Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 25: Biến Thể Nguyên Tố

Âu Dương Phong đặt đũa xuống, đưa mắt nhìn sang Huyết Thần Hy, giọng nói ôn hoà nhưng đầy hiếu kỳ:

“Lão phu có nghe Tuệ Tuệ nói Hy cô nương cũng là Tu Chân Giả… Mạo muội thỉnh vấn, không rõ cô nương tu hành chức đạo nào?”

Câu hỏi rất mực lễ độ nhưng lại kéo theo ánh mắt chờ mong của toàn bộ bàn tiệc. Dù gì thì đôi bên cũng chỉ mới quen biết, lời Tuệ Tuệ thuật lại cũng chưa đầy đủ, khó tránh sinh lòng tò mò.

Huyết Thần Hy hơi nâng mắt, ánh nhìn lãnh đạm đảo qua mọi người một lượt, khẽ gật đầu đáp:

“Linh sư đạo, dược sư đạo ta đều tinh thông. Còn trận sư, phù sư, khí sư biết chút ít.”

Giọng nói bình bình như thể vừa kể qua vài món ăn sáng, vậy mà bàn tiệc thoáng chốc im phăng phắc.

Liễu Nghi là người phản ứng đầu tiên, ngỡ ngàng hỏi lại:

“Ý cô nương là… đồng thời tu luyện năm đại chức đạo?”

Câu nói như sét đánh ngang tai. Tộc nhân Âu Dương không hẹn mà đồng loạt quay sang nhìn Huyết Thần Hy, ánh mắt chứa đựng kinh ngạc tột độ, xen lẫn nghi hoặc – chẳng lẽ... vị cô nương này nói khoác?

Bởi ai trong giới tu hành chẳng rõ: mỗi chức đạo đều có thiên hướng riêng biệt, yêu cầu thiên phú lẫn thời gian, người có thể song tu đã hiếm, ba loại đã là thiên tư tuyệt thế, huống chi là năm?

Nhưng đối diện với bọn họ là một nữ tử bình thản như thể đang kể chuyện nhà người khác, từ ánh mắt cho tới giọng điệu, chẳng thấy chút kiêu ngạo hay khoa trương nào.

Huyết Thần Hy nhướng mày, thấy vẻ mặt của họ không khỏi nghi hoặc:

“Có gì lạ sao?”

Một câu hỏi nhẹ tênh, vậy mà cả bàn ăn như bị đập thêm một chưởng nữa. Đúng là có lạ, lạ đến mức khiến người ta không biết đáp sao cho phải.

Âu Dương Giai Tuệ như thể bắt trúng nhịp tim, ánh mắt to tròn phát sáng:

“Hy tỷ thật giỏi! Gia Tuệ sùng bái tỷ quá trời!”

Nàng kêu lên, suýt nữa không kiềm được mà nhào qua ôm lấy Huyết Thần Hy. Chỉ là vì đang ngồi giữa bàn tiệc, nên nàng đành ôm chặt bát cháo mà ngắm người, ánh mắt đầy sùng kính và khâm phục.

Âu Dương Phúc vẫn giữ sắc mặt nghiêm nghị, nhưng giọng đã hạ thấp vài phần, ánh nhìn đầy ý tứ:

“Lão hủ có một điều nghi hoặc, chẳng rõ cô nương có thể khai giải chăng?”

Huyết Thần Hy gật đầu:

“Nếu ta biết, tất nhiên không tiếc lời.”

Chẳng phải vì nghĩa vụ, mà đơn giản là một phần hồi đáp cho sự tiếp đãi ân cần, cũng xem như một chút nhân tình.

Âu Dương Phúc hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

“Trong tộc có một đứa nhỏ, vốn là thiên tài hiếm thấy, tu luyện nhanh như gió cuốn mây bay. Thế nhưng từ hai năm trước, không rõ nguyên do, linh khí tu luyện không thể tụ đọng nơi đan điền, linh lực tiêu tán, tu vi theo đó mà thoái lùi. Các trưởng lão, dược sư trong tộc đều xem qua mà chẳng tìm ra manh mối.”

Hai vị trưởng lão gật đầu xác nhận, vẻ mặt lo lắng chẳng giấu được.

Liễu Nghi cũng chen lời:

“Thân thể không trúng độc, kinh mạch thông suốt. Có lúc hấp thu linh khí còn thấy nhanh hơn người thường, chỉ là linh lực vừa vào đan điền thì như bị thứ gì đó hút sạch.”

Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về Huyết Thần Hy, như nắm lấy một tia hy vọng cuối cùng.

Âu Dương Giai Tuệ khẽ mím môi, ánh mắt dao động bất an, ngồi im chẳng nói, bàn tay dưới bàn siết chặt.

Huyết Thần Hy đưa mắt nhìn nàng, đáy mắt không có gợn sóng, nhưng trong lòng lại hiện lên một suy đoán mơ hồ. Một lúc sau, cô đặt đũa xuống, khẽ phất tay lau miệng bằng khăn lụa, rồi mới thong thả lên tiếng.

Cả bàn ăn lập tức rơi vào im lặng, đến cả tiếng hít thở cũng trở nên dè dặt. Ánh mắt mọi người đồng loạt dõi về phía Huyết Thần Hy, chờ đợi câu trả lời như chờ đợi thánh chỉ khai thông mê lộ.

"Nguyên do thì nhiều lắm. Phải gặp người thật việc thật mới biết chính xác. Cứ nói thẳng là ai đi, úp úp mở mở làm gì cho mệt."

Huyết Thần Hy vừa húp một muỗng cháo, vừa nhàn nhạt mở miệng. Một câu nói dửng dưng mà đánh trúng tâm tư mọi người. Rõ ràng trong lòng ai cũng biết đang nói đến ai, chỉ là không dám nói thẳng.

Mấy vị trưởng bối liếc nhìn nhau, trao đổi ánh mắt. Một hồi sau, Âu Dương Phúc khẽ thở dài, đứng ra lên tiếng:

"Là nội tôn của ta, Giai Tuệ. Hy cô nương học thức uyên bác, nếu chịu xem xét giùm, cả Âu Dương gia chúng ta sẽ vô cùng cảm kích."

Nghe nhắc tới mình, Âu Dương Giai Tuệ lập tức khựng lại, gắp rau cũng quên mất, ngoan ngoãn ngồi im như học sinh chờ gọi bảng tên.

Một vị trưởng lão thêm lời:

"Đã hơn hai năm rồi, tu vi của Tuệ nhi vẫn dừng ở Linh Sư Cửu Tinh, không cách nào tiến thêm. Ngược lại còn có xu hướng suy kiệt linh lực."

Huyết Thần Hy quay đầu, ánh mắt lạnh nhạt lướt từ trên xuống dưới, đánh giá Âu Dương Giai Tuệ một lượt. Dưới ánh nhìn kia, Giai Tuệ đột nhiên có cảm giác như bản thân đang bị xé toang để phơi bày trước thiên hạ, hai má đỏ hồng như bị ánh nắng chiếu rọi.

"Lại gần."

Cô ra lệnh ngắn gọn, ngón tay vươn ra điểm nhẹ lên mi tâm Giai Tuệ. Ngón tay trắng nõn lạnh buốt, chạm vào làn da mềm mại làm người ta chẳng thể kìm lòng không khẽ run.

"Thả lỏng."

Âm thanh lạnh lùng vang lên, khiến Âu Dương Giai Tuệ sực tỉnh khỏi dòng cảm xúc hỗn độn đang dâng trào. Nàng vội nhắm mắt, hít sâu mấy lần, cố làm bản thân thư giãn.

Tinh thần lực của Huyết Thần Hy như một dòng suối nhẹ nhàng chảy vào cơ thể Giai Tuệ, dò xét từng kinh mạch, từng điểm đan điền, từng tầng nguyên tố vận hành. Rất nhanh, Huyết Thần Hy đã thu tay về.

Mọi người há hốc, còn chưa kịp định thần. Đến cả Dược Sư danh tiếng nhất thành cũng cần ít nhất một khắc để chẩn đoán, nàng đây chỉ mới... năm hơi thở?

"Trong cơ thể của Âu Dương tiểu thư tồn tại nguyên tố biến thể."

Câu nói vừa dứt, cả bàn ăn liền rộ lên âm thanh hút khí. Nguyên tố biến thể, từ cổ chí kim vốn được xưng tụng là kỳ duyên của trời đất, tuyệt phẩm của tạo hóa. Trong hàng vạn tu sĩ, trăm vạn linh căn, cũng khó tìm được một người sở hữu. Ngũ hành vốn đã phân chia thiên địa rõ ràng: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ — năm loại sinh diệt lẫn nhau, tạo thành căn nguyên tu luyện. Thế nhưng nguyên tố biến thể, lại là thứ phá vỡ quy luật ấy, mang trong mình sức mạnh không thể đo lường bằng thường lý.

Từng có đại năng ghi chép trong 《Cổ Vật Bí Lục》 rằng:

"Một người nắm giữ nguyên tố biến thể, có thể một chọi trăm; nếu dung hòa được nguyên tố gốc, tất hóa thành chân long chi khí."

Người sở hữu nguyên tố biến dị thường rơi vào hai ngả: hoặc hóa rồng lên trời, hoặc bạo thể diệt thân, bởi hai nguyên tố thường xung khắc, âm dương khó hòa. Nhưng nếu ai có thể điều hòa hai nguyên tố tương phản trong thể nội, thì chính là người được thiên đạo tuyển chọn, phượng hoàng chân chính trong lửa.

Cũng vì thế, các đại tông môn, thế gia, quốc chủ đều không tiếc mọi giá mà thu nhận tu sĩ có nguyên tố biến thể, đem hết đan dược, linh khí, công pháp mà bồi dưỡng, chỉ mong đào tạo nên một thế hệ chiến thần, trấn giữ tông môn hoặc quốc gia.

"Nguyên tố biến thể!?"

Liễu Nghi kinh ngạc thốt lên, đến cả đôi đũa cũng khựng giữa không trung.

"Là... là nguyên tố nào?"

Giai Tuệ căng thẳng hỏi. Nếu là nguyên tố tương sinh thì là chuyện tốt, còn nếu tương khắc...

"Lôi hệ. Khắc thủy."

Huyết Thần Hy nói thản nhiên như gió thoảng.

Âu Dương Giai Tuệ lập tức xụ mặt, vẻ mặt như mèo con bị giẫm đuôi. Mọi người đồng loạt cau mày, khí thế đang từ chấn động chuyển dần sang trầm trọng.

"Chẳng lẽ... phải bỏ một trong hai nguyên tố mới có thể tu luyện?"

Liễu Nghi nắm chặt tay, thần sắc lo lắng không thôi.

"Thông thường, nếu không điều dưỡng đúng cách, hai nguyên tố xung khắc sẽ dẫn đến bạo thể mà vong."

"Lạch cạch!"

Âu Dương Giai Tuệ giật mình đến rớt cả đôi đũa xuống đất.

"Hy cô nương... có cách nào cứu không?"

Liễu Nghi khẩn cầu, ánh mắt sáng lên một tia hy vọng mỏng manh.

Huyết Thần Hy nhấc bát trà, nhấp một ngụm, thong thả nói:

"Có thể trị. Tối hôm nào Âu Dương tiểu thư có thời gian rãnh hãy đến phòng ta, ta sẽ xử lý."

Chén trà trong tay chưa đặt xuống, cả bàn đã ồ lên nhẹ nhõm, mừng rỡ đến không khép được miệng.

"Hy tỷ thật là thần y tái thế!"

Âu Dương Giai Tuệ như cỏ khô gặp mưa rào, ánh mắt sáng như sao trời, khoé môi nở nụ cười như đóa hoa nhỏ nở rộ.

Sau bữa cơm, nàng chủ động kéo tay Huyết Thần Hy đi dạo khắp biệt viện, vừa dẫn đường vừa luyên thuyên giới thiệu. Đặc biệt không quên chỉ vào dãy nhà gạch đá sạch sẽ ở cuối hành lang mà nói:

"Kia là nhà xí đó Hy tỷ, đừng sợ, tuyệt không bốc mùi đâu, có cả trận pháp khử uế nữa!"

Huyết Thần Hy khẽ nhướn mày, không biết nên bật cười hay dở khóc. Trong đầu chỉ vang lên một câu:

"Tiểu thư như nàng, đúng là thú vị."