Sảnh đường.
Năm người đang ngồi, gồm bốn nam nhân và một nữ tử: gia chủ Âu Dương Phúc, Âu Dương Phong, Liễu Nghi cùng hai vị trưởng lão, lúc này đang tranh cãi kịch liệt, âm thanh chấn động cả đại sảnh.
Nguyên bản hôm nay chính là ngày Âu Dương Phúc xuất quan sau ba năm bế tử tu, lại vừa đột phá cảnh giới Linh Tông, vốn nên là ngày vui của toàn gia, ai ngờ chỉ vừa bước chân ra khỏi linh thất đã nghe hạ nhân lén truyền rằng: nội tôn nữ Âu Dương Giai Tuệ tự ý từ hôn với hậu nhân của cố hữu. Cơn giận bùng phát, ông lập tức triệu tập các trưởng bối hữu quan để tra rõ ngọn ngành.
“Các ngươi to gan lớn mật, lời ta nói đều xem như gió thoảng bên tai rồi phải không!?”
Âu Dương Phúc vỗ mạnh bàn, thần sắc phẫn nộ, mặt đỏ như gan heo, giọng nói run rẩy, hiển nhiên là tức đến cực độ.
Trong đại sảnh bỗng yên lặng như tờ, kẻ nào người nấy đều cúi đầu, không dám thốt một lời. Liễu Nghi khẽ khều tay trượng phu, Âu Dương Phong lĩnh ý, hít sâu một hơi, ngẩng đầu đáp, thanh âm thấp nhưng rõ ràng.
“Phụ thân, việc từ hôn quả thực là không đúng, song Bà La Mặc Ca vốn là phế vật không thể tu luyện. Gả Tuệ Tuệ cho hắn, chẳng phải là uổng phí huyết thống Âu Dương tộc chúng ta hay sao?”
Lời lẽ hợp tình hợp lý khiến cơn giận của Âu Dương Phúc tạm thời dịu lại đôi chút.
“Hắn thật sự không thể tu luyện?”
Âu Dương Phúc nhíu mày hỏi, ánh mắt đầy áp lực.
“Dạ… đúng là lúc ấy không có linh căn. Nhưng… nhưng sáu tháng sau lại đột nhiên đạt đến tu vi Linh Sư Ngũ Tinh.” – Âu Dương Phong không dám giấu giếm, ngập ngừng nói, sắc mặt thấp thỏm không yên, luôn dõi theo biểu tình của phụ thân.
“Hừ! Phế vật mà các ngươi nói là thế này sao?” – Âu Dương Phúc tức giận quát lớn, lão hữu dưới suối vàng còn chưa nguôi, mà cháu gái mình lại tuyệt hôn, thật là làm trái đạo nghĩa. Trong lòng ông bất giác dâng lên một tia áy náy, chỉ biết lắc đầu thở dài.
Bên ngoài đại sảnh, tiếng quát mắng của gia gia vừa dứt thì Âu Dương Giai Tuệ đã từ xa chạy vào.
“Gia gia!”
Nàng vừa gọi vừa nhào tới, mặt mày rạng rỡ, vui mừng khôn xiết, nhất thời quên cả Huyết Thần Hy đang thong thả đi phía sau.
Tỳ nữ đi theo phía sau hai người liền rẽ sang lối khác, trực chỉ hướng trù phòng để pha trà, chuẩn bị điểm tâm nghênh tiếp khách quý. Nàng chẳng cần ai sai bảo, đây chính là bổn phận của thân tỳ thân cận.
Tuy không rõ vì sao tiểu thư lại mang theo một người lạ về phủ, nhưng nàng hiểu rõ: hạ nhân thì chẳng nên nghĩ nhiều. Dù có vò đầu bứt tai cũng chẳng đoán nổi tâm tư của chủ tử, chi bằng vui vẻ làm tròn bổn phận. Nàng bưng khay trà cùng dĩa bánh cao cấp, rảo bước ra khỏi gian bếp.
“Gia gia!”
Âu Dương Giai Tuệ vừa vào cửa đã cất tiếng gọi. Âu Dương Phong, Liễu Nghi cùng hai trưởng lão nghe tiếng liền quay đầu nhìn, như thấy được cứu tinh.
Dù đang tức giận, nhưng khi thấy nội tôn bảo bối, lửa giận trong lòng Âu Dương Phúc lập tức bị hoà tan quá nửa. Bởi Âu Dương Giai Tuệ xưa nay vốn nổi tiếng với bản lĩnh nịnh nọt xuất thần, là bảo bối trong lòng gia gia.
“Gia gia, nội tôn nhớ người muốn chết!”
Nàng vừa ôm lấy ông vừa rúc rích cười, ngữ khí như gió xuân đầu ngõ. Âu Dương Phúc bật cười, nâng tay gõ nhẹ lên trán nàng.
“Ui da! Sao gia gia lại đánh đầu nội tôn?”
Âu Dương Giai Tuệ ôm trán, mắt long lanh ngấn nước, mặt mếu như muốn khóc.
“Tiểu quỷ to gan, dám tự ý từ hôn, còn thông đồng với trưởng bối giấu giếm gia gia, ngươi nói xem nên xử phạt thế nào đây?”
Dù miệng nói trách phạt, nhưng trong lòng Âu Dương Phúc sớm đã không còn tức giận nữa.
Âu Dương Giai Tuệ còn chưa kịp mở lời, phía sau đã truyền đến một khí tức lạ, khiến toàn bộ ánh mắt trong phòng dồn về phía cửa.
Một nữ tử vận trường bào hắc sắc, khí chất lạnh lẽo tựa sương đêm, bước chân ung dung tiến vào đại sảnh. Chính là Huyết Thần Hy.
Nắm bắt thời cơ như một tiểu hồ ly, Âu Dương Giai Tuệ liền né tránh truy vấn, lập tức chuyển chủ đề:
“Gia gia, phụ mẫu, nhị vị trưởng lão, đây là Hy tỷ – bằng hữu mà con mới kết giao.”
Nói rồi chạy đến bên Huyết Thần Hy, thân mật giới thiệu.
Liễu Nghi thân là chủ mẫu, mỉm cười đứng dậy, chỉ tay mời:
“Mời Hy cô nương an tọa.”
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn lên người nữ tử lạ mặt. Khi chiếc mũ choàng được tháo xuống, gương dung tuyệt sắc lập tức khiến cả phòng khách chấn động. Vẻ đẹp ấy như ngưng tụ linh khí trời đất, không vướng bụi trần, khiến người ta không nỡ rời mắt.
Trên vai cô, một cục bông trắng nhỏ đang nhắm mắt ngủ ngon lành, càng tăng thêm vài phần huyền bí.
Âu Dương Phúc lặng lẽ dùng thần thức dò xét, nhưng chẳng thu được kết quả gì. Hai khả năng hiện ra trong đầu: một là nhân loại tầm thường, hai là tu vi trên cả Linh Tông, hoặc có pháp bảo che giấu khí tức. Trong lúc còn đang cân nhắc, ánh mắt Huyết Thần Hy khẽ liếc qua, khiến thần hồn ông chấn động như bị dội nước lạnh.
Chỉ một cái liếc mắt đã đủ khiến Linh Tông như ông cảm nhận được uy áp cuồn cuộn, sâu không thấy đáy!
Tỳ nữ vừa kịp bước vào, cung kính dâng trà và điểm tâm.
“Không biết Hy cô nương danh tính thế nào, thuộc tộc nào, vì sao đến tệ gia?”
Âu Dương Phúc ôn hòa hỏi, song đáy mắt vẫn còn thăm dò.
“Tại hạ Huyết Thần Hy, chúa tể Huyết Vực, xuất thân từ dị vi diện. Vừa đặt chân đến nơi này chưa được bao lâu, hành tung còn chưa rõ ràng. Nay nhận được lời mời của Âu Dương tiểu thư, liền mạn phép quấy rầy quý phủ vài hôm, mong chư vị thứ lỗi.”
Thanh âm lạnh nhạt như gió thoảng, ánh mắt tựa vực sâu thăm thẳm, bình thản đối diện với mọi ánh nhìn.
Một lời vừa ra, không khí trong phòng lập tức khựng lại. “chúa tể Huyết Vực... vi diện khác” – bảy chữ ấy như sấm động giữa trời quang.
Tất cả mọi người đều ngấm ngầm suy đoán: thân phận nữ tử này hẳn không đơn giản!
“Gia gia, Hy tỷ chưa có nơi ở, cho tỷ ấy ở lại tạm tộc chúng ta được không?” – Âu Dương Giai Tuệ chủ động lên tiếng.
Âu Dương Phúc nở nụ cười: “Được chứ. Hy cô nương cứ xem như ở nhà, đừng câu nệ khách sáo.”
“Đa tạ gia gia!” – Giai Tuệ cười tươi rói.
“Làm phiền tộc ngài rồi.” – Huyết Thần Hy nhàn nhạt nói, nâng chung trà nhấp một ngụm. Mùi trà thơm mát lan tỏa, khiến nàng khẽ gật đầu tán thưởng trong lòng: “Trà ngon.”
“Hy cô nương là bằng hữu của Tuệ Tuệ, cũng là khách quý của Âu Dương gia. Xin cứ tự nhiên.” – Âu Dương Phong tươi cười, ánh mắt mang theo vài phần tán thưởng.
Liễu Nghi dặn: “Ngươi, đưa Hy cô nương đến an trí gian phòng dành cho khách quý. Lúc nhập tiệc sẽ có người thông báo.”
“Vâng.” – tỳ nữ lĩnh mệnh.
“Ta không dùng mặn.” – Huyết Thần Hy thản nhiên nhắc.
“Hy cô nương yên tâm, ta sẽ dặn ngự trù chuẩn bị món chay riêng.” – Liễu Nghi gật đầu đáp.
Huyết Thần Hy gật đầu, đứng dậy, rời đi theo Thanh Thanh, bóng áo choàng dần khuất nơi hành lang sâu thẳm.