Ánh chiều tà đổ nghiêng, trải một lớp sắc vàng nhạt xuyên qua song cửa, rọi lên vạt áo đen huyền khi Huyết Thần Hy vừa đẩy cửa phòng bước vào.
Tiểu hồ ly Mỹ Mỹ vẫn nằm cuộn tròn trên giường, bộ lông trắng như tuyết khẽ lay động theo nhịp thở đều đều. Thoạt nhìn như đang say ngủ, nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy linh khí trong phòng đang dao động rất nhỏ, từng sợi khí mỏng như tơ bị hút vào chiếc lắc chân bạc đeo nơi cổ chân sau của nó.
Ánh sáng nhàn nhạt từ chiếc lắc chân ấy tỏa ra như khói sương, vừa thần bí vừa nhẹ đến mức tưởng như ảo ảnh. Đó không phải là vật trang sức bình thường, mà là một kiện pháp bảo Thần Khí sơ cấp có công dụng trợ giúp hấp thu linh khí và che giấu khí tức, cho nên mới khiến các trưởng bối trong Âu Dương gia chẳng ai phát hiện được tiểu hồ ly này thực chất là Yêu Thú.
Huyết Thần Hy liếc nhìn một cái, khoé môi cong nhẹ. Tiểu gia hỏa này xem ra cũng biết tranh thủ từng hơi linh khí, quả nhiên không uổng công cô chăm sóc.
Cô rẽ qua vách ngăn phía sau, đi đến cạnh mộc dũng. Nước đã cạn khô từ lâu, hẳn hạ nhân thấy nàng không sai bảo cũng không dám tự ý xâm phạm. Đây là điều nàng đã dặn trước, chỉ cần một chút yên tĩnh mà thôi.
Một lá phù được rút ra, kẹp giữa hai ngón tay thon dài. Huyết Thần Hy nhẹ nhàng rót một tia linh lực vào, họa văn trên phù hiện lên sáng rỡ như mực tàu được điểm linh. Cô phất tay, lá phù bay lên, treo lơ lửng giữa không trung, chậm rãi xoay tròn.
"Ùng ục... ùng ục..."
Từng dòng nước ấm phun ra theo hình vòng cung, như dòng suối ngầm được dẫn lộ, rơi xuống mộc dũng đang trống rỗng. Hơi nước nóng lập tức bốc lên mịt mờ, từng làn mỏng nhẹ quấn quanh lấy ánh chiều tàn đang dần khuất sau chân trời.
Trong lúc đợi mộc dũng đầy, Huyết Thần Hy thong thả cởi y phục, treo gọn gàng lên giá. Làn da nàng trắng như ngọc, lại không tái nhợt như những kẻ thuộc Cổ Huyết Ma Tộc. Một phần bởi vì huyết mạch của cô không chỉ là Huyết tộc, mà còn mang trong người huyết thống của Thần - Thánh Huyết duy nhất Thần Vực.
Mẫu thân là Thần tộc cao quý, phụ thân là Chúa Tể Huyết Tộc, tình yêu ngược thiên nghịch đạo ấy sinh ra cô – một tồn tại đầy mâu thuẫn mà hoàn mỹ đến không tưởng.
Nước đã đầy, lá phù tự tan vào không khí như khói mờ. Huyết Thần Hy nhấc chân bước vào mộc dũng. Tiếng nước vang lên “ào” một tiếng, mặt nước dâng tràn ra một chút rồi lặng xuống. Hơi nước bao phủ lấy dáng người thướt tha ẩn hiện như tiên ảnh, mái tóc dài xõa sau lưng, từng giọt lăn xuống xương vai thon mảnh.
Sau khi tẩy rửa xong, nàng bước ra, lau sơ thân thể bằng khăn lụa rồi khoác vào bộ trung y mỏng đã chuẩn bị sẵn.
Một lá phù khác được lấy ra, lại một tia linh lực truyền vào. Phù bay đến bên mộc dũng, tự động hút toàn bộ nước bẩn rồi hóa thành tro bụi.
Huyết Thần Hy đi đến bên giường, tiểu hồ ly đã mở mắt, ánh mắt lấp lánh nước long lanh, ngáp một cái rồi lại lăn qua lăn lại như mèo nhỏ làm nũng.
"Mỹ Mỹ, ngủ thôi."
Cô lên giường, vươn tay ôm tiểu hồ ly vào lòng, bàn tay vuốt nhẹ bộ lông mềm mượt, giọng nói êm dịu như gió đêm đầu thu.
"Ngao~"
Tiểu hồ ly rên lên một tiếng mảnh mai, đuôi ve vẩy, hếch mũi ngửi hương thơm thanh mát trên người chủ nhân. Biết ngay vừa tắm xong mà, mùi hương dễ chịu muốn dụ hồ ly phạm giới.
Nó xoay người, quay lưng về phía Huyết Thần Hy, ra vẻ hờn dỗi.
"A, giận ta rồi à? Hôm nay để Mỹ Mỹ ở phòng một mình nên buồn rồi hở? Vậy ngày mai... ta đưa ngươi ra phố chơi, chịu không?"
Giọng điệu mềm mại mà mang theo chút cưng chiều, một ngón tay chọc nhẹ vào bụng nhỏ mềm mại, khiến tiểu hồ ly giãy đành đạch cười khúc khích.
"Chủ nhân không được nuốt lời đâu đấy!"
Tiểu hồ ly lập tức xoay lại, dùng hai móng vuốt nhỏ đập nhẹ vào ngực Huyết Thần Hy, miệng nhoẻn ra đầy vui vẻ. Cái mặt chầu quậu giận dỗi ban nãy nay tan thành mây khói, quả là trẻ nhỏ dễ dỗ, đặc biệt khi người dỗ lại xinh đẹp như cô.
Huyết Thần Hy khẽ cười, buông Mỹ Mỹ ra, vươn tay búng ngón tay một cái.
"Tách."
Gió từ khe cửa sổ khẽ động, tắt phụt ngọn nến duy nhất trong phòng. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt rọi qua cửa sổ, vẽ một dải sáng bạc mờ trên sàn.
Trong yên tĩnh, tiểu hồ ly cuộn vào lòng Huyết Thần Hy, thở đều đều. Mọi thứ đều bình lặng như chưa từng có ai xáo trộn, tựa một đêm an yên giữa muôn trùng sóng gió đã ngủ yên.
...
Phố xá nhộn nhịp, người qua kẻ lại đông như mắc cửi. Trên con đường lát đá xanh, một cao một thấp hai thân ảnh sóng bước bên nhau.
Huyết Thần Hy vẫn khoác áo choàng dài, mũ đội kín đầu che khuất ngũ quan, khí tức ẩn tàng không lộ, chỉ lộ thân hình thanh mảnh mà bước chân ung dung. Kế bên là Âu Dương Giai Tuệ, nét mặt rạng rỡ, dáng người hoạt bát, vừa đi vừa trò chuyện không ngơi.
Trong mũ trùm áo choàng của Huyết Thần Hy, một tiểu hồ ly trắng nhỏ ló đôi mắt tròn xoe ra khỏi khe áo, tò mò nhìn đông ngó tây. Tuy không được ôm công khai, nhưng được Huyết Thần Hy giấu kín mang theo thế này, Mỹ Mỹ cũng thoả mãn lắm rồi.
Dù sao tu vi hiện tại của Huyết Thần Hy chưa đủ cường đại, mang theo Yêu Thú ra ngoài cũng là việc dễ chuốc rắc rối, đành giữ kín vậy.
“Hồ lô ngào đường đây! Mại dô mại dô~!”
“Kẹo mạch nha chu choa chua lè, mua thì bán, không mua thì thôi nha~!”
“Màn thầu nóng hổi vừa thổi vừa ăn, mua một tặng một, tính tiền hai~!”
Tiếng rao hàng vang lên rôm rả, ai nấy đều phô ra tiếng rao sáng tạo khiến người đi đường bật cười. Mấy tiểu tư nhân cười đùa bán hàng, khiến không khí thêm náo nhiệt, từng gian hàng nhỏ đầy màu sắc chen sát nhau dưới ánh nắng dịu.
Âu Dương Giai Tuệ kéo tay áo Huyết Thần Hy, mặt mày phấn khích:
“Hy tỷ nhìn xem, kẹo ở đây tinh xảo thật đấy! Tỷ thích cái nào, Giai Tuệ bao hết!”
Trên sạp là những cây kẹo đường nhiều màu, hình thù đa dạng từ hoa cỏ chim thú đến tiên đồng mỹ nữ, tất cả đều được cố định bằng que tre gắn lên thanh trưng bày. Ông lão bán hàng đang tỉ mẩn nặn thêm hình mới, vừa thấy khách đã chào đón:
“Hai vị tiểu thư cứ chọn, đảm bảo ngọt lịm lòng, ăn một lần nhớ mãi ba kiếp!”
Huyết Thần Hy lắc đầu không định ăn, nhưng trong mũ choàng, tiểu hồ ly Mỹ Mỹ đã dùng chân nhỏ chỉ chỉ liên tục vào cây kẹo hình con gà và con cá, cái đuôi vẫy như quạt giấy.
“Không được tham lam. Ăn nhiều sẽ sâu răng đó.”
Cô buông lời hù dọa nhẹ.
Tiểu hồ ly xị mặt, chồm ra nhìn một lúc lâu, cuối cùng cũng chọn cây kẹo hình con gà, vẫy chân quyết định. Huyết Thần Hy lấy kẹo đưa vào mũ, Mỹ Mỹ lập tức dùng móng vuốt ôm lấy, thè lưỡi liếʍ từng chút một đầy hạnh phúc.
Giai Tuệ thì đã chọn xong từ sớm, cầm cây kẹo hình bông hoa, vừa ăn vừa ngắm.
“Bao nhiêu tiền?”
Giai Tuệ mở túi tiền hỏi ông lão.
“Của tiểu thư mười Ngân Tệ.”
Trả tiền xong, hai người tiếp tục dạo phố. Giai Tuệ như hướng dẫn viên tự phong, vừa gặm kẹo vừa luyên thuyên giới thiệu từng góc phố: nào là tiệm vải, nào là hiệu đèn, rồi tửu lâu bên góc trái, ngay cả cái giếng giữa phố cũng được nàng kể ba bốn tích truyện.
Thế nhưng, giọng nàng ngọt mà không ồn, khiến Huyết Thần Hy nghe lại thấy thư giãn.
“Ở đây có nơi nào bán đan dược không?”
Huyết Thần Hy hỏi khi dừng bước.
“Có chứ! Đấu Giá Hội chi nhánh số 7, nổi tiếng lắm đó!”
Giai Tuệ hăng hái đáp lời, không hỏi nguyên do, đã lập tức dẫn đường.
Chẳng mấy chốc đã đến một cửa hiệu lớn, bảng hiệu treo cao khắc rõ ba chữ 「Đấu Giá Hội」, phía dưới khắc nhỏ “Chi nhánh 7”. Dù tên là Đấu Giá Hội, nhưng kỳ thực nơi đây giống cửa hàng chuyên bán đan dược, tài liệu, thỉnh thoảng mới mở phiên đấu giá.
Cửa chính đặt tại Nam Thần Quốc, còn nơi này chỉ là một nhánh nhỏ.
Huyết Thần Hy bước vào trước, Giai Tuệ theo sau. Đan dược bày biện gọn gàng, đựng trong bình ngọc phân loại rõ ràng, mỗi kệ có bảng ghi công dụng, màu sắc.
Huyết Thần Hy không vội, đôi mắt lướt qua từng kệ hàng như nhìn xuyên lòng người, dáng vẻ bình tĩnh mà lạnh nhạt. Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại nơi một hộp ngọc lớn.
Đôi mắt cô chuyển sắc đỏ nhạt, một tia nhìn xuyên thấu chớp qua đáy mắt. Bên trong hộp là một củ nhân sâm hình người, hình dạng tựa như trẻ sơ sinh đang co người, tựa như có linh tính.
“Hoán Cốt Linh…”
Huyết Thần Hy thầm gọi tên dược liệu trong lòng, tay vừa định chạm tới thì—
“Chụp!”
Một bàn tay khác từ bên cạnh chộp lấy hộp ngọc.
Huyết Thần Hy nhướng mày, mắt nghiêng nhìn kẻ cướp tay trên.
Đó là một nam nhân ăn mặc hào hoa, phe phẩy cây quạt giấy, bộ dáng con nhà giàu nửa mùa. Hắn cầm hộp ngọc đi thẳng đến quầy, lớn tiếng:
“Chưởng quầy! Món này bao nhiêu? Bản công tử muốn lấy!”
Chưởng quầy liếc mắt nhìn, sắc mặt hơi đổi rồi lễ phép đáp:
“Thật xin lỗi công tử, vật này đã được dặn không bán.”
“Không bán còn bày ra làm gì? Muốn nâng giá à? Bao nhiêu, nói đi, bản công tử không thiếu tiền!”
Gã công tử cười khẩy, tiện tay ném ra túi tiền nặng trịch, ngân tệ va nhau leng keng, rõ là muốn lấy tiền đè người.
Giai Tuệ che miệng, ghé sát Huyết Thần Hy nói nhỏ:
“Tên này thật vô duyên! Rõ ràng là Hy tỷ nhìn trước mà hắn hất tay chiếm luôn!”
Giọng nàng nhỏ như gió thổi, nhưng đầy bất mãn.