Âu Dương Giai Tuệ nghe xong, trong đầu lại lầm tưởng khác. Tưởng rằng cần toàn bộ y phục đều phải cởi, liền siết chặt tay áo, gương mặt nóng ran. Tay ngọc run rẩy gỡ từng lớp trung y mỏng, cuối cùng cả thân thể nõn nà lộ trong làn hơi ấm của gian phòng.
Nàng cắn môi, đỏ mặt, rón rén leo lên giường, nằm nghiêng, hai tay che mặt như muốn vùi sâu xuống chăn gối.
"Giai Tuệ cởi xong rồi."
Giọng nàng mỏng như tơ, khẽ run, tim như muốn nhảy khỏi l*иg ngực. Hàng mi cong dài cũng đang khẽ rung, tất cả đều tố cáo một sự xấu hổ đến cực độ.
Huyết Thần Hy vừa nghe liền quay người lại — sau đó lập tức sững người tại chỗ.
Khoảng cách từ bàn trà đến giường không xa, hình ảnh một cơ thể mềm mại, da thịt trắng như tuyết, phảng phất hơi sương, đập vào mắt cô không sót một đường nét nào. Cũng may... còn sót lại nội y. Nếu không thì — quả thật Huyết Thần Hy cũng không chắc mình còn giữ được bình tĩnh hay không.
Cô vội xoay người, một tay khẽ đỡ trán, thầm thở dài:
"Mặc trung y vào ngay. Ý tỷ là… cởi ngoại bào thôi."
Nghe thế, Âu Dương Giai Tuệ muốn tìm hố mà chui xuống.
“Trời ơi… xấu hổ quá… Hy tỷ không nói rõ…” – Nàng tự rủa bản thân, tay vội vàng kéo trung y lên che kín. Hai tai đã đỏ đến phát khói.
Sau một lúc trấn tĩnh, Âu Dương Giai Tuệ mới nằm lại ngay ngắn trên giường, kéo gối ôm sát vào người để tìm chút cảm giác an tâm.
Lúc này Huyết Thần Hy bước đến bên giường, động tác nhẹ như gió. Bàn tay lạnh lẽo như tuyết đông khẽ vén lớp trung y, lộ ra vùng bụng trắng nõn phẳng lì. Âu Dương Giai Tuệ đỏ mặt, vội quay đầu sang một bên, không dám nhìn.
Bàn tay Huyết Thần Hy nhẹ nâng lên, đầu ngón tay chạm vào bụng dưới Âu Dương Giai Tuệ, thanh âm trầm thấp vang ra:
"Nhẫn một chút, ta chuẩn bị vẽ Lôi Khởi Dung Thủy Phù."
Ngón tay thon dài chợt búng, một giọt thánh huyết đỏ thẫm tụ lại nơi đầu ngón, hoá thành phù văn phức tạp như lôi điện vờn quanh dòng suối ngầm. Một nét… hai nét… từng đường nét cổ phù hiện ra, không dao động linh lực dữ dội, nhưng lại khiến người khác có cảm giác mạch khí ngầm trong cơ thể bắt đầu lay động.
Lôi khí như rồng ngủ bị gõ vào vảy ngược, khẽ động. Trong khi đó, phù văn lại như tầng sương mỏng thủy hệ, mềm mại bao lấy – không cưỡng ép, mà là dẫn dắt – dung hòa.
Âu Dương Giai Tuệ cắn răng chịu đựng, cảm giác bụng dưới như bị kim châm tê rần, nhưng lại không đau đớn đến mức khó chịu. Thân thể nóng lạnh giao hòa, một dòng khí thanh tịnh dọc theo kinh mạch chảy xuôi, tựa như có linh hồn nguyên tố đang dần tỉnh giấc.
Một khắc sau, đạo phù ổn định, phù văn thấm vào đan điền, hóa thành ánh sáng mờ ẩn ẩn mà ngủ lại nơi sâu nhất. Huyết Thần Hy lùi lại, khẽ thở ra một hơi:
"Đã xong. Khi Tẩy Cốt Dị Đan vào thể, phù văn sẽ tự động kích hoạt, dẫn lôi khí bộc phát, dung thủy nhập nguyên. Cứ yên tâm."
Âu Dương Giai Tuệ gật đầu, sắc mặt có phần tái nhợt. Nàng vốn không nghĩ việc khắc phù lại tiêu hao linh lực đến vậy, nhưng thân thể mệt mỏi, phản ứng trì trệ, mí mắt nặng trĩu như mang đá.
"Hy tỷ... muội... nghỉ một chút thôi..."
Âm thanh dần nhỏ, đầu nàng khẽ ngả xuống gối mềm, chưa kịp đợi Huyết Thần Hy lên tiếng, đã nhẹ nhàng thϊếp đi.
Huyết Thần Hy đứng bên giường, ánh mắt trầm mặc nhìn nàng. Mái tóc đen óng rũ xuống, gương mặt khẽ hồng, nét mệt mỏi xen lẫn thanh tú. Bộ trung y vừa được nàng mặc lại đã lộn xộn, Huyết Thần Hy vươn tay kéo nhẹ lại cho chỉnh tề.
Cô lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường, ngón tay nhẹ chạm trán Âu Dương Giai Tuệ, truyền một tia linh lực làm dịu khí huyết đang rối loạn.
"Ngủ đi. Một đêm yên lành, coi như thưởng cho sự can đảm của muội."
Huyết Thần Hy không đành lòng đánh thức nàng. Trong lòng nhẹ thở dài, dứt khoát cởi ngoại bào, tự mình nằm xuống bên ngoài, cách nàng nửa thước. Căn phòng chìm trong yên tĩnh, chỉ còn hơi thở dịu nhẹ từ hai người cùng luân chuyển, hòa vào không khí ấm áp giữa đêm.
Sáng sớm, ánh sáng dịu nhẹ xuyên qua màn lụa, chiếu lên làn da trắng mịn như sứ. Âu Dương Giai Tuệ đã tỉnh, song vẫn lười mở mắt. Nàng muốn nướng thêm một chút nữa, tận hưởng cảm giác ấm áp trong chăn.
Thế nhưng... cảm giác này dường như không đúng?
Giai Tuệ lờ mờ phát hiện — hình như nàng đang gối đầu lên một bờ vai rắn chắc, mà còn... còn ôm người ta sát rịt như cọp con ôm mẹ, thân thể mềm mại dính sát không một khe hở.
Tim nhảy dựng, nàng lập tức mở mắt ra.
Quả nhiên, nàng đang ôm lấy Huyết Thần Hy. Cả người gần như cuộn tròn trong lòng Huyết Thần, mà người kia… vẫn đang nhắm mắt tĩnh tại, hơi thở đều đều.
Xấu hổ đến mức muốn hóa thành khói, Giai Tuệ vội nhắm tịt mắt lại, giả vờ ngủ tiếp. Thân thể nàng rón rén nhích ra sau, như một con mèo ăn vụng cố tìm đường thoát thân.
Nào ngờ, một giọng nói trầm thấp vang lên, lười nhác mà trêu chọc:
"Giai Tuệ ôm tỷ suốt đêm, không định trả phí ôm sao?"
Cánh tay của Huyết Thần vươn ra, siết nhẹ vòng eo mảnh khảnh, cố ý không để nàng nhúc nhích. Giọng nói kia mang theo ý cười nhàn nhạt, nhưng lại khiến hai tai Giai Tuệ đỏ bừng.
Nàng run lên một chút, suýt thốt ra lời xin lỗi, nhưng sau cùng lại cắn môi, chu môi phản bác:
"Tỷ cũng ôm muội đấy thôi... không lỗ đâu mà tính toán!"
Mắt vẫn nhắm tịt, nhưng đuôi mắt đã đỏ đến tận chân tóc. Nàng hé một bên mí, lén nhìn Huyết Thần Hy, lại bị bắt gặp ánh mắt sắc lạnh pha ý cười kia nhìn thẳng.
“Xong rồi… Hy tỷ chắc chắn chê mình không đứng đắn mất thôi!”
"Chưa hết đâu, muội còn gác chân lên người tỷ. Nếu lời này truyền ra ngoài, danh tiếng của muội coi như xong rồi."
"…!!!"
Giai Tuệ hốt hoảng: “Không thể nào! Mình ngủ… ngủ tệ đến vậy sao? Gác chân nữa hả trời!”
"Đừng để người khác biết mà Hy tỷ... Muội... muội chịu bồi thường được chưa?"
Nàng mở mắt, ánh nhìn như tiểu cún con bị bắt nạt, chân thành mà khẩn thiết. Vẻ mặt ấy thật sự khiến người ta không nỡ trêu ghẹo thêm nữa.
Song, cổ áo hơi lệch do nằm nghiêng lộ ra xương quai xanh trắng nõn, khiến mắt Huyết Thần Hy chợt tối lại. Ánh nhìn lướt qua làn da trắng mịn kia, cảm giác khát máu quen thuộc trỗi dậy nơi đầu lưỡi.
“Không sao... không lâu nữa sẽ được uống…” Huyết Thần khẽ mím môi, nhanh chóng dời mắt đi.
"Tạm thời chưa nghĩ ra nên lấy gì đòi bồi thường. Nhưng muội đã hứa rồi đấy, sau này ta nhắc lại, không được quỵt lời."
Cô đứng dậy, rút tay khỏi eo Giai Tuệ, thong thả bước xuống giường, khóe môi cong nhẹ như có như không — ý cười kia mang theo khí tức phúc hắc điển hình.
Giai Tuệ thở phào, nghĩ mình thoát rồi, nhưng… trong lòng không hiểu sao dâng lên một tia mất mát mơ hồ. Cảm giác có ai đó ôm ấp thân mật, mang lại sự yên bình hiếm có — nàng chưa từng trải qua.
Nhưng nàng lại tự trấn an bản thân: “Hy tỷ rất tốt, chắc chắn sẽ không làm gì quá đáng…”
Thật đáng thương. Âu Dương Giai Tuệ – thiếu nữ trong sáng ấy, hoàn toàn không biết — mình vừa bị một vị Cổ Huyết Ma Tộc đệ tam sống 5000 năm nhìn trúng, trở thành "bình máu" có đăng ký bản quyền, và sẽ là người... được nuông chiều đến tận cùng!
...
Cùng thời điểm, tại tiểu viện của Âu Dương tiểu thư.
"Tiểu thư, người thức chưa vậy?"
Ngoài cửa, tỳ nữ thân cận của Âu Dương Giai Tuệ – bưng một chậu nước ấm, nhỏ giọng gọi, nhưng chờ mãi vẫn không nghe thấy động tĩnh gì bên trong. Trong lòng nàng dâng lên chút nghi hoặc: "Lạ thật, giờ này mọi hôm tiểu thư đã thức rồi, hôm nay sao lại còn chưa dậy?"
Chi nha...Nghĩ ngợi giây lát, tỳ nữ lấy dũng khí đẩy nhẹ cửa bước vào. Nàng đặt chậu nước lên kệ, rồi đưa mắt nhìn quanh – trên giường trống không, chẳng thấy tiểu thư đâu cả.
"Tiểu thư...? Người có ở trong phòng không vậy?"
Nàng cất tiếng lớn hơn, vòng ra phía sau bình phong kiểm tra, vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc.
Chợt nhớ lại điều gì đó, tỳ nữ đập tay: “Tối qua chẳng phải tiểu thư nói sang phòng Hy cô nương để chữa trị lôi nguyên tố sao? Lẽ nào... vẫn chưa trở về?”
Suy đoán một phen, nàng lập tức quay người, nhanh chóng rời phòng, chạy một mạch đến nơi ở của Huyết Thần Hy.
Phía bên này.
Trong gian phòng yên tĩnh, ánh sớm len qua lớp màn mỏng, chiếu lên hai bóng người ngồi bên bàn trà. Cả hai nữ tử – một lạnh lùng, một đoan trang – đang dùng nước ấm tráng miệng thanh lọc cơ thể sau một đêm mất nước.
Bàn tay trắng thon cầm ly trà sứ trắng men ngọc, Huyết Thần Hy ung dung nhấp một ngụm nhỏ. Âu Dương Giai Tuệ bên cạnh cũng đang điều hòa khí tức, mặt vẫn còn hơi hồng vì chuyện ban sáng.
Chợt —
Rầm! — cửa phòng bị đẩy ra mạnh mẽ, một bóng người nhỏ nhắn xông vào.
"Tiểu thư! Người ở đây à? Đêm qua người không về phòng nghỉ sao?!"
Tỳ nữ vừa chạy vừa thở hổn hển, cúi người chống tay lên gối, vừa ngẩng đầu lên thì lập tức bắt gặp đôi mắt ngỡ ngàng của cả tiểu thư lẫn Hy cô nương đang... nhìn chằm chằm mình.
Không khí trong phòng bỗng cứng đờ.
Nghe đến ba chữ "không về phòng", Giai Tuệ mặt đỏ bừng. Trong đầu nàng lập tức hiện lên cảnh tượng lúc sáng: bản thân nằm gọn trong lòng Huyết Thần Hy, ôm chặt như gối ôm, còn bị trêu chọc là gác chân lung tung.
Khụ! Một tiếng ho nhẹ cắt ngang dòng ký ức.
"Ta... đói bụng rồi, ngươi mau đi chuẩn bị bữa sáng đi."
Nàng cố gắng giữ giọng tự nhiên nhất, né tránh ánh nhìn của tỳ nữ, vội đưa ra mệnh lệnh.
Tỳ nữ sững người giây lát, liếc mắt nhìn sang Hy cô nương, thấy đối phương vẫn bình thản như không, không có biểu cảm gì bất thường, liền ngoan ngoãn gật đầu:
"Dạ, tiểu thư."
Dứt lời, nàng xoay người rời khỏi phòng như một cơn gió nhẹ, váy tung bay, gót sen phấp phới.
Chỉ một lát sau, bữa sáng thanh đạm đã được dọn lên. Bát cháo lá dứa nóng hổi, tỏa hương thơm nhẹ nhàng dịu mát, ăn kèm cùng cải muối giòn tan vừa miệng. Huyết Thần Hy nhìn thoáng qua, nhướng mày thầm nghĩ: “Tác phong của nàng không tệ, rất biết lo liệu.”
Giai Tuệ lặng lẽ cúi đầu, lòng vẫn còn ngượng. Nhưng nhìn thấy cháo, bụng nàng réo lên một tiếng, đành tạm gác chuyện xấu hổ sang một bên, chuyên tâm thưởng thức bữa sáng.