lặng.

Căn phòng rộng lớn chìm trong bóng tối. Duy có một cây nến cô tịch toả ra ánh sáng vàng nhạt, lay động theo gió như ánh lửa hư ảo trong cõi mộng.

Trên giường, Phượng Nguyệt Thiền đang say ngủ. Trong mộng, một bóng người toàn thân vận hắc y, thêu văn đỏ như lửa phượng, đứng xa xa trong hư không.

"Nương tử… nàng thật xinh đẹp."

Thanh âm mềm nhẹ như cánh lông vũ quét qua lòng nàng. Nguyệt Thiền cố mở mắt nhưng không tài nào thấy rõ diện mạo người kia, chỉ biết là nữ tử.

Lòng đầy nghi hoặc, nàng buột miệng hỏi:

"Ngươi là ai… vì sao mỗi đêm đều xuất hiện trong mộng ta?"

Hai năm. Mộng cảnh này đã lặp lại không biết bao nhiêu lần. Nhưng đây là lần đầu nàng có thể hỏi ra lời.

Người kia bước đến, mở rộng tay ôm lấy nàng, hơi thở phả bên tai, trầm thấp dịu dàng:

"Ta là đạo lữ của nàng. Nương tử phải đợi ta, không được yêu nam nhân khác… ta sẽ đau lòng."

Rồi đặt nhẹ một nụ hôn lên trán nàng. Chớp mắt, bóng người kia tan vào hư không.

Phượng Nguyệt Thiền bật tỉnh. Trán vương mồ hôi, tim đập thình thịch.

"Chỉ là mộng… nhưng vì sao chân thật đến vậy?"

Ánh mắt nàng khẽ liếc qua lọ ngọc trên bàn. Trong đó là một viên đan dược, tinh khiết lạ thường – Phục Hồi Đan mà quản sự chi nhánh 7 gửi đến. Không rõ vì sao, nàng luôn cảm thấy đan dược này có liên hệ với người trong mộng kia.

Nàng mở nắp, ngắm nhìn viên đan một lát, rồi lại cất vào lọ, mang theo bên người như một tín vật thiêng.