Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 29: Phương Pháp Chẩn Trị

Một yêu hồ tu luyện trăm năm, linh trí cao ngút, làm sao lại dễ dàng để kẻ khác sờ mó như thú cưng? Ngoại trừ Huyết Thần Hy, thiên hạ này, dù là thần hay ma, cũng không có cái đặc quyền ấy.

Huyết Thần Hy liếc nhìn bóng dáng tiểu hồ ly đang cuộn tròn, trong mắt thoáng qua một tia ôn nhu nhàn nhạt. Mỹ Mỹ tuy nhỏ bé, lại là yêu thú có huyết thống cao quý hiếm có, nếu Âu Dương Giai Tuệ không biết mà tùy tiện đưa tay chạm vào, chẳng những bị cào, còn có thể bị cắn. Đến lúc đó, Huyết Thần Hy lại phải ra tay thu thập hậu quả.

Vậy nên... thay vì để xảy ra chuyện, chi bằng chặn trước từ đầu.

"Hy tỷ, đừng xưng "ta - ngươi" với Giai Tuệ nữa, được không? Nghe thật xa cách."

Âu Dương Giai Tuệ thôi không nhìn tiểu hồ ly nữa, quay lại nhìn Huyết Thần Hy bằng ánh mắt tha thiết, cằm chống lên mu bàn tay, môi cong thành một nụ cười nhỏ, mang theo chút ngại ngùng, chút thân thiết xen kẽ tinh nghịch.

Huyết Thần Hy lặng lẽ nhìn nàng, đáy mắt loé lên ánh suy tư.

"Thay đổi cách xưng hô... cũng tốt. Có thể rút ngắn khoảng cách, dễ nắm lòng nàng hơn."

Nghĩ vậy, cô gật đầu.

"Được."

Chỉ một chữ "được" đơn giản, lại khiến nụ cười của Âu Dương Giai Tuệ bừng nở, như hoa đào rơi vào xuân sớm. Tựa như một tiểu cô nương vừa giành được viên kẹo ngọt trong mộng.

"Tóc của Hy tỷ... tại sao lại trắng thế? Trông rất đặc biệt, nhưng lại hợp vô cùng, thật sự rất đẹp..."

Âu Dương Giai Tuệ ngập ngừng hỏi, đôi mắt long lanh như muốn nuốt trọn vẻ đẹp bạch phát tà mị của Huyết Thần Hy. Nhưng hỏi rồi lại thấp thỏm, sợ bị hiểu nhầm thành lời mỉa mai – tóc trắng chẳng phải dấu hiệu của tuổi già sao?

Huyết Thần Hy chỉ khẽ nhấc mi mắt, ánh nhìn mang theo nét lãnh đạm:

"Bẩm sinh đã vậy."

Cô chẳng cảm thấy có gì cần giấu. Trái lại, mái tóc bạch kim ấy chính là minh chứng cao quý nhất cho huyết thống. Trong Ma Tộc Cổ Huyết, chỉ có dòng chính thuần huyết tối thượng mới sinh ra tóc trắng như tuyết. Thứ không cần khoe, cũng là vương khí áp đảo vạn tộc.

Cô là Vương. Sinh ra đã là vậy.

Nghe được câu trả lời, Âu Dương Giai Tuệ như gỡ bỏ nút thắt trong lòng, gật đầu lia lịa, đôi mắt long lanh càng thêm tỏa sáng, trong lòng thầm khen: "Không những đẹp, còn oai phong không tưởng!"

Không khí lặng đi một chút.

Thời gian trôi qua chậm rãi, ấm trà trên bàn đã nguội đi đôi phần. Âu Dương Giai Tuệ cảm thấy trong phòng tĩnh lặng quá đỗi, trong lòng bắt đầu xoắn xuýt: “Chẳng phải Hy tỷ bảo sẽ giúp mình giải quyết lôi ẩn sao? Sao mãi không nhắc đến?”

Cuối cùng, nàng hạ quyết tâm, ngẩng đầu lên, khẽ gọi:

"Hy tỷ... chuyện về... lôi biến thể trong người Giai Tuệ..."

Chưa dứt lời, Huyết Thần Hy đã thu hồi ánh nhìn, ngón tay chạm nhẹ mép tách trà, gật đầu:

"Ừ. Tỷ nhớ."

Ánh mắt nàng trầm xuống, khí tức quanh thân có chút dao động nhẹ, mang theo sự nghiêm túc hiếm thấy.

Ánh sáng trong phòng chỉ là ánh đèn tròn mờ mờ nơi góc tường, bóng hai người đổ xuống mặt sàn dài như kéo theo cả thời gian đang chậm rãi trôi.

Sau vài nhịp im lặng, Huyết Thần Hy đặt ly trà xuống bàn, ánh mắt trầm như sương lạnh:

"Việc thức tỉnh Lôi ẩn... không chỉ đơn giản là dẫn khí nhập thể."

Âu Dương Giai Tuệ ngồi đối diện, tay nắm nhẹ gấu áo, lặng im lắng nghe.

"Tùy vào thể chất, có thể lựa chọn một trong ba hướng: dược đạo, trận đạo, hoặc phù đạo. Mỗi hướng đều có ưu lẫn họa, độ khó không giống nhau, xác suất thành công cũng không đồng đều."

"Hy tỷ nói rõ hơn được không? – Nàng nhẹ giọng, ánh mắt chuyên chú."

Huyết Thần Hy gật đầu, ánh mắt chuyển dần sang sắc nghiêm nghị:

"Về dược đạo, dùng đan dược đặc chế để kích phát căn cốt, cải tạo gân mạch, ép nguyên tố bộc phát ra khỏi tiềm thức. Tác dụng trực tiếp, nhưng quá trình cực kỳ đau đớn, có khả năng nghịch mạch tẩu hỏa nếu không đủ ý chí."

"Vậy còn hai con đường kia..." – Âu Dương Giai Tuệ khẽ cân nhắc.

"Trận đạo cần dựng Lôi Huyền Tỏa Thiên Trận. Mượn sức thiên lôi, dẫn chấn động vào kinh mạch, ép thức tỉnh căn nguyên ẩn."

Ánh mắt Huyết Thần Hy lướt nhẹ như lưỡi dao băng giá:

"Nhưng loại trận này không chỉ cần một đài trận cực phẩm, còn cần một thú triệu hoán hệ lôi dẫn dắt cộng hưởng. Ta không có thú triệu hoán lôi hệ. Nếu triệu hoán sai lệch, nhẹ thì tàn phế, nặng thì mất mạng. hơn nữa với tu vi hiện giờ của muội trăm phần trăm chống đỡ không nổi thiên lôi."

"Phù đạo?" – Âu Dương Giai Tuệ thấp giọng.

"Dùng linh phù chạm khắc từ Huyền Lôi Tinh Phách, bám vào đan điền, kích nổ một phần tiềm năng, ép thức tỉnh. Nhưng muốn đủ linh phù, cần tài liệu hiếm gặp – như Lôi Sâm Thạch, Lôi Chi Linh Hồn... mà ta thì không sở trường phù đạo."

Một lúc, cô chậm rãi kết luận:

"Nếu muốn, cũng có thể kết hợp cả ba hướng. Nhưng hao tổn không nhỏ, xác suất lại chưa chắc tăng thêm... nhưng có thể cân nhắc."

Âu Dương Giai Tuệ nghe đến đó, đầu óc xoay mấy vòng, cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, chân thành nói:

"Nhiều sự lựa chọn quá... Muội không đủ uyên bác để chọn ra đường đúng, Hy tỷ thay muội quyết định đi. Muội tin vào tỷ."

Huyết Thần Hy yên lặng nhìn nàng một lúc. Trong mắt không có ý cười, nhưng giọng nói lại dịu đi vài phần:

"Nếu là tỷ... sẽ chọn dược đạo.

Trận đạo, phù đạo tỷ không tinh thông, miễn cưỡng làm chẳng khác gì đùa với tính mạng muội. Nhưng nếu dùng đan, tỷ có thể cam đoan – sẽ không để muội nhập ma."

Âu Dương Giai Tuệ khẽ cắn môi, ánh mắt kiên định:

"Dù có phải trả cái giá nào, Giai Tuệ cũng chấp thuận. Chỉ cần Hy tỷ ra tay, muội không hối hận. Xin tỷ nói rõ hơn phương án trị liệu, nếu cần dược liệu gì, gia tộc muội sẽ dốc toàn lực cung ứng."

Huyết Thần Hy khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhuốm một tầng trầm tĩnh:

"Đan dược ta luyện, là Tẩy Cốt Dị Đan. Bài danh trong Vạn Độc Cốt Tủy Biên xếp vào hàng đan bí truyền– nếu thất bại sẽ phản phệ, nếu thành công... sẽ cải tạo thân thể, thức tỉnh nguyên tố, thậm chí có thể nghịch chuyển thiên phú."

"Tẩy Cốt Dị Đan!..." – Âu Dương Giai Tuệ giật mình thì thào, ánh mắt khó giấu vẻ hoảng hốt. "Chỉ Tẩy Cốt Đan thôi đã là truyền thuyết trong dược đạo, mà Tẩy Cốt Dị Đan... muội thật không dám tưởng tượng."

"Đúng vậy." – Huyết Thần Hy nâng tách trà, ngón tay thon dài kẹp lấy nắp, động tác ung dung như thể đang nói chuyện thường ngày. "Dị đan điều chế từ độc dược cực phẩm, lấy độc hóa cốt, tái tạo cốt nhục, cải biến thiên mệnh. Nếu không đủ tinh thông y đạo và độc đạo, tùy tiện luyện ra chỉ là đan độc gϊếŧ người."

Nghe đến đây, Âu Dương Giai Tuệ không khỏi lạnh sống lưng. Một viên đan dược được luyện từ toàn bộ độc liệu… uống vào liệu có chết không?

Như đọc được tiếng lòng nàng, Huyết Thần Hy khẽ nhếch môi, nụ cười nhàn nhạt mang theo vài phần tà mị:

"Yên tâm."

Giọng cô trầm thấp, từng chữ như chạm vào huyết mạch:

"Đối với ta mà nói, luyện Tẩy Cốt Dị Đan… chẳng khác gì nấu một nồi cháo. Uống vào sẽ không chết đâu. Ngược lại, con đường tu luyện của muội còn nghịch thiên hơn trước."

Âu Dương Giai Tuệ hít sâu một hơi. Lời nói nhẹ như gió xuân nhưng lại như một bàn tay siết chặt trái tim nàng. Lòng bàn tay nàng ướt lạnh nhưng giọng lại rất đỗi kiên quyết:

"Được. Muội tin năng lực của tỷ."

Một lời quả quyết, không chút do dự.

"Về dược liệu..." – Huyết Thần Hy chậm rãi nói tiếp. "Nguyên liệu chính đều là độc dược cực phẩm. Muội mà đưa người đi tìm, chẳng khác gì đem hạc đi bắt rồng. Ta đã có sẵn vài phần trong tay, những gì còn thiếu, ta sẽ tự lo. Muội chỉ cần tĩnh tâm chuẩn bị thể trạng là được."

Âu Dương Giai Tuệ nghe xong, trong lòng dâng lên một tia cay xè. Tỷ ấy chẳng nói một lời dịu dàng, nhưng từng câu từng chữ đều là thay nàng gánh vác. Chẳng trách mỗi lần nhìn vào bóng lưng người ấy, nàng lại có cảm giác: chỉ cần Huyết Thần Hy còn ở đó, gió mưa cũng chẳng còn gì đáng sợ.

"Chỉ có điều..." – Huyết Thần Hy đặt chén trà xuống bàn, ánh mắt trở nên sâu như vực thẳm. "Dùng Tẩy Cốt Dị Đan tuy có thể thúc đẩy thức tỉnh Lôi hệ ẩn tố, nhưng không đảm bảo tuyệt đối. Lôi biến thể vốn cực kỳ bạo liệt, nếu thể chất thủy hệ chưa hoàn toàn dung hòa, rất dễ xung đột nguyên tố dẫn đến bạo thể."

"Ý tỷ là..." – Giai Tuệ siết nhẹ tay. "Trước tiên, ta sẽ khắc lên đan điền muội một đạo Lôi Khởi Dung Thủy Phù – loại phù văn đặc biệt không trấn áp, mà kích phát lôi nguyên ẩn tàng, dẫn lôi khí từng bước hiện lộ, đồng thời dung hòa thủy nguyên trong cơ thể, tránh tình trạng lôi – thủy tương khắc."

Huyết Thần Hy hơi dừng một chút, ánh mắt chuyên chú, ngữ điệu trầm thấp như vẽ từng chữ vào lòng người:

"Khi phù chú phát sáng là lúc lôi hệ bước vào giai đoạn dung thức. Lúc ấy, phù sẽ tự động dẫn lực, tạo nên một vòng dung hợp ổn định. Không cần kết trận, không cần tụ chú – chỉ cần muội giữ tâm tĩnh lặng, để linh khí vận hành thuận theo dẫn đạo."

"Chuyện này nghe có vẻ phức tạp... nhưng muội tin tỷ. Dù có trả giá cũng nguyện ý." – Giọng nàng không còn do dự, chỉ còn kiên định.

Không khí lặng xuống một nhịp. Huyết Thần Hy hơi nghiêng đầu, như thể nhớ ra gì đó, liền nói:

"Vậy tránh lãng phí thời gian. Cởi y phục ra, lên giường nằm, ta giúp muội gieo phù."

Câu nói thốt ra rất đỗi bình thản. Giọng điệu chẳng có gì khác thường, nhưng rơi vào tai Âu Dương Giai Tuệ lại như một tiếng sấm sét giữa trời quang.

Mặt nàng nóng bừng, tim đập thình thịch. Nàng len lén liếc nhìn Huyết Thần Hy – người ấy vẫn ngồi yên nơi bàn trà, thần thái lãnh đạm như băng tuyết đỉnh thiên, chẳng mang theo nửa phần trần tục.

“Chỉ là... chẩn trị thôi mà.” – Âu Dương Giai Tuệ thầm tự trấn an. – “Lương y như từ mẫu… không có gì... không có gì…”

Nàng đè nén tâm tình đang nổi sóng trong lòng, chậm rãi đứng lên, tay có chút run nhẹ, đi về phía giường.

Ngoại bào đã được giải khai, động tác chậm rãi nhẹ đến mức chẳng muốn phát ra nửa tiếng động, như sợ rằng bất kỳ thanh âm nào cũng sẽ chạm tới người bên ngoài. Tay ngọc run nhẹ, Âu Dương Giai Tuệ nắm chặt trung y mỏng còn lại, hai má đỏ bừng như được hun qua lửa.

Nàng ngẩng đầu, đưa mắt liếc nhìn ra ngoài bình phong — nơi Huyết Thần Hy vẫn ngồi, lưng thẳng tắp, dáng điềm nhiên. Lý trí bảo nàng: “Chỉ là một lần trị liệu,” nhưng trái tim lại đập loạn không theo lẽ thường. Cuối cùng nàng không nhịn được, cất tiếng hỏi, thanh âm nhỏ như muỗi kêu:

"Hy tỷ… muội có thể… không cởi… không?"

Dù biết rõ đáp án, vẫn muốn hỏi thử lần nữa. Có lẽ chỉ để trì hoãn.

Huyết Thần Hy khẽ nhíu mày, giọng bình thản:

"Nhất định phải cởi."

Trong suy nghĩ của cô, chỉ là cởi ngoại bào, để tiện cho việc định vị đan điền và vẽ phù chính xác. Nào ngờ...