Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 28: Hỗn Độn Thiên Xuyến

Vừa trở về phòng, Huyết Thần Hy lập tức đóng cửa, khẽ nhấc tay kết ra pháp ấn đơn giản dựng lên một tầng kết giới cách âm – cấm linh – cấm thị. Mọi thứ thuần thục đến mức như đã trở thành phản xạ.

Xong xuôi, Huyết Thần mới chậm rãi tháo áo choàng ngoài, treo lên giá gỗ, mái tóc dài như thác tuyết xõa xuống bờ vai, ánh mắt khẽ liếc về cổ tay trái – nơi đang đeo một chiếc vòng tay không gian thần cấp, tên gọi Hỗn Độn Thiên Xuyến.

Vòng tay tựa như được luyện thành từ tinh quang hằng tinh, bên trong khảm bảy viên linh thạch sắc xanh tím đan xen – tựa ngân hà cô đọng, mang cảm giác thời không xoay chuyển.

Ý niệm vừa động, ánh sáng liền lóe lên.

Chớp mắt sau, thân ảnh Huyết Thần Hy cùng tiểu hồ ly đã biến mất khỏi phòng, xuất hiện trong một không gian thế giới khác – bao la, thanh u, linh khí dày đặc, linh áp như sóng ngầm trải khắp chân trời.

Không Gian Hỗn Độn Thiên Xuyến

Đây là một tiểu thế giới bán thần cấp, được Huyết Thần Hy tế luyện từ rất sớm, do Huyết Thần Cổ Chủ để lại trong dòng ký ức huyết mạch. Bên trong chứa cả một khu rừng linh dược, trải dài từ sườn đồi tới thung lũng, là nơi hội tụ vô số loại thảo dược quý hiếm mà thế gian không còn.

Mỗi loại linh thảo đều được chia tầng bậc: từ Linh Thảo cấp 1 đến Tiên Thảo cấp 9, thậm chí có vài gốc Thánh Dược cận hóa thần, mỗi gốc trị giá liên thành, khó thể định giá.

Linh Mộc Long Tử xuất hiện

Bên cạnh thảm linh thảo ấy, một sinh vật nhỏ đang thong thả bay lượn. Hình thể như long nhi, thân dài hai thước, vảy mỏng trong suốt mang sắc xanh lục ngọc, tựa lá cây ánh lên dưới nắng.

Từ trên đầu đến đuôi mọc ra từng nhánh dây leo nhỏ, uốn quanh như cành liễu trong gió. Mỗi bước di chuyển đều mang theo mộc khí thượng cổ khiến linh thảo bên dưới khẽ lay động – như cúi đầu nghênh đón.

Nó chính là Linh Mộc Long Tử – hộ mộc linh thú được triệu hồi từ Tàng Lâʍ đa͙σ Mộc Giới thời viễn cổ, nay được Huyết Thần Hy thu phục, giao nhiệm vụ chăm sóc toàn bộ rừng dược.

Tác dụng của Linh Mộc Long Tử:

Giao cảm với linh thảo, truyền khí linh mộc để tăng tốc sinh trưởng.

Thanh lọc khí độc, ngăn sâu bệnh và khí tà từ dị hỏa xâm nhiễm.

Tự điều tiết âm dương – độ ẩm – khí lưu trong rừng thuốc như một tiểu thiên địa độc lập.

Khi Huyết Thần Hy luyện đan, có thể phối hợp giao khí – dưỡng hỏa – dẫn linh, tăng 20% xác suất luyện thành.

Có khả năng phong ấn thảo viên khi bị xâm nhập trái phép, triệu hồi Mộc Vụ Trận bảo vệ linh dược khỏi bạo loạn.

Đặc biệt: Mỗi trăm năm, Long Tử lột xác sinh ra một giọt “Mộc Long Tủy Dịch” – thần dược để trị thương, nối gân cốt, chỉ phù hợp với người có mộc linh căn hoặc thể chất biến dị.

Tiểu hồ ly nhảy từ vai Huyết Thần xuống, chạy tung tăng giữa thảo viên như thể được thả ra từ l*иg giam, ánh mắt long lanh tò mò. Đến khi phát hiện Linh Mộc Long Tử đang uốn mình quanh gốc Thanh Vân Trường Sinh Thảo, cả hai liền rượt đuổi vui đùa, chẳng khác nào tiểu đồng kết giao.

Huyết Thần Hy nhìn đến khẽ cười, ánh mắt hơi mềm lại trong thoáng chốc.

Cô đứng giữa rừng dược, gió nhẹ thổi tung mái tóc bạch sắc. Trước mặt cô là một mảnh đất bằng phẳng, nơi đặt sẵn Thần Mộc Vương Đỉnh – được rèn từ Thần Mộc Vạn Niên, chỉ nhận linh khí từ những kẻ có huyết mạch thần giới.

Bên tay trái là chiếc bàn đá ngọc lam bày biện sáu dược liệu đã được chọn lọc, mỗi vị đều là linh vật thiên địa, tỏa ra khí tức riêng biệt:

Thanh Lam Sâm Thảo – phục nguyên nội tạng, màu lam ngọc, mềm mại như tơ, mùi hương dịu thanh.

Ngân Linh Hỏa Quả – bổ sung nguyên khí, đỏ như hồng châu, bề mặt có họa văn lôi vân.

Hoàng Chi Hoá Diệp – dẫn dược ổn định dược lực, lá cây ánh vàng, mỗi phiến đều đọng sương linh khí.

Tử Huyết Trần Hoa – kháng độc – điều hòa kinh mạch, nhụy hoa ẩn huyết vân, mọc một lần mỗi trăm năm.

Bạch Hổ Tủy Cốt Linh – mạnh xương – nối gân, chế luyện từ tinh tủy yêu cốt của bạch hổ thượng cổ.

Long Trúc Tinh Diệp – tinh luyện thần thức, tăng tốc dung hợp đan lực, hình lá như vảy rồng thu nhỏ.

"Hôm nay, Phục Hồi Đan cấp 2."

Huyết Thần Hy nhẹ giọng, tay áo phất lên. Dị hỏa Hắc Hư Đế Diễm Hỏa từ tâm đỉnh bùng cháy, sắc tím đen u lam lan ra, không khí trong không gian như trầm xuống.

Mỗi động tác của cô đều chính xác đến tơ tóc.

Hòa tan Thanh Lam Sâm Thảo

Tay phải kết ấn, một luồng hỏa diễm nhẹ nhàng bao lấy thân sâm, từng sợi lục lam tan ra như khói sương.

Trong đỉnh bốc lên mùi thuốc dịu ngọt, khí xanh quẩn quanh như sương mù.

Chế hóa Ngân Linh Hỏa Quả

Quả rơi vào, phát ra tiếng "tách" khẽ, bề mặt nứt ra, dược khí đỏ lẫn lam xoắn vào nhau.

Hắc Hư Đế Diễm Hỏa tăng thêm ba phần hỏa hầu, khiến hỗn khí trong đỉnh sôi sục.

Thêm Hoàng Chi Hoá Diệp

Lá vàng rơi xuống, quấn theo vòng linh khí, chậm rãi trôi giữa đan khí xoắn ốc.

Đan lô phát ra tiếng "ầm ầm" trầm đυ.c như tiếng tim đập, tỏ dấu hiệu dược lực giao hòa.

Trung hòa bằng Tử Huyết Trần Hoa

Đây là thời điểm then chốt: nếu bỏ sớm, đan dược bị hủy; bỏ muộn, dị hỏa sẽ ăn mòn dược tính.

Huyết Thần Hy thu hẹp đồng tử, búng tay – nhụy hoa bay vào, huyết quang lập tức lan ra trong đan lô, khống chế tà độc – ổn định đan hình.

Dung luyện Bạch Hổ Tủy Cốt Linh

Đan lô rúng động mạnh. Bạch cốt tinh tủy vừa tiếp xúc hỏa diễm đã rít gào, khiến đỉnh kêu "oong oong", ma lực từ di cốt yêu hổ đang trấn áp lại.

Huyết Thần Hy cắn răng, gập ấn pháp "Trấn Huyết – Khống Cốt", dồn thần lực ép linh tủy nhập đan hoàn.

Kết thúc bằng Long Trúc Tinh Diệp

Lá cuối cùng rơi vào. Từng đốm lục quang như tinh vũ tỏa khắp, phủ kín quanh đan khí, làm tinh thần Huyết Thần Hy chấn động nhẹ.

Đây là giai đoạn tĩnh hóa – ngưng đan.

Huyết Thần Hy nhắm mắt thi pháp "Thiên Cực Ngưng Linh Ấn", tay kết song thủ ấn, dị hỏa bốc vọt cao ba trượng, hỏa lư bùng sáng rồi thu lại.

"Đinh!"

Một tiếng vang thanh thúy, nắp đỉnh bật mở, sáu luồng linh quang bay lên. Mỗi luồng quang hà chính là một viên Phục Hồi Đan cấp 2, óng ánh như ngọc, bên trong có hỏa văn xoắn ẩn hiện.

Huyết Thần Hy cầm lấy một viên, mùi thuốc thanh hương, nóng ấm, vừa đặt trong tay đã khiến kinh mạch tê dại – chứng tỏ dược tính mạnh mẽ, có thể chữa thương nội tạng, khôi phục linh lực và tăng cường nền tảng tu luyện trong thời gian ngắn.

Cô gật nhẹ đầu.

"Luyện thành rồi."

Gió khẽ thổi qua rừng linh thảo, Linh Mộc Long Tử uốn thân mình bay ngang qua, phát ra một tiếng ngân dài như tiếng sáo rừng, tựa như mừng cho chủ nhân đột phá.

...

Mộc dũng tỏa hơi ấm lượn lờ như khói sương, từng cánh hoa hồng đỏ thắm được tỳ nữ rải vào, nổi lững lờ trên mặt nước như sắc thắm tươi rơi vào giấc mộng xuân. Mọi thứ đã được chuẩn bị chu toàn.

"Tiểu thư, nước đã được chuẩn bị xong."

Tỳ nữ cúi người hành lễ, giọng nói nhẹ như gió sớm.

Âu Dương Giai Tuệ thu hồi ánh mắt đang lặng lẽ dõi nhìn ra cửa sổ, gật đầu nhè nhẹ:

"Được rồi, ngươi lui xuống đi."

Tỳ nữ biết ý, nhẹ nhàng lui ra ngoài, cẩn thận đóng cửa phòng lại, chờ lệnh tiểu thư xong xuôi mới quay lại dọn dẹp.

Sau bình phong, ánh sáng dìu dịu của nến phản chiếu lên làn da trắng như tuyết sớm, bóng người nghiêng nghiêng tỏa ra nét xuân sắc mờ mờ ảo ảo.

Âu Dương Giai Tuệ lặng lẽ cởi bỏ từng tầng y phục, không để tỳ nữ hầu hạ – chẳng phải vì kiêu, mà là một phần kín đáo từ bé, phần còn lại là... nàng chẳng muốn ai ngoài "tình quân" chạm vào thân thể mình.

Làn da mềm mại như lụa, đường cong thướt tha mà ngọc khiết, đôi vai mảnh khảnh, cổ thiên nga cùng đôi chân thon dài... Tất cả hoà cùng hương hoa phảng phất khiến chính nàng cũng thấy lúng túng trước gương.

Bước vào mộc dũng, làn nước ấm áp ôm trọn thân thể nàng. Hơi nóng cùng hương hoa hồng tỏa lên, phủ một màn sương mỏng trong không khí, nửa che nửa hở, như ẩn như hiện...

Âu Dương Giai Tuệ khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi thật dài.

Dường như cả một ngày căng thẳng, từ luyện kiếm đến cảm xúc dồn nén, đều được gột rửa sạch sẽ theo từng làn sóng lăn tăn nơi mộc dũng.

Nàng cẩn thận tẩy rửa từng ngón tay, ngón chân, không sót một chỗ. Trong lòng thầm nghĩ:

"Không thể đến gặp Hy tỷ trong bộ dạng luộm thuộm được… Phải thật sạch sẽ… Thật thơm."

Chợt nghĩ đến Huyết Thần Hy, gương mặt nàng bất giác đỏ bừng.

Sau khi tắm gội xong, Âu Dương Giai Tuệ khoác hờ một lớp trung y mỏng, vài giọt nước còn đọng lại trên da thịt, thấm vào vải lụa ôm sát, phác hoạ đường nét yểu điệu kiều diễm.

"Ta xong rồi."

Giọng nàng trong trẻo như chuông bạc, vang lên đủ để người bên ngoài nghe thấy.

"Chi nha."

Tỳ nữ bước vào, đã thấy tiểu thư đang ngồi bên bàn trang điểm. Nàng vội bước tới, cầm lấy cây lược ngà chải mái tóc suôn dài còn vương hơi nước.

"Tóc tiểu thư thật mềm, lại thơm như xuân thảo…"

Tỳ nữ trầm trồ. Âu Dương Giai Tuệ nhìn vào gương, nở một nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt lặng lẽ như chứa ý tứ.

"Không biết Hy tỷ có để ý mùi hương này không..."

Chợt nàng giật mình vì ý nghĩ đó – "Thật là, bản thân từ bao giờ lại trở nên như thế?"

Y phục chỉnh tề, nàng đứng trước cửa phòng của Huyết Thần Hy. Tay đã giơ lên, rồi lại rụt xuống, tim đập không yên. Cuối cùng vẫn là lấy dũng khí, nhẹ gõ.

"Hy tỷ, là... là Giai Tuệ đây."

Âm thanh mang chút run rẩy khó nhận, lại mềm mại như mưa đầu xuân.

"Vào đi. Cửa không khoá."

Giọng Huyết Thần Hy vọng ra, lạnh mà thanh, như gió trên thiên sơn khiến lòng người vừa run vừa ngứa ngáy.

"Tỷ ấy lạnh nhạt đến thế... Thật muốn biết trong tim tỷ ấy có bao nhiêu phần mềm."

Bên trong, Huyết Thần Hy đang ngồi trên giường, vừa thu công xong. Linh quang nhàn nhạt tan đi, thần sắc vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán.

"Giai Tuệ đến không đúng lúc, có phải làm phiền tỷ rồi?"

Âu Dương Giai Tuệ khẽ cắn môi, cúi đầu nói.

"Không sao, ta cũng vừa tu luyện xong."

Huyết Thần Hy đáp, thanh âm nhạt tựa sương. Cô đứng dậy đi đến bàn trà, rót một chén trà thanh hạ cổ họng.

Giai Tuệ nhẹ nhõm, lặng lẽ theo sau rồi ngồi xuống đối diện. Ánh mắt nàng vô tình liếc đến chiếc giường nơi tiểu hồ ly đang cuộn tròn.

"Mỹ Mỹ… ngủ rồi sao?"

"Ừm."

Không phải ngủ, mà là đang hấp thu Yêu Hạch. Nhưng Huyết Thần Hy không muốn giải thích quá nhiều.

Thấy nét tiếc nuối hiện trong mắt Giai Tuệ, Huyết Thần Hy chợt nói thêm:

"Bình thường nó không cho ai chạm vào đâu. Nếu ngươi nhất quyết đòi sờ… sợ rằng sẽ bị cào nát tay đấy."

Câu nói ấy như một lời cảnh báo lạnh lùng, dập tắt hy vọng mới chớm nở trong lòng Giai Tuệ.

Nàng cúi đầu, cười nhẹ cho qua, nhưng trong lòng như có một cơn gió buốt lặng lẽ quét qua.