Quyển 1: Thần Giáng Khởi Nan - Chương 24: Vị Khách Thần Bí

Hành lang uốn lượn quanh co, hai bên trồng đầy kỳ hoa dị thảo, dưới ánh tà dương buông xuống, muôn sắc hồng tía thi nhau nở rộ, tựa như ngàn bức tranh trải dọc lối đi. Mùi hoa thanh nhã hòa cùng gió nhẹ phảng phất, khiến từng bước chân của Huyết Thần Hy như nhàn tản giữa cõi mộng u linh.

Nô tỳ theo phép dẫn đường, khom lưng lễ độ, vừa đi vừa cẩn thận quan sát sắc mặt của vị khách quý áo đen kia. Trong lòng nàng dấy lên một cảm giác khó nói thành lời, như đang đồng hành cùng một vị thượng giả bước ra từ cổ mộ Thần Tộc.

Rẽ qua vài ngã, cuối cùng dừng trước một cánh cửa khắc hoa tinh xảo.

"Chi nha..."

Cửa gỗ mở ra, một làn hương trầm nhàn nhạt bay ra theo gió.

“Hy cô nương, mời vào.”

Tỳ nữ cúi mình dẫn đường, giọng nhẹ như gió xuân. Gian phòng này vốn là nơi tiếp đãi thượng khách, bố trí cực kỳ thanh nhã: bình hoa cổ đặt nơi góc tường, tủ trầm khảm ngọc ngăn nắp chỉnh tề, màn the thêu mây, chăn gấm gối nhung, mọi thứ đều chu toàn đến không thể bắt bẻ.

Phòng chia hai gian. Gian trước là nơi nghỉ ngơi, phía sau là một phòng tắm đá trắng đặt cạnh cửa sổ tròn lộ thiên, có thể ngắm trời đêm sao rụng trong lúc ngâm mình.

Tỳ nữ đi vòng qua một lượt rồi quay lại phía Huyết Thần Hy, nhẹ giọng hỏi:

“Hy cô nương có cần thêm thứ gì? Nô tỳ lập tức sai người chuẩn bị.”

Huyết Thần Hy nhìn một vòng, ánh mắt lạnh nhạt không chút gợn sóng, đoạn nhẹ nhàng phất tay:

“Không cần, như vậy là đủ rồi.”

Tỳ nữ khẽ khom người, đáp lễ:

“Nô tỳ hiểu. Chút nữa đến giờ cơm, nô tỳ sẽ tới mời Hy cô nương dùng bữa.”

Dứt lời, nàng cung kính đóng cửa, khẽ lui bước rời khỏi.

Bên trong gian phòng, Huyết Thần Hy tháo áo choàng, treo lên giá, đoạn ôm tiểu hồ ly trong lòng đặt lên giường. Cô ngồi xuống cạnh bàn trà, nghiêng đầu dựa tay, khẽ khép mắt dưỡng thần.

Ánh hoàng hôn bên ngoài rọi qua cửa sổ, phủ một lớp kim quang mờ mịt lên vạt áo đen thẫm. Không gian yên tĩnh đến nỗi có thể nghe rõ tiếng thở đều đều của tiểu hồ ly đang say ngủ.

Tại sảnh đường...

Sau khi Huyết Thần Hy rời đi, bầu không khí mới khẽ chuyển động. Các trưởng bối đồng loạt xoay người, ánh mắt như đuốc nhìn chằm chằm Âu Dương Giai Tuệ.

“Tiểu nha đầu kia rốt cuộc là ai? Con quen từ khi nào? Gặp ở đâu? Tu vi thế nào? Có phải tu chân giả không? Vì sao lại đưa về tận gia tộc?” – Một vị trưởng lão dồn dập hỏi.

Không khí như chực nổ tung.

Âu Dương Giai Tuệ ho khẽ một tiếng, nghiêm túc đáp:

“Hy tỷ là người mà con gặp được ở Đế Đô. Duyên phận có chút đặc biệt, bất quá… tỷ ấy không phải người phàm, điều này con có thể xác định.”

Câu nói khiến mấy trưởng bối ngẩn người, bỗng nhiên hiểu ra vì sao không dò được tu vi, cũng không dám lỗ mãng nữa. Dẫu lời nói chưa được xác thực, nhưng ánh mắt Huyết Thần Hy lúc nãy... đủ để họ kiêng dè.

“Tuệ Tuệ, hiện nay tu vi thế nào rồi?”

Giọng Âu Dương Phúc đột nhiên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ.

Nghe vậy, nét mặt Giai Tuệ thoáng ảm đạm, giọng nhỏ dần:

“Dạ... là Linh Sư Cửu Tinh.”

Câu trả lời như một gáo nước lạnh tạt vào sự kỳ vọng của mọi người.

Hai năm trước, nàng là thiên tài một đời, được kỳ vọng nối nghiệp tộc trưởng. Nhưng giờ… chẳng những không đột phá, linh lực còn hao hụt khó hiểu.

Âu Dương Phúc cau mày, ánh mắt nghiêm nghị, trầm giọng:

“Đưa tay cho ta xem.”

Giai Tuệ ngoan ngoãn bước tới, chìa tay ra. Bàn tay mềm nhỏ được bàn tay già nua bắt lấy. Cả phòng im ắng, tất thảy đều dồn sự chú ý vào Âu Dương Phúc.

Thời gian dường như đông cứng.

Một hồi lâu sau, Âu Dương Phúc lắc đầu thở dài:

“Không trúng độc, kinh mạch thông suốt, thể chất bình thường… nhưng linh khí vào thể lại bị tiêu tán. Lạ lắm. Lão phu cũng không đoán ra.”

Cả phòng trầm mặc.

Âu Dương Giai Tuệ cố mỉm cười:

“Gia gia đừng buồn, con... sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.”

Nụ cười kia tuy nhẹ, nhưng lại khiến người thương tâm hơn cả tiếng khóc.

...

“Cốc… cốc…”

Tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên, như có như không giữa khoảng không tĩnh lặng. Bên trong, Huyết Thần Hy đang ngồi dưỡng thần trên ghế gỗ bên cửa sổ, đôi mi khẽ động, mắt chậm rãi mở ra, ánh nhìn sâu như vực, lạnh lẽo tựa sương sớm.

“Chi nha.”

Cửa được mở ra, tỳ nữ cúi mình đứng đợi bên ngoài, giọng nói dịu dàng như nước:

“Hy cô nương, cơm đã dọn xong, mời người đến thiện phòng dùng bữa.”

Huyết Thần Hy gật khẽ, giọng trầm thấp:

“Đợi một chút.”

“Chi nha.”

Cửa khép lại.

Cô bước đến bên giường, nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve má tiểu hồ ly đang cuộn tròn trong chăn mềm.

“Mỹ Mỹ, dậy ăn cơm nào.”

Giọng nói khi đối với tiểu hồ ly liền khác hẳn, nhu hòa vô cùng, mang theo vài phần sủng nịch.

Tiểu hồ ly động đậy, duỗi cái lưng nhỏ, rồi chậm rãi hé đôi mắt mơ màng, miệng ngáp một cái thật dài.

“Ngao~…”

Huyết Thần Hy mỉm cười, lại hỏi:

“Đi ăn không?”

Tiểu hồ ly rúc đầu vào gối, giọng ngái ngủ:

“Mỹ Mỹ còn no… không ăn nổi nữa”

Còn chưa kịp ăn hết mớ thức ăn ban sáng đã bị say no, đến giờ bụng vẫn còn đầy ứ. Thức ăn ngon quá cũng là cái tội, hồ ly nhỏ nhủ thầm.

Huyết Thần Hy khẽ bật cười, nhẹ vuốt đầu nó, lẳng lặng nói:

“Vậy ngươi cứ nghỉ ngơi, ta đi một mình. Ở đây ngoan.”

Tiểu hồ ly mắt nhắm nghiền, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Biết rồi… chủ nhân đi đi.”

Thân hình tròn trịa lại cuộn tròn thành cục bông nhỏ, hô hấp đều đều vang lên như tiếng mèo ngủ.

Huyết Thần Hy xoay người bước ra, tay chỉnh lại vạt áo, khí chất ung dung lạnh nhạt như cũ.

“Chi nha.”

Cửa mở lần nữa.

Tỳ nữ vẫn đứng đợi bên ngoài, thấy Huyết Thần Hy bước ra, lập tức cúi người hành lễ:

“Hy cô nương, xin mời theo nô tỳ đến thiện phòng.”

“Ừ.”

Một tiếng đáp nhẹ như gió thoảng, nhưng khiến người nghe không dám sơ sót.

Hai người một trước một sau, chậm rãi bước dọc theo hành lang, dưới ánh trăng non vừa lên, kéo dài bóng hình như trầm tích cổ xưa, đẹp đến tịch liêu.

Thiện phòng rộng lớn, đèn treo cao thắp sáng trưng, ánh lửa phản chiếu bóng người lay động trên vách gỗ đỏ. Bàn dài hai bên đã ngồi kín, chính giữa chừa một lối rộng dẫn đến chiếc bàn tròn phía trên bục cao, chỗ của dòng chính và tộc trưởng Âu Dương gia.

Lúc Huyết Thần Hy bước vào, cả thiện phòng như thoáng chững lại. Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía cửa.

Y phục nàng khoác là cẩm y hắc sắc, vạt áo thêu huyết văn đỏ rực như lưu hỏa, cổ tay áo có hoa văn mây ngũ sắc ẩn hiện. Dáng người cao gầy, bước đi thong thả, nhưng lại khiến người người cảm thấy như thể có một vị đế quân bước vào giữa trần thế, bất khả xâm phạm.

Khí chất kia vừa lạnh lẽo vừa cao quý, không ai dám lên tiếng, không khí chợt tĩnh lặng lạ thường.

“Hy tỷ! Ở trên này!”

Âu Dương Giai Tuệ đứng bật dậy, giơ tay vẫy, trong mắt ánh lên tia sáng mừng rỡ, như ngôi sao nhỏ bắt gặp trăng rằm giữa đêm tối.

Huyết Thần Hy nhìn thấy liền gật đầu nhè nhẹ, bước thẳng lên bục cao, thong dong ngồi xuống chỗ trống bên cạnh nàng.

“Để mọi người chờ lâu.”

Giọng nàng vang lên trầm thấp mà lạnh lẽo, không cao không thấp, vừa vặn rơi vào tai người, khiến lòng người run nhẹ.

Âu Dương Phúc lập tức cười lớn, hòa hoãn bầu không khí:

“Ha ha, Hy cô nương khách khí rồi, chúng ta cũng vừa mới yên vị thôi. Nào, mọi người, mời dùng bữa.”

Lúc này, người trong thiện phòng mới dám động đũa.

Riêng trước mặt Huyết Thần Hy, ngự trù đã bày riêng ba món chay, gồm cháo hạt sen, rau củ hấp ngũ sắc, cùng đậu hũ chiên giòn phủ nước sốt mơ vàng óng. Mỗi món đều được đặt trong bát ngọc bạch ngà, trang trí hoa văn tinh xảo, mùi hương thanh đạm mà dễ chịu.

Âu Dương Giai Tuệ thân thiết nghiêng người múc cháo, đôi tay thon thả động tác tự nhiên như đã quen từ lâu, nhẹ đặt bát xuống trước mặt Huyết Thần Hy, giọng ngọt ngào:

“Hy tỷ nếm thử xem, có hợp khẩu vị không?”

Huyết Thần Hy cầm thìa sứ ngọc, thong thả đưa một muỗng cháo lên miệng. Hương sen thoang thoảng lan tỏa, vị ngọt thanh nhuần nơi đầu lưỡi, trôi xuống cổ họng mát lành dễ chịu.

“Ừm, rất ngon.”

Nàng gật đầu khẽ khen, đôi mắt lạnh như hàn đàm cũng dịu đi vài phần.

Âu Dương Giai Tuệ như vừa trúng giải thưởng lớn, cười đến sáng bừng cả gương mặt:

“Hy tỷ thích là tốt rồi! Ăn nhiều một chút nhé, muội sẽ ăn chay với tỷ luôn hôm nay.”

Nói xong, nàng cũng tự múc một bát cháo cho mình, rồi cùng ăn với Huyết Thần Hy.

Hai người kề vai ngồi cạnh nhau, khí chất trái ngược như băng tuyết và hồng y, nhưng lại vô cùng hòa hợp. Những ánh mắt hiếu kỳ xung quanh thỉnh thoảng lén liếc về phía bàn chính, trong lòng không khỏi thầm cảm khái:

“Thật sự là… một đôi rất hợp mắt.”